(Song Trọng Sinh) Thập Niên 70: Vợ Yêu Dễ Mang Thai Được Quân Thiếu Tuyệt Tự Sủng Đến Phát Khóc - Chương 611: Nụ Hôn Của Anh, Mãnh Liệt Lại Khiến Người Ta Nghiện

Cập nhật lúc: 2026-03-21 21:12:21
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8phDyWKf80

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Lan ca!”

Tần Xu thấy đàn ông đột nhiên hiện , cọ một cái dậy.

Tạ Lan Chi mặc hắc bào, cái đầu mọc sừng rồng mũ trùm kín, thể thấy đường nét xương hàm ưu việt lộ , cùng với khóe môi bạc tình nhếch lên.

Tiết Thần và Phạn Thương là đầu tiên, đối diện với đạo lữ của Tần Xu ở cách gần như .

Hai theo bản năng thẳng lưng, ánh mắt đầy vẻ dò xét, cảnh giác đ.á.n.h giá Tạ Lan Chi.

Tạ Lan Chi phớt lờ hai ánh mắt rơi , trong lòng trong mắt đều là Tần Xu.

Anh một tay ôm lấy eo Tần Xu, giọng trầm thấp mà vững vàng: “A Xu, ngày mốt em đừng lấy mạo hiểm, giúp em lấy Vạn Niên Linh Dịch, em bằng chứng vắng mặt, một tháng còn Hắc Phong Cốc.”

Tần Xu ngẩng đầu khuôn mặt rụt rè nhã nhặn của đàn ông, nhịn xuống xúc động hôn lên.

Cô giọng kiều mềm hỏi: “Vậy còn ? Có gặp nguy hiểm ?”

Tạ Lan Chi lắc đầu: “Không .”

Tần Xu hồ nghi : “Thật ? Anh gạt em!”

Tạ Lan Chi khẽ một tiếng, nhéo nhéo khuôn mặt quyến rũ của Tần Xu: “Thật mà, lấy trạng thái hồn thức lẻn bảo khố, mới là cách an nhất, ngược là linh thảo của em chuẩn xong ? Vạn Niên Linh Dịch một khi tới tay, em thể giữ quá lâu, mau ch.óng giải quyết nó .”

“Đã sớm chuẩn xong , chỉ đợi Vạn Niên Linh Dịch thôi.”

“Được——”

Tạ Lan Chi ôm eo Tần Xu, xoay Tiết Thần và Phạn Thương đang thần tình căng thẳng, nghiêm túc chờ đợi.

Tiết Thần lắp bắp mở miệng: “Lan... Lan đạo hữu xin chào, là bạn của Tần đạo hữu.”

Phạn Thương Tạ Lan Chi dáng cao lớn, dung nhan che khuất hai phần ba, đường nét xương hàm góc cạnh lộ , khó để nhận đàn ông sở hữu một diện mạo .

Phạn Thương cảm nhận cảm giác hít thở thông khi đàn ông đè bẹp về mặt khí thế.

Hắn giọng căng thẳng : “Lan đạo hữu, tại hạ Phạn Thương.”

Đôi mắt Tạ Lan Chi trầm xuống, ánh mắt lạnh lẽo đ.â.m về phía Phạn Thương: “Ngươi tránh xa A Xu một chút.”

Giọng êm tai dễ , điệu bộ tản mạn, bao nhiêu phập phồng, mang đến cho một loại nguy hiểm khó hiểu.

Mồ hôi Phạn Thương đều túa , cố nặn một nụ : “Lan đạo hữu đừng hiểu lầm, đôi khi miệng tiện một chút, nhưng tuyệt đối bất kỳ tâm tư nào.”

Mẹ kiếp!

Đạo lữ của Tần Xu thật đáng sợ.

Ánh mắt lạnh lẽo của Tạ Lan Chi, giống như đ.â.m xuyên qua .

Tạ Lan Chi vị trí của Tần Xu, ôm lên đùi, đôi mắt lạnh lùng quét về phía Tiết Thần và Phạn Thương đang yên.

“Ta chấp nhận các bên cạnh A Xu, là bởi vì thực lực của các cũng tạm , phẩm hạnh cũng coi như tạm .”

“Nay đến Đông Vực Đại Lục, tu vi của A Xu nhanh sẽ vượt qua các , lúc dùng đến các cũng sẽ ít.”

“Ta các cái gì, linh đan, cơ duyên, thiên tài địa bảo, chỉ cần các an phận thủ thường, bảo vệ an nhân của A Xu, đều thành vấn đề.”

Giọng của Tạ Lan Chi trầm thấp từ tính, từng chữ đều truyền rõ ràng tai Tiết Thần, Phạn Thương.

“...” Tiết Thần.

“...” Phạn Thương.

Tạ Lan Chi đây là coi bọn họ thành hộ vệ của Tần Xu ?

Không ! Người đàn ông trực tiếp như ? Giả vờ cũng giả vờ một chút?

Tần Xu tựa trong lòng Tạ Lan Chi, duyên : “Lan ca, dọa bọn họ .”

Tạ Lan Chi rũ mắt, cô vợ nhỏ đùi, mím môi khẽ , dịu dàng : “Sợ hãi mới sai chuyện, nếu ngày nào đó mất mạng, cũng c.h.ế.t như thế nào.”

“!” Tiết Thần.

“!” Phạn Thương.

Hai rùng một cái, đây là đe dọa ?

Tạ Lan Chi cảnh cáo xong, ôm Tần Xu một lát, liền biến mất.

“A Xu, dạo hồn lực của định, hai ngày nữa .”

“Được——”

Thời gian thấm thoắt, hai ngày trôi qua.

Tông môn đại tỷ của Phạn Âm Cung náo nhiệt, tạp dịch t.ử sắp xếp ở trong góc khuất nhất, chờ đợi theo sai bảo.

Ba Tần Xu, Tiết Thần, Phạn Thương, tìm một chỗ trốn việc, căn bản tiến lên phía , đảm bảo các tạp dịch t.ử đều thể thấy sự tồn tại của bọn họ.

Tiết Thần và Phạn Thương lúc , coi linh đan Tần Xu đưa như kẹo đậu mà c.ắ.n.

Có một tạp dịch t.ử dung mạo xuất chúng, bận rộn , lúc ngang qua ba , ch.óp mũi động đậy.

Hắn sáp gần Tiết Thần và Phạn Thương, mắt mong mỏi bọn họ.

Phạn Thương híp mắt hỏi: “Có việc gì?”

Tạp dịch t.ử chằm chằm linh đan trong tay : “Các ăn cái gì ? Thơm quá.”

Đuôi lông mày Phạn Thương khẽ động, ném linh đan trong tay miệng: “Kẹo.”

Tạp dịch t.ử đầy mặt tin: “Kẹo gì mà linh khí nồng đậm như ? Còn ? Có thể cho mấy viên ?”

Phạn Thương suýt chút nữa thổ huyết, thượng phẩm linh đan xuất phát từ tay Tần Xu, ăn một viên bớt một viên, tiểu t.ử mà dám mở miệng xin .

Không đợi Phạn Thương từ chối, Tiết Thần móc hai viên kẹo đậu gần giống linh đan, đưa đến mặt tạp dịch t.ử.

“Là kẹo đậu luyện chế bằng linh thảo, chúng tổng cộng cũng mấy viên, còn thừa hai viên đều cho ngươi đấy.”

Tạp dịch t.ử nhận lấy kẹo đậu, thế nào cũng giống loại Phạn Thương ăn, linh khí cũng nồng đậm như .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/song-trong-sinh-thap-nien-70-vo-yeu-de-mang-thai-duoc-quan-thieu-tuyet-tu-sung-den-phat-khoc/chuong-611-nu-hon-cua-anh-manh-liet-lai-khien-nguoi-ta-nghien.html.]

Phạn Thương mất kiên nhẫn : “Lấy đồ thì mau , cẩn thận quản sự thấy phạt ngươi!”

Tạp dịch t.ử , trái , nắm c.h.ặ.t hai viên kẹo đậu trong tay, một tiếng cảm ơn xoay rời .

Tiết Thần và Phạn Thương liếc mắt , đầu Tần Xu đang im lặng lên tiếng ở một bên.

Tần Xu nhanh chậm : “Các chú ý một chút, để phát hiện các coi linh đan như kẹo mà c.ắ.n, thiếu việc chuốc lấy một rắc rối .”

“Biết .”

Phạn Thương ấn ấn lọ t.h.u.ố.c trong tay áo, bày một khuôn mặt thối.

Tiết Thần lén lút ném một viên linh đan miệng, còn đều đưa nhẫn gian.

Khoảng thời gian Tần Xu cung cấp linh đan cho bọn họ, tu vi tăng lên một đoạn lớn, một ngày c.ắ.n nửa lọ đan d.ư.ợ.c, liền ngứa ngáy .

Đại tỷ của Phạn Âm Cung kết thúc bình yên, ba Tần Xu trộn một ngày, buổi tối ai về phòng nấy.

Tần Xu đẩy cửa phòng , cánh tay vươn tới, ôm vòng ôm lạnh lẽo quen thuộc.

“Lan ca!”

Tần Xu ngoan ngoãn sấp trong lòng đàn ông.

Tạ Lan Chi mặc hắc bào, vén chiếc mũ trùm đỉnh đầu , cúi đầu đòi hôn Tần Xu.

Nụ hôn của , gấp gáp, mang theo vài phần bạo ngược.

Tần Xu đồng t.ử lóe lên kim quang của đàn ông, từ từ nhắm mắt , mặc cho Tạ Lan Chi điên cuồng đòi hỏi.

Nụ hôn của đàn ông, mãnh liệt khiến nghiện, giống như tàu lượn siêu tốc.

Nhiệt độ cơ thể hai , dần dần tăng lên.

Lúc sắp cướp cò, Tạ Lan Chi buông Tần Xu .

Anh thở vững : “Vạn Niên Linh Dịch lấy , còn tiện tay mang theo ít linh thảo ngàn năm, cùng với một đồ lặt vặt, đều bỏ Tu Di Giới T.ử , chắc của Phạn Âm Cung cách nào truy tung chúng , em mau ch.óng xử lý sạch sẽ .”

Tần Xu vuốt ve sườn mặt đàn ông, lo lắng hỏi: “Anh ?”

Tạ Lan Chi nắm lấy tay cô, lưu một nụ hôn trong lòng bàn tay, an ủi: “Không , mật thất lòng đất thiết lập trận pháp, thương một chút.”

Bóng dáng của ngày càng yếu ớt, Tần Xu kéo tay , biến mất tại chỗ, tiến Tu Di Giới Tử.

Tần Xu bước Tu Di Giới Tử, thấy linh thảo, pháp khí, phù lục mặt đất, còn đủ loại hộp quà đóng gói tinh xảo chất cao như núi.

Cô tưởng Tạ Lan Chi trộm Vạn Niên Linh Dịch, tiện tay mang theo vài món.

Nhìn cảnh tượng mắt, Tạ Lan Chi đây là dọn sạch bảo khố của Phạn Âm Cung .

Tạ Lan Chi từ phía ôm lấy eo Tần Xu, vùi hõm cổ Tần Xu hít sâu một , đôi môi ấm áp, rơi xuống làn da trắng nõn hôn một cái.

Anh chỉ chiếc hộp gỗ màu đỏ sẫm chạm trổ hoa văn mặt đất: “Bên trong chính là Vạn Niên Linh Dịch. A Xu, mệt , nghỉ ngơi đây, em tự thu dọn một chút.”

Hơi thở nóng rực của đàn ông, phả lên làn da ửng đỏ của Tần Xu, Tần Xu giọng căng thẳng : “Được——”

Cô xoay đỡ Tạ Lan Chi, bên cạnh trống , Tạ Lan Chi biến mất .

Tần Xu đàn ông hóa thành một đạo lưu quang màu vàng, bay căn phòng cách đó xa.

Cô khẽ thở dài một tiếng, khom cầm chiếc hộp gỗ chạm hoa lên.

Khoảnh khắc chiếc hộp gỗ mở , Tần Xu thấy bên trong đựng trong chiếc bình lưu ly, hình thái tựa như quỳnh tương từng tinh tú hôn qua, linh dịch trong vắt tỏa từng tia huỳnh quang, ẩn chứa một luồng sức mạnh thần bí lượn lờ.

Tần Xu thất thần chằm chằm , Vạn Niên Linh Dịch phảng phất như ánh trăng luyện vô , mỗi một giọt đều ngưng tụ linh lực thuần túy nhất giữa đất trời.

Cô chỉ thất thần một lát, từ trong đống bảo vật Tạ Lan Chi mang về, lựa chọn linh thảo thể dùng , ôm Vạn Niên Linh Dịch về phía căn nhà trúc cách đó xa.

Chí bảo mờ mịt linh khí nồng đậm như , vẫn nên sớm luyện hóa nó thì hơn, lỡ như Phạn Âm Cung con đường truy tung đặc thù nào đó, thì đúng là rước họa .

Lúc Tần Xu luyện đan, Phạn Âm Cung bắt đầu giới nghiêm, nghiêm cấm bất kỳ ai tông môn.

Đặc biệt là nội môn t.ử núi, gần như lật tung lên, ngay cả quần áo cũng lột sạch để kiểm tra.

Cho đến khi trời sáng, tiếng ồn ào trong tông môn ngừng.

Rất nhanh đến lượt, tạp dịch t.ử chân núi.

Hết tốp đến tốp khác nội môn t.ử kéo đến, giống như vòi rồng cuốn qua, lục tung chỗ ở của đến mức lộn xộn, nhanh biến thành một đống hoang tàn.

Tần Xu từ Tu Di Giới T.ử , sắc mặt chút tái nhợt yếu ớt, thấy động tĩnh gây bên ngoài.

Giữa lông mày cô lượn lờ một cỗ lệ khí, trầm giọng hỏi: “Bên ngoài đang cái gì ?”

Tiết Thần, Phạn Thương lo lắng tới lui trong phòng, chỉ sợ tra đến chỗ bọn họ.

Hai thấy giọng của Tần Xu, thi thở phào nhẹ nhõm.

“Cô cuối cùng cũng , chậm một bước nữa, chúng xong đời !”

“Trên núi phái xuống lục soát, phỏng chừng là chuyện Vạn Niên Linh Dịch trộm vỡ lở .”

Tần Xu đầy mặt mệt mỏi, khẽ gật đầu thể nhận , cơ thể thả lỏng tựa ghế, một tay xoa xoa thái dương.

“Rầm! Rầm rầm!”

“Người bên trong gì đó? Mở cửa! Mau mở cửa!”

Tiếng gõ cửa vang lên, theo đó là tiếng chất vấn kiêu ngạo.

Tiết Thần ở gần nhất, ngay lập tức mở cửa , lành : “Mấy vị tiền bối, em gái cơ thể khỏe, chịu gió, mong tiền bối châm chước cho một hai.”

“Nói nhảm nhiều quá!” Người đàn ông dẫn đầu, dùng sức đẩy Tiết Thần .

Người đàn ông xông phòng, thấy Phạn Thương đang bưng một bát t.h.u.ố.c, khom bên cạnh Tần Xu thấp giọng khuyên nhủ: “Em gái ngoan, em cứ uống t.h.u.ố.c .”

“Ta uống!”

Tần Xu sắc mặt tái nhợt, đẩy bát t.h.u.ố.c , đầy mặt kháng cự.

 

 

Loading...