(Song Trọng Sinh) Thập Niên 70: Vợ Yêu Dễ Mang Thai Được Quân Thiếu Tuyệt Tự Sủng Đến Phát Khóc - Chương 644: Anh Em Nhà Họ Tạ Với Tám Trăm Tâm Nhãn
Cập nhật lúc: 2026-03-21 21:13:15
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/9KdUZNgNCA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong phòng ngủ.
Sắc mặt Tạ Đông Dương âm trầm, giọng cũng nhuốm vài phần tức giận: “Bên Hoắc gia tin tức gì ?”
Người đàn ông trung niên trong bóng tối, cẩn thận trả lời: “Bên trợ lý đặc biệt truyền đến tin tức, Hoắc gia hy vọng ngài đến Hải Thành tế bái phu... Hoắc nữ sĩ.”
Ông phu nhân, lời đến khóe miệng bẻ lái, suy cho cùng vị Hoắc nữ sĩ chính là đích kết liễu sinh mạng.
Tạ Đông Dương cay nghiệt : “Tế bái? Bọn họ lấy mặt mũi!”
Người đàn ông trung niên mắt mũi mũi tim, cung kính : “Chuyện sẽ xử lý, sẽ để bọn họ đến hỏng tâm trạng của .”
Tạ Đông Dương vây quanh ngọn lửa thịnh nộ gì, thẳng đến một cánh cửa trong phòng, đến tủ rượu ở phòng bên cạnh uống rượu giải sầu một .
Tạ Nghiễn Tây tìm thấy Tạ Cẩm Dao, lúc đáng lẽ đau đớn c.h.ế.t vì thất tình.
Vừa thấy tiểu công chúa, nhịn bật : “Còn tưởng em đang nhè, ngờ biến đau thương thành thèm ăn, đây là ăn bao nhiêu ?”
Tạ Cẩm Dao phảng phất như ma đói, bắt tổng bếp trưởng nhà họ Tạ đích tay, nhiều món ăn đặc sản từ Nam chí Bắc, trong đó món chính dùng để chiêu đãi khách ngoại quốc của Nội các là món cô thích nhất.
Đôi mắt hoa đào câu hồn giống hệt Tần Xu của Tạ Cẩm Dao, lạnh lùng liếc Tạ Nghiễn Tây bước .
“Anh ba, mới đến? Đã dò la tin tức gì ?”
Giọng nũng nịu mềm mại, mang theo chút ngọt ngào, nũng nịu, quả thực là bản của Tần Xu.
Tạ Nghiễn Tây đau đầu : “Làm gì dễ dàng như , sự đề phòng của cả quá nặng, một chút tin tức cũng dò la .”
Anh đặt đồ ăn khuya xách đến lên bàn: “Đây đều là cả bảo mang cho em, dặn nhà bếp ở tòa nhà chính chuẩn từ , đều là những món điểm tâm đặc sản Kinh Thị mà em thích ăn, vẫn còn nóng hổi đấy.”
Tạ Cẩm Dao ai đến cũng từ chối, đều nếm thử một chút, ăn cũng bịt miệng cô, phàn nàn Tạ Nghiễn Tây việc hiệu quả.
“Anh ba, thật vô dụng, một chút tin tức cũng dò la , nếu hai ở đây thì .”
Nhắc đến nhị thiếu gia nhà họ Tạ - Tạ Thần Nam, những năm nay chạy ngược chạy xuôi khắp nơi, thường xuyên một năm rưỡi thấy bóng dáng .
Tạ Nghiễn Tây nghĩ đến cả trở nên lạnh lùng vô tình, giống như cỗ máy, hai xuất quỷ nhập thần, cùng với em tư tận hưởng bầu khí chốn quan trường, chút đau đầu xoa xoa trán.
Anh nghiêng mắt Tạ Cẩm Dao đang ăn từng miếng nhỏ điểm tâm, dáng vẻ điêu khắc tinh xảo: “Dao Dao, em chắc chắn chị dâu thực sự vấn đề ?”
Ba năm , Tạ Đông Dương nắm tay phu nhân ngoài, gặp một vụ ám sát hung hãn.
Tạ phu nhân trong lúc nguy cấp, đỡ một phát s.ú.n.g cho Tạ Đông Dương, t.ử vong ngay tại chỗ.
Tạ Đông Dương trọng thương, tim phổi để di chứng thể đảo ngược, thể dễ dàng tức giận.
Tạ Cẩm Dao ưu nhã lau khóe môi, giọng điệu chắc nịch: “Tuần Gia Ngôn ca gặp ám sát, bắt một kẻ sống sót, thẩm vấn một thứ, kẻ đó nhắc đến vụ ám sát ba năm , là do mật danh Hoàng Oanh phụ trách ám sát cả.”
Tạ Nghiễn Tây khó hiểu hỏi: “Chuyện thì liên quan gì đến chị dâu?”
Đôi mắt trong veo chút nhiệt độ của Tạ Cẩm Dao, tĩnh lặng Tạ Nghiễn Tây.
“Em nghi ngờ chị dâu chính là Hoàng Oanh, kẻ sống sót Gia Ngôn ca bắt , miêu tả dung mạo của Hoàng Oanh ám sát cả năm xưa. Em cạy cửa phòng việc của Gia Ngôn ca, tìm bức vẽ tay đó, khuôn mặt đó chính là chị dâu.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/song-trong-sinh-thap-nien-70-vo-yeu-de-mang-thai-duoc-quan-thieu-tuyet-tu-sung-den-phat-khoc/chuong-644-anh-em-nha-ho-ta-voi-tam-tram-tam-nhan.html.]
Tạ Nghiễn Tây trừng lớn hai mắt, thể tin nổi : “Cho nên, đây mới là sự thật em Trần Gia Ngôn đá?”
Tiểu công chúa họ Tạ híp mắt, lạnh lùng : “Em đá, bởi vì em bao giờ ở bên Gia Ngôn ca. Sau khi phát hiện em cạy cửa phòng việc, em bỏ trốn. Bên Hương Cảng đối xử với... nội gián, thường là b.ắ.n c.h.ế.t tại chỗ, em sợ c.h.ế.t trong tay bọn họ, nên bỏ trốn.”
Thực chuyện , Tạ Cẩm Dao cũng sẽ rời , Trần Gia Ngôn vị hôn thê , là con gái một của ông trùm dầu mỏ.
Cô nhẫn nhịn tự ngược đến , cũng thể thích, cưới phụ nữ khác.
Tạ Nghiễn Tây vẻ mặt cạn lời, chút hận sắt thành thép: “Em thật tiền đồ, ở bên cạnh Trần Gia Ngôn mấy năm, đều giải quyết , còn lòi một vị hôn thê nữa chứ.”
Tạ Cẩm Dao vớ lấy đôi đũa trong tầm tay, ném về phía Tạ Nghiễn Tây, thẹn quá hóa giận : “Đây là chuyện của em, liên quan đến !”
“Vấn đề bây giờ là, sự thật về vụ ám sát ba năm , tại cả giấu chúng . Em nhớ cả thích chị dâu, ban đầu vì một bình dân như chị mà từ chối bao nhiêu danh môn khuê nữ, thậm chí còn chọc cho ông bà nội vui.”
Nhắc đến chuyện , Tạ Nghiễn Tây cũng đau đầu: “Tối nay thấy thần thái của cả đúng, đây nhắc đến chị dâu cũng sẽ tức giận, đây cho rằng là do cả dùng tình quá sâu nên đau lòng, nay nghĩ , dùng sự phẫn nộ và hận thù để hình dung thì thỏa đáng hơn.”
Ngay đó, chuyển hướng câu chuyện, hỏi: “Em chụp ảnh ?”
Tạ Cẩm Dao sửng sốt, nhanh hiểu hỏi gì, lắc đầu : “Không kịp chụp ảnh, em phát hiện quá nhanh, nếu hiểu đủ rõ về phủ nhà họ Trần, e là cơ hội ngoài.”
Tạ Nghiễn Tây im lặng, trong phòng rơi sự ngưng trệ kỳ dị.
Tạ Cẩm Dao híp mắt, đột nhiên hỏi: “Hoắc gia những năm nay vẫn luôn dăm bữa nửa tháng đến xin xỏ?”
Tạ Nghiễn Tây gật đầu: “Bọn họ đòi hỏi cũng nhiều, mỗi năm cũng chỉ vài chục triệu, nhiều hơn bọn họ cũng dám đòi, bên Family Office (Văn phòng gia đình) mỗi đều là qua tài khoản của cả.”
Tạ Cẩm Dao : “Dừng ngay lập tức, sự nghi ngờ Hoắc Uyển Nghi rửa sạch, Hoắc gia đừng hòng lấy một xu nào từ chỗ cả.”
Tạ Nghiễn Tây nghiêng đầu : “Em ngay cả chị dâu cũng gọi nữa ? Anh thấy em chính là nghĩ quá nhiều, nếu chị dâu thực sự là Hoàng Oanh, với thủ đoạn của cả, sớm dung túng cho sự tồn tại của Hoắc gia , càng đừng còn để bọn họ mỗi năm lấy hàng chục triệu.”
Tạ Cẩm Dao lắc đầu : “Em chỉ tin những gì chính mắt thấy, tin tức em mạo hiểm lấy , tiếc để Gia Ngôn ca cho rằng em là nội gián, chính là vì rõ ràng vụ ám sát ba năm thực sự uẩn khúc.”
Tạ Nghiễn Tây trầm mặc hồi lâu: “Anh sẽ liên lạc với hai, em tư, chuyện nhất định rõ, nếu Hoắc gia thực sự vấn đề, bất kể cả kiêng dè gì, cũng thể giữ bọn họ .”
“Vâng.” Tạ Cẩm Dao lên: “Em buồn ngủ , .”
Tạ Nghiễn Tây xua tay: “Em , ở chỗ em sắp xếp chút đồ, nãy ở chỗ cả xong.”
Tạ Cẩm Dao lười biếng ngáp một cái, sải bước chân mèo nhẹ nhàng lười biếng lên lầu.
Lúc , từ phía truyền đến giọng hả hê của Tạ Nghiễn Tây.
“Dao Dao, cả tưởng em Trần Gia Ngôn bắt nạt, chuẩn một thời gian nữa khi đến Đại lục họp, sẽ trói mang đến cho em.”
“Choang——!”
Bình gốm sứ Thanh Hoa tủ trưng bày ở chiếu nghỉ cầu thang, Tạ Cẩm Dao trượt chân, vô tình va đổ.
Sau khi cô vững , dám tin đầu , xuống Tạ Nghiễn Tây đang tựa sô pha.
“Anh cả điên ? Trần Gia Ngôn là kẻ vô danh tiểu .”