(Song Trọng Sinh) Thập Niên 70: Vợ Yêu Dễ Mang Thai Được Quân Thiếu Tuyệt Tự Sủng Đến Phát Khóc - Chương 602: Người Anh Em, Tối Nay Ta Sưởi Ấm Ổ Chăn Cho Ngươi

Cập nhật lúc: 2026-03-21 21:12:12
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5VQm0MG0jy

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Mẹ kiếp! Các quá bá đạo đấy!”

Tiết Thần thấy tình thế , kéo tay Tần Xu định bỏ chạy.

Tần Xu tránh tay , rút Trường tiên Long Lân từ bên hông, chính diện triển khai triền đấu kịch liệt với La Lan Lan.

La Lan Lan là tu vi Kim Đan, thấy Tần Xu một Trúc Cơ sống mà xông lên, trong mắt xẹt qua một tia khinh miệt.

“Tự tìm đường c.h.ế.t!”

Thanh kiếm trong tay La Lan Lan, c.h.é.m thẳng về phía mặt Tần Xu.

Khuôn mặt thật sự quá , đến mức khiến cô sinh lòng ghen tị, hủy hoại nó!

Đôi mắt thanh lãnh của Tần Xu xẹt qua một tia đỏ ngầu, Trường tiên Long Lân nở rộ kim quang quất , đuôi roi quấn lấy kiếm khí, bò lên cổ tay La Lan Lan.

“A!”

Cổ tay trắng nõn của La Lan Lan, giống như rắn độc c.ắ.n một cái, ập đến một trận đau đớn thấu tim.

oán độc chằm chằm Tần Xu, giận dữ hỏi: “Tiện nhân nhà cô! Đã ?!”

Tay cầm trường tiên của Tần Xu kéo một cái, La Lan Lan kéo chật vật đến mặt.

“Chát——!”

Tần Xu giơ tay, hung hăng tát La Lan Lan một cái.

“Ánh mắt cô quá bẩn thỉu!”

La Lan Lan là đại sư tỷ của Linh Lung Đan Các, còn là con gái ruột của chưởng môn, bao giờ chịu uất ức như , lập tức đỏ hoe hốc mắt.

Đôi môi cô khẽ run: “Tiện nhân! Cô mà dám đ.á.n.h , sống nữa ?!”

“Chát!”

Tần Xu tát La Lan Lan một cái, lực đạo còn mạnh hơn .

Cô chậm rãi : “Đôi mắt của cô lấy lòng khác, thu liễm một chút .”

La Lan Lan vùng vẫy như phát điên, linh lực cường đại thuộc về kỳ Kim Đan bạo động.

“A a a! Ta g.i.ế.c cô!”

La Lan Lan giãy thoát khỏi sự giam cầm của Trường tiên Long Lân, đầu ngón tay bắt ấn, chiếc vòng ngọc cổ tay đột ngột bộc phát bạch quang ch.ói mắt, hai đạo kiếm mang phá đất mà lên, tựa như rắn độc thè lưỡi tấn công yết hầu Tần Xu.

Tần Xu xoay tránh , Trường tiên Long Lân quất , va chạm với kiếm mang b.ắ.n lên những tia lửa ch.ói mắt.

“Hôm nay g.i.ế.c cô, khó tiêu mối hận trong lòng !” La Lan Lan vung ống tay áo, một nữa tấn công Tần Xu.

Tần Xu nhíu c.h.ặ.t mày ngài, giọng thấm đẫm hàn ý: “Linh Lung Đan Các thật lý lẽ, và các thù oán, cớ hùng hổ dọa !”

“Nói nhiều vô ích, chịu c.h.ế.t !”

Hai tay La Lan Lan nhanh ch.óng bắt ấn, những lưỡi kiếm dày đặc do linh lực huyễn hóa thành, điên cuồng tấn công về phía Tần Xu.

Tiết Thần, Phạn Thương thấy , một ném bùa chú tấn công, một dùng bội kiếm chống đỡ những lưỡi kiếm tấn công dày đặc.

Hoa Thanh Toàn kéo cánh tay Tần Xu, giọng điệu cấp bách : “Bọn họ đông quá, thể cứng đối cứng , mau thôi!”

La Lan Lan thấy bọn họ chạy, lệ hống một tiếng: “Bọn chúng trốn! Đuổi theo!”

Một t.ử trẻ tuổi khuyên nhủ: “Sư tỷ, trưởng lão còn đang đợi chúng phục mệnh, bỏ .”

Các t.ử khác cũng hùa theo mở miệng: “ sư tỷ, thời gian khảo hạch của chúng sắp hết , về phục mệnh nữa, sẽ lấy phần thưởng .”

“Mấy đó thoạt dễ chọc, đặc biệt là phụ nữ cầm trường tiên , thứ cầm tay chắc hẳn là tiên khí...”

“Chát!”

La Lan Lan vung tay tát một cái.

“Ngươi thì cái gì! Tiện nhân đó dám đ.á.n.h ! Ta c.h.ế.t!”

Lúc bọn họ xảy tranh chấp, bốn Tần Xu bay rời khỏi khu rừng rậm...

Tiết Thần tức giận c.h.ử.i ầm lên: “Mẹ kiếp! Người của Đông Vực Đại Lục thật lý lẽ, bọn họ đều bá đạo như ?”

Tần Xu liếc một cái, nhạt giọng : “Chỉ trách tu vi chúng thấp, nếu cũng sẽ lưu lạc đến bước đường bỏ chạy.”

Tiết Thần nghiến răng nghiến lợi, hận hận : “Lão t.ử sớm muộn gì cũng kết !”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/song-trong-sinh-thap-nien-70-vo-yeu-de-mang-thai-duoc-quan-thieu-tuyet-tu-sung-den-phat-khoc/chuong-602-nguoi-anh-em-toi-nay-ta-suoi-am-o-chan-cho-nguoi.html.]

Phạn Thương ở bên cạnh đả kích: “Đợi ngươi kết , hoa cúc cũng tàn !”

Hoa Thanh Toàn an ủi ba : “Được , trời sắp tối , chúng mau tìm một nơi dừng chân .”

Bốn tiếp tục phi hành, đến một tòa thành nhỏ náo nhiệt phồn hoa.

“Lưu Vân Thành?”

Tiết Thần chống cằm, tên tòa thành mắt.

Phạn Thương quét mắt trận pháp phòng hộ lầu thành, giọng nghiêm túc: “Trận pháp phòng hộ lầu thành lợi hại, chứng tỏ nơi an , chúng đều cẩn thận một chút.”

Tiết Thần lườm một cái: “Ai là chúng với ngươi, thành chúng sẽ tách .”

Đáy mắt Phạn Thương xẹt qua một tia lệ khí.

Đã đến lúc , Tiết Thần còn đòi đường ai nấy , quả thực điều.

Tuy nhiên giây tiếp theo, khuôn mặt tuấn mỹ trai của Phạn Thương nở rộ một nụ , giơ tay khoác lên vai Tiết Thần.

“Tiết Thần, chúng đều từ Lăng Vân Quốc đến, ở cái nơi lạ nước lạ cái , chúng chính là em, là em thì nên ôm đoàn giúp đỡ lẫn đúng ?”

Tiết Thần ghét bỏ hất tay Phạn Thương : “Ai là em với ngươi, đừng với !”

Phạn Thương ôm cổ , mặt lộ nụ bỉ ổi, buồn nôn khiến sởn gai ốc.

“Anh em thực sự, chính là lúc ngươi cần phụ nữ, thể phụ nữ của ngươi, em, tối nay thể sưởi ấm ổ chăn cho ngươi.”

“Ọe!”

Tiết Thần suýt chút nữa buồn nôn đến nôn mửa.

Anh ngay mà, cái đồ ch.ó má Phạn Thương ý .

“Ọe! Đồ ch.ó má, ngươi cút cho ! Cút cho thật xa!”

Phạn Thương thấy buồn nôn đến nôn mửa , lộ một nụ hả hê.

Tiết Thần đối với yêu nhân nam nữ, ôm mười vạn phần địch ý, từng một yêu nhân bắt cóc, suýt chút nữa mất trinh tiết.

Phạn Thương xoay đến mặt Tần Xu: “Tần đạo hữu, đây nhiều đắc tội, bồi tội với cô, hy vọng đại nhân chấp tiểu nhân, thu lưu một thời gian ? Chỉ cần cô cho theo, gặp nguy hiểm cũng thể góp một phần sức lực.”

Phạn Thương đương nhiên , đường ai nấy , Tần Xu mới là chủ.

Tần Xu ngay cả một ánh mắt cũng thèm cho , nhạt giọng : “Ngươi tùy ý.”

Tần Xu cất bước Lưu Vân Thành, phía truyền đến tiếng Tiết Thần c.h.ử.i rủa lầm bầm và tiếng cãi vã với Phạn Thương.

“Phạn Thương! Cái đồ ch.ó má nhà ngươi, lão t.ử g.i.ế.c c.h.ế.t ngươi!”

“Ây dô! Tiết thiếu đừng khoác mà ngượng, tu vi hiện tại của ngươi đấy.”

“Lão t.ử sớm muộn gì cũng g.i.ế.c c.h.ế.t tên khốn kiếp nhà ngươi! Lại tìm thêm mười tám tên yêu nhân, dằn vặt ngươi đến c.h.ế.t!”

“Vậy Tiết thiếu nhanh tay lên nhé, kịp chờ đợi , bất luận nam nữ ở chỗ chỉ một công dụng là song tu.”

“A a a! Đồ ch.ó má, ngươi tiết tháo! Không hổ...”

Tần Xu tiếng ồn ào nhốn nháo phía , nghiêng đầu Hoa Thanh Toàn đang đeo mạng che mặt.

“Hai bọn họ vẫn luôn ấu trĩ như ?”

Ánh mắt Hoa Thanh Toàn mờ mịt, chắc chắn : “Có thể là bát tự của bọn họ tương xung?”

Tần Xu gật đầu, gặng hỏi nữa, về phía một quán rượu bên tay trái.

Chóp mũi cô khẽ động, ngửi thấy một mùi thơm nồng, hai mắt sáng rực : “Trong quán đồ ăn ngon!”

Hoa Thanh Toàn biểu cảm mong đợi mặt Tần Xu, dịu dàng : “Vậy chúng xem thử?”

“Được——”

Hai bước quán rượu, chỉ thấy bên trong còn chỗ trống, trong góc còn một chiếc bàn nhỏ gian chật hẹp, đó chất một đồ lặt vặt, chắc hẳn là hành lý của vị đạo hữu nào đó.

Tần Xu đến quầy, với chưởng quầy: “Quán nhà ông đồ ăn gì?”

Chưởng quầy đang cặm cụi lách, lười biếng ngẩng đầu lên, một đôi mắt tròng trắng, đen kịt như mực, thâm trầm chằm chằm Tần Xu.

Ông dùng giọng khàn khàn thô ráp : “Chúng đây là quán rượu, bán đồ ăn.”

 

 

Loading...