(Song Trọng Sinh) Thập Niên 70: Vợ Yêu Dễ Mang Thai Được Quân Thiếu Tuyệt Tự Sủng Đến Phát Khóc - Chương 571: Hẹn Ước Mười Năm, Quỳ Lạy Dập Đầu Từ Biệt
Cập nhật lúc: 2026-03-21 21:11:03
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8phDyWKf80
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tần Xu thu hồi ánh mắt, về phía ông lão mặc vest đen, n.g.ự.c cài hoa trắng.
Cô hé đôi môi đỏ mọng: “Thất thúc, Kyle tính ham chơi nặng, nhưng con vẫn trọng tình nghĩa, em họ của là Klaus, Puppy hiện tại vẫn sống .”
Ai thể ngờ , bố già Mafia, gia chủ của gia tộc Donald, nội tâm cực kỳ khao khát tình .
Cho dù Kyle tàn nhẫn độc ác, hai tay nhuốm m.á.u đến , cũng là con , là con thì sẽ điểm yếu.
Tình thiếu vắng thời thơ ấu của Kyle, khiến vô cùng khao khát thứ tình cảm đối xử chân thành.
Những năm qua, Kyle luôn thương mấy đứa trẻ nhà Tạ Đông Dương, bất kể Kyle đến Hoa Hạ lúc nào, bất kể thời gian của vội vã đến , luôn mang theo những món quà mà bọn trẻ thích đến thăm chúng.
Chỉ là, tính cách của Kyle quá bốc đồng, dễ cơn giận cho mờ mắt, những chuyện mất lý trí.
Vài cảnh cáo đây của Tần Xu, là để đeo thêm một lớp gông cùm cho phòng tuyến tâm lý của Kyle, khiến việc gì cũng suy nghĩ nhiều hơn.
Tần Xu day day mi tâm: “Thất thúc, hôm nay cháu tìm chú đến là vì Thần Thần, đứa trẻ là truyền nhân đời thứ ba mươi chín của Tần thị, bản gia phái bảo vệ thằng bé vẫn đủ, cháu hy vọng thế lực trong tối cũng thể bảo vệ Thần Thần.”
Thất thúc vẻ mặt nghiêm túc gật đầu: “ sẽ bảo Đồng Phi đích qua đây.”
Tần Xu bước đến cửa kính, những nam nữ đến viếng bên ngoài, trong lòng cảm thấy vô cùng khó chịu.
Những đến dự đám tang của Tạ Lan Chi, ai nấy đều quyền cao chức trọng, gần như bộ giới quyền quý Kinh thị đều đến.
họ đều mang theo hết lớp mặt nạ đến lớp mặt nạ khác mà đến.
Sau khi đám tang kết thúc.
Tần Xu ký gần một trăm bản thỏa thuận chuyển nhượng tài sản.
Tần Xu xách một chiếc vali da, quỳ mặt Tạ phụ, Tạ phu nhân.
“Bố, , con , trong chiếc vali là một loại t.h.u.ố.c cường kiện thể, thể giúp hai diên niên ích thọ.
Sau khi con , Thần Thần sẽ điều lý cơ thể cho bố , thằng bé tuy nhỏ tuổi, nhưng y thuật vượt xa y thuật thời trẻ của con, Thần Thần ở đây, bố nhất định sẽ đợi đến ngày Lan ca trở về.”
Tần Xu đặt chiếc vali lên bàn, định dập đầu với bố chồng, thì Tạ phu nhân đỡ lấy.
“A Xu, con định ? Lan Chi ? Bây giờ tang sự cũng lo xong , khi nào nó về nhà?”
Tần Xu giọng khó khăn cất lên: “Lan ca... đợi lâu mới thể trở về.”
Tạ phu nhân gặng hỏi: “Rất lâu là bao lâu?”
Tần Xu: “... Mười năm tám năm.”
Tạ phu nhân hơn 60 tuổi, cảm thấy trời đất như sụp đổ.
Mười năm tám năm? Vậy bà còn thể đợi đến ngày con trai trở về ?
Tạ phụ ở tuổi thất thập cổ lai hy, bàn tay đặt tay vịn sô pha, run rẩy dữ dội.
Tần Xu thấy sắc mặt hai xám xịt, vội vàng lên tiếng an ủi: “Bố, , hai sẽ sống lâu trăm tuổi, những năm qua bản bố hẳn cũng thể cảm nhận , cơ thể khỏe mạnh hơn bình thường, chỉ cần bảo dưỡng , bố sống đến một trăm hai mươi tuổi cũng thành vấn đề!”
Tạ phụ và Tạ phu nhân , hề an ủi chút nào.
Lúc , lầu truyền đến một giọng già nua mang theo sự lạnh nhạt.
“Cháu gái sai, hơn mười năm nay, A Xu điều lý cơ thể cho hai , chỉ cần tự tìm đường c.h.ế.t, sống thêm bốn mươi năm nữa thành vấn đề!”
Vô Vi T.ử thong dong bước xuống lầu.
Tạ phụ thấy ông nội Tần, vội vàng dậy, cung kính cúi hành lễ.
“Tần lão, nghi ngờ A Xu, chỉ là thế sự vô thường, sợ đợi đến ngày Lan Chi trở về.”
Vô Vi T.ử đến bên cạnh Tần Xu, liếc chiếc vali da bàn: “Trong đan d.ư.ợ.c cho hai , chỉ cần hai là ông thọ thắt cổ chán sống , đảm bảo hai sống đến ngày gặp Tạ Lan Chi.”
Tạ phu nhân dậy, sợ hãi uy áp và sự xa cách tỏa từ Vô Vi Tử.
Bà run giọng hỏi: “Mọi định ? Con trai thật sự thể sống ? Việc điều trị gì mà đợi mười năm tám năm lâu như ?”
Vô Vi T.ử sụp mí mắt, giọng điệu lạnh lùng: “Không thể trả lời!”
Trong lòng Tạ phu nhân càng thêm hoảng loạn, ánh mắt cầu xin Tần Xu.
Tần Xu nắm lấy tay chồng, c.ắ.n răng : “Mẹ, con và Lan ca đến một nơi xa, tiện .”
Tạ phu nhân giọng mang tiếng : “Mười năm thật sự sẽ trở về ? Lỡ như đợi các con thì ?”
Sâu trong đáy mắt Tần Xu xẹt qua sự hoảng sợ, bên tai vang lên những lời ông nội .
—— Tu chân giới, cá lớn nuốt cá bé, thực lực vi tôn, so bì là tiên thiên linh căn và tu vi.
—— Tạ Lan Chi đến tu chân giới sống , sống như thế nào, xem tạo hóa của .
Tần Xu đè nén sự bất an trong lòng, ngẩng đầu chạm đôi mắt đầy đau đớn của Tạ phu nhân.
Cô vẻ mặt đầy quyết đoán, c.ắ.n chữ rõ ràng : “Mười năm, mười năm con nhất định sẽ đưa Lan ca trở về!”
Tạ Lan Chi sống, cô sống.
Tạ Lan Chi c.h.ế.t, Tần Xu tuẫn táng theo !
Đến lúc đó, ông nội sẽ đích đưa tro cốt của cô về, hợp táng cùng Tạ Lan Chi.
Tần Xu xong, dập đầu ba cái với Tạ phụ, Tạ phu nhân.
“Bố , con đây, hai bảo trọng!”
Tần Xu dậy, đến bên cạnh ông nội Tần, với bố chồng: “Ban ngày con chuyện rời với bọn trẻ , giờ chắc chúng ngủ, sẽ đ.á.n.h thức chúng nữa, bọn trẻ đành nhờ hai chăm sóc.”
Ánh mắt Tạ phụ khẽ lóe lên, liếc về phía cầu thang tầng hai, phát hiện vài bóng .
Ông thầm thở dài trong lòng, ánh mắt đầy lưu luyến với Tần Xu: “Bố tiễn con.”
Tần Xu xe đến bãi đỗ trực thăng, trong tòa nhà nhỏ phía , mấy em Tạ Đông Dương ở ban công tầng hai, chiếc xe ô tô chạy ngày càng xa.
Tạ Cẩm Dao ôm lấy bắp chân Tạ Đông Dương, nấc lên từng hồi: “Anh cả, em tìm bố !”
Tạ Đông Dương cúi bế em gái lên: “Dao Dao ngoan, bố việc quan trọng, đợi em lớn lên, bố sẽ trở về.”
Tạ Cẩm Dao lóc hét lên: “Em lớn lên! Bây giờ em tìm bố !”
Cô bé túm lấy áo Tạ Đông Dương kéo kéo: “Anh cả, đưa em tìm bố , đuổi theo nữa sẽ xa mất!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/song-trong-sinh-thap-nien-70-vo-yeu-de-mang-thai-duoc-quan-thieu-tuyet-tu-sung-den-phat-khoc/chuong-571-hen-uoc-muoi-nam-quy-lay-dap-dau-tu-biet.html.]
Hốc mắt Tạ Đông Dương đỏ, khàn giọng : “Dao Dao ngoan, bố vì để thể đồng hành cùng chúng hơn nên buộc rời , chẳng lẽ Dao Dao vĩnh viễn xa cách bố ?”
“Em !” Tạ Cẩm Dao lớn hét lên.
Tạ Đông Dương xoa đầu cô bé: “Vậy Dao Dao ngoan một chút, đợi em lớn lên, trở nên xinh hơn, bố sẽ về nhà, đến lúc đó cả nhà chúng vĩnh viễn xa nữa!”
“Oa!”
Tạ Cẩm Dao nửa hiểu nửa , chỉ là gặp bố nữa, nhào lòng Tạ Đông Dương gào nức nở.
Tạ Thần Nam bước tới, nghẹn ngào : “Anh, chúng thật sự tiễn ?”
Tạ Đông Dương lắc đầu : “Sự chia ly lời từ biệt, là vì một cuộc trùng phùng hơn.”
Tạ Thần Nam sụt sịt mũi: “ em khó chịu lắm.”
Tạ Đông Dương liếc bé, hai đứa em trai mắt đỏ như thỏ phía .
Cậu trầm giọng : “Bố từng , chúng là nam t.ử hán, gánh vác trách nhiệm của con cháu Tạ gia, nếu chúng mạnh mẽ hơn một chút, bố sẽ rời .
Các em thời gian đau buồn thương tâm , chi bằng nghĩ xem thế nào để bản mạnh mẽ hơn, đợi đến một ngày nào đó, chúng mạnh đến mức bao giờ xa cách bố nữa!”
Đáy mắt Tạ Thần Nam lóe lên dã tâm hừng hực: “! Em học tập y thuật thật !”
Nếu y thuật của bé mạnh hơn một chút, cụ ngoại vì cứu bố, mà đưa cả cùng.
Tạ Nghiễn Tây và Tạ Mặc Bắc kìm nén nước mắt nơi đáy mắt, bàn tay nhỏ bé nắm c.h.ặ.t thành quyền.
Hai em đồng thanh : “Chúng em cũng sẽ cố gắng!”
Chỉ Tạ Cẩm Dao đến mức thở , cho đến khi mệt, gục vai Tạ Đông Dương ngủ .
Tần Xu đêm khuya trở về thôn Ngọc Sơn.
Cô cửa nhà, thấy phòng của bố vẫn sáng đèn.
Vô Vi T.ử ngoài cửa giục: “Đi , từ biệt cha con xong, chúng sẽ .”
Tần Xu nhấc chân bước nhà, mang theo bước chân nặng nề, từng bước đến phòng của bố .
Cô ở cửa hồi lâu động tĩnh, đáy mắt tràn đầy sự áy náy và lưu luyến.
Cửa phòng bên trong mở , Tần mẫu ánh mắt phức tạp con gái, dường như Tần Xu sắp rời .
Ánh mắt Tần mẫu lướt qua Tần Xu, về phía hành lang phía : “Ông nội con đến ?”
Tần Xu nhẹ nhàng lắc đầu: “Mẹ, con .”
Trong lòng Tần mẫu lập tức cảm thấy tư vị: “Vì một ngoài, đáng ?”
Tần Xu : “Lan ca ngoài, là con thích.”
Tần mẫu đưa tay vuốt ve mái tóc rối bời của Tần Xu, giọng dịu dàng: “Vậy thì , cơ hội... nếu cơ hội, thì về thăm chúng .”
Hốc mắt Tần Xu lập tức đỏ hoe, nhào lòng Tần mẫu thút thít.
Tần mẫu vỗ vỗ lưng Tần Xu: “Được , lớn thế , vẫn còn nhè như trẻ con .”
Tần Xu lau nước mắt, khẽ hỏi: “Mẹ, bố con ?”
Ánh mắt Tần mẫu né tránh: “Ông , ngủ , vô tâm vô phế lắm.”
Tần Xu chớp chớp mắt, hiểu điều gì, cao giọng : “Mẹ, con đây, và bố giữ gìn sức khỏe, con sẽ về thăm hai .”
“Biết , con cũng chăm sóc cho bản , lời ông nội.”
“Vâng!”
Tần Xu ba bước đầu lưu luyến rời .
Tần mẫu đích tiễn đến cửa, thấy bóng dáng bố chồng .
Tần Hải Duệ đến bên cạnh Tần mẫu, khẽ nhắc nhở: “Ông nội đến chân núi đợi A Xu .”
Tần Xu vẫy tay với hai con, giọng nghẹn ngào từ biệt: “Mẹ, cả, con đây, hai về !”
“A Xu!” Tần Hải Duệ đột nhiên gọi : “Anh tiễn em!”
Tần Xu do dự một lát, gật đầu: “Được——”
Tần mẫu trở về phòng, một bóng cao lớn ôm chầm lấy.
“Hu hu hu... A Dung tỷ, con gái cưng của chúng ! Con bé vì một đàn ông mà cứ thế rời !”
Tần phụ giống như một đứa trẻ, ôm lấy vợ đến mức thở .
Tần mẫu ôm chồng, dịu dàng an ủi: “A Xu sẽ trở về mà, lão gia t.ử đều đích trở về , A Xu nhất định sẽ như ý nguyện.”
Tần phụ nức nở : “ nỡ xa A Xu, đó là đứa con gái duy nhất của chúng !”
Tần mẫu kiên nhẫn an ủi chồng: “Được , ông cũng giống A Xu , lớn chừng mà vẫn thích như thế.”
Bà kéo chồng đến cửa sổ, bóng dáng Tần Xu, Tần Hải Duệ đang con đường nhỏ.
Tần mẫu giọng mang ý : “A Xu là đứa trẻ phúc, những ngày tháng của con bé còn ở phía , cần chúng bận tâm, điều quan trọng nhất của chúng bây giờ là sống, sống đến ngày chúng trở về.”
Tần phụ bóng lưng con gái rời , cảm xúc sụp đổ, xổm mặt đất gào nức nở.
Khóe mắt Tần mẫu giật giật, trong lòng tự hoài nghi bản , chồng mà bà nhắm trúng khi tái giá năm xưa, từ một đàn ông tuấn trai, từng bước biến thành một kẻ mít ướt thế .
Bà vô cùng đột ngột một câu, khiến tiếng của Tần phụ lập tức ngừng bặt.
“ nghi ngờ, bố của Hải Duệ vẫn còn sống.”
Tần phụ "vút" một cái bật dậy, đôi mắt đỏ hoe vì chằm chằm Lý Dung.
Ông tố cáo: “A Dung tỷ, bà vẫn còn nhớ nhung nhị đường ca?!”
Người chồng đầu tiên của Lý Dung, tên là Tần Bách Hiên, là nhị đường ca của Tần phụ.
Nếu thật sự tính theo vai vế, Tần phụ là đường thúc của Tần Hải Duệ.