Máu đông , nếu ánh đèn chiếu thì căn bản khó nhận .
Bước chân khựng .
"Chú út, tay của chú..."
Anh như mới nhận , nhấc tay lên một cái: "Ồ, , m.á.u của khác thôi."
tin lắm.
Nhìn kiểu gì cũng giống như chỉ vết m.á.u khô phủ lên đó.
"Chú ngại để cháu xem giúp ?" tới mặt : "Sẽ mất nhiều thời gian của chú ."
Ánh mắt Phong Từ Thư dừng , hồi lâu mới : "Tùy em."
cầm tay lên kỹ, quả nhiên chỉ m.á.u đông.
cũng may, chỉ là một vết cắt nông.
Sau khi lau sạch vết m.á.u xung quanh vết thương, tìm hộp y tế trong nhà .
Thuốc men khác nhiều, may mà cồn đỏ và băng gạc y tế thì sẵn.
Lúc mang đồ , đang ngẩn ngơ ở đó.
"Chú út..." Vừa định bảo đưa tay , Phong Từ Thư ngắt lời .
"Ương Ương," Anh khẳng định: "Em và Phong Diên hủy hôn ."
ngờ đột nhiên nhắc đến chuyện .
tự ý cầm tay lên, dùng tăm bông thấm cồn đỏ nhẹ nhàng bôi quanh vết thương.
khẽ đáp một tiếng: "Vâng."
Ngón tay Phong Từ Thư vô thức co , là do đau do căng thẳng.
"Tối nay đợi ở đây, thực là với em một câu."
"Đã hủy hôn , thì cần gọi là chú út nữa." Anh tiếp tục .
hiểu ngẩng đầu Phong Từ Thư, ánh mắt chút nóng bỏng, vội vàng cúi đầu xuống.
thấy chậm rãi :
"Ương Ương, cứ gọi tên là ."
Tâm trí rối bời, khiến chiếc tăm bông trong tay nhấn mạnh lên vết thương của .
Anh khẽ hít một lạnh.
luống cuống mở lời: "Phong..."
há miệng nửa ngày trời mà chẳng thể gọi trọn tên , cuối cùng đành đầu hàng, đành bắt chước giọng điệu của Trình Lâm mà gọi:
"... Anh Phong."
Chẳng hiểu , rõ ràng là một cách xưng hô đỗi bình thường, mà cảm thấy mặt nóng bừng từng đợt.
cúi gầm mặt, giả vờ như đang chăm chú xử lý vết thương, dám ngẩng đầu lên .
Lạ thật, thấy ngượng ngùng thế ?
Dù bình thường da mặt cũng dày lắm, nhưng cũng đến mức chỉ vì một tiếng xưng hô mà đỏ mặt tía tai.
Có lẽ do chúng quá gần, tay vẫn đang nắm lấy tay .
Tay lớn, nên chỉ thể nắm lấy ngón trỏ của , nhưng... chỉ đang bôi t.h.u.ố.c thôi mà, đụng chạm cơ thể là chuyện quá đỗi bình thường.
Hoặc cũng thể, do vóc dáng quá cao lớn, khi cúi đầu mặt , bóng của bao trùm lấy như thể đang gọn trong lòng . Nơi đầu mũi là mùi t.h.u.ố.c lá nhàn nhạt ...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/su-co-lo-bi-mat-cua-nu-phu-doc-ac/chuong-16.html.]
khi đối diện với những đàn ông khác, kể cả Phong Diên, bao giờ cảm giác tim đập chân run như thế .
Hình như nắm bắt điểm mấu chốt .
Phong Từ Thư... giống họ.
Anh ngoài lạnh trong nóng, sự dịu dàng hiện lên một cách vô tình, sự lịch lãm toát từ tận xương tủy, cảm giác an khó tả, sự lý trí, sự điềm tĩnh, và cả cách bảo vệ khỏi hiểm nguy ngày hôm nay.
Quan trọng hơn hết, luôn dành cho sự tôn trọng tuyệt đối.
Từ khi quen đến nay, một ngoại lệ.
hiểu .
Phong Từ Thư... chính là hình mẫu lý tưởng của .
Bảo mà rung động cho ...
ngẩn ngơ suy nghĩ.
lúc , thấy tiếng trầm thấp ngay đỉnh đầu.
"Anh Phong..." Anh như đang nhấm nháp cách gọi : "Anh ..."
"Nghe chừng... cũng tệ."
*
giống như một con lên dây cót, "xoẹt xoẹt" vài đường quấn xong băng gạc cho .
Sau đó, bỏ chạy khỏi đó như trốn nợ.
Lúc lên lầu, thấy Trình Lâm tắm gội xong .
Chúng chăm chú một giây, và thấy tiếng dấu hỏi chấm cực lớn vang lên trong lòng cô .
[?]
[Sao mặt nữ chính đỏ thế ?]
[Cô từ lầu chạy lên, nam phụ thì ở đó...]
[A a a a, rốt cuộc bỏ lỡ cái gì !!]
[Có gì mà một thành viên kim cương QQ tôn quý như xem chứ?]
[Chẳng lẽ bọn họ...?]
[Đêm đen tĩnh mịch, sắt thép lạnh lùng, ánh mắt và cô , trong phút chốc lửa tình bùng cháy, họ càng lúc càng gần, càng lúc càng gần...]
(Lược bỏ 3000 chữ tưởng tượng)...]
Nghe Trình Lâm bắt đầu suy diễn những tình tiết che mờ đầy phi lý, ngắt lời cô .
"Đừng tưởng tượng nữa." : "Không chuyện đó ."
[Ồ, chuyện đó ... Thất vọng tràn trề.]
[???]
[!!!]
[Khoan , nãy là nữ chính đang chuyện?!]
[Sao cô đang tưởng tượng?]
Vốn dĩ định thú thực với cô , lỡ như cô vì những chuyện như tối nay mà tổn thương, thì tội của đúng là gì rửa sạch.
"Là chị đang chuyện." đáp : "Hơn nữa, chị chỉ em đang tưởng tượng, mà còn trong đầu em hiện ba cái dấu hỏi chấm và ba cái dấu chấm than to đùng."