Sư Muội Ác Độc Không Cần Tẩy Trắng, Một Mình Cân Hết Cả Tông Môn! - Chương 261: Xác Định Không Phải Đánh Hội Đồng Thất Đức?

Cập nhật lúc: 2026-01-12 17:00:29
Lượt xem: 12

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Xong .

Nửa đêm dậy cũng tự tát hai cái.

Phất Sinh quân sư tại chỗ thoái vị, mặt cũng nâng lên nổi, buồn bực nhét ngọc giản cho Chiếu Thu Đường.

Chiếu Thu Đường cũng phát ngôn của Vô Uyên kinh hãi, khiếp sợ với sự cẩn thận dè dặt của Tiên Chủ đại nhân khi thích một , đau lòng với sự vụng về của Tiên Chủ đại nhân.

Thế mà vì sợ phiền Khương Tước liền từ bỏ chuyện phiếm với cô .

Tình cảm thể tiến triển chứ?

Mỗi ngày mặt cũng gặp , lời cũng , âm dương cách biệt cũng chỉ đến thế thôi.

Đừng tiến triển, thành lạ là may .

Chiếu Thu Đường hỏi thẳng, đ.á.n.h thẳng trọng điểm: “Tiên Chủ ngài cứ ngài chuyện phiếm với Khương Tước , chú ý, là .”

Ngọc giản nửa ngày nhận trả lời, Chiếu Thu Đường nhíu mày, vấn đề khó trả lời .

Tỏ tình là ngài , chủ động hôn môi cũng là ngài , nên là chứ.

Phất Sinh tuy rằng quen Vô Uyên lâu, nhưng cô căn bản phỏng đoán thấu tâm tư Vô Uyên, từ hiểu lầm ý thức , cho nên giờ phút cũng sự im lặng của Vô Uyên rốt cuộc là ý gì.

Chiếu Thu Đường cân nhắc một lát, mở miệng : “Tiên Chủ đại nhân ngài thẳng , bọn thật sự đoán ý của ngài.”

Lần Vô Uyên trả lời nhanh, lời đơn giản dứt khoát: “Có việc, đây, đa tạ phí tâm.”

Một cuộc chuyện kết quả cứ thế kết thúc.

Gió thổi qua, lá cây xào xạc, Chiếu Thu Đường và Phất Sinh tiếng động tại chỗ, chút chân tay luống cuống.

Chiếu Thu Đường trả ngọc giản cho Phất Sinh, hỏi: “Chúng thêm phiền cho hai bọn họ a, cảm giác Tiên Chủ đại nhân hình như tức giận .”

Phất Sinh cầm ngọc giản, trong lòng cũng vài phần thấp thỏm, lời của cô xác thực chút nặng.

“Chúng tìm Khương Tước .” Phất Sinh .

“Nói rõ ràng chuyện với cô , nếu chúng thật sự chọc Tiên Chủ tức giận, cũng để Khương Tước một chút, ngàn vạn đừng vì nguyên nhân của chúng ảnh hưởng đến quan hệ của hai bọn họ.”

Chiếu Thu Đường gật đầu: “Được.”

Gặp chuyện quyết thì tìm Khương Tước.

Khi hai trở về, Khương Tước và sư phụ tiễn Thanh Vu và Bắc Đẩu Thất T.ử .

Thanh Vu tới với bọn họ chuyện Kiếm Quật Đại Diễn Tông chọn kiếm.

Đây là lúc Khương Tước xong với bọn họ khi Minh Giới, hiện tại sự tình giải quyết, Thanh Vu tới thực hiện lời hứa.

“Sáng sớm mai chúng xuất phát, và Thiên Khu mấy đợi các bạn ở cửa sơn môn.”

“Được.”

Khương Tước bọn họ đều xem nguyên tác, cũng coi như hiểu rõ Đại Diễn Tông, cho nên Thanh Vu liền tỉ mỉ.

Vào Đại Diễn Tông chọn kiếm hai con đường, một là mời, hai là đưa tiền hơn nữa thông qua kiểm tra thiên phú.

Đại Diễn Tông cho phép cực phẩm linh căn Kiếm Quật.

Trước khi chia tay, Thiên Tuyền nhịn hỏi Khương Tước: “Chỉ chọn cái kiếm thôi, hẳn là sẽ xảy chuyện lớn gì chứ?”

Khương Tước bất đắc dĩ: “Có thể xảy chuyện gì, phạm phạm .”

Thiên Tuyền cả đều hoảng: “ Đại Diễn Tông tính tình đều khá thối.”

Khương Tước: “Thối hơn các lúc ?”

Thiên Tuyền: “... Cái đó thì .”

Khương Tước cho Thiên Tuyền uống t.h.u.ố.c an thần: “Vậy cô cứ yên tâm , tính tình thối bình thường chúng vẫn nhịn .”

“Vậy thì thì .” Thiên Tuyền thở phào nhẹ nhõm, thấy Khương Tước , “Thật sự nhịn nổi thì thể cũng sẽ tiến hành một chút luận bàn hữu nghị.”

Thiên Tuyền: “.........”

Luận bàn hữu nghị?

Xác định đ.á.n.h hội đồng thất đức?

Mấy Thiên Tuyền mang theo tâm tình thấp thỏm rời , dọc đường đều cầu phúc cho Đại Diễn Tông.

Hy vọng bọn họ ngày mai chút.

Thanh Vu bọn họ , Đông Phương Quỷ Đế cũng nhận triệu hoán của Minh Đế.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/su-muoi-ac-doc-khong-can-tay-trang-mot-minh-can-het-ca-tong-mon/chuong-261-xac-dinh-khong-phai-danh-hoi-dong-that-duc.html.]

Trước khi còn dựa theo lễ nghi thượng giới với mấy Khương Tước: “Ta về đây, các ngươi rảnh rỗi thường tới Minh Giới chơi nhé.”

Mấy Khương Tước cũng đáp : “Nhất định nhất định.”

kỳ thật ai cũng hiểu, từ biệt khó thể gặp .

Thanh Vu bọn họ khẳng định sẽ thường , nhưng mấy Khương Tước xác suất lớn là sẽ nữa, trừ phi Minh Giới xảy chuyện cần bọn họ tương trợ, nếu kiếp hẳn là vô duyên gặp .

duyên phận giữa với chính là như .

Có thể đồng hành một đoạn đường là hiếm .

Mấy Khương Tước đều thoáng, tiễn Đông Phương xong liền thành thật bắt đầu tu luyện.

Cô mới đến Hóa Thần kỳ, cảnh giới còn vững, đang chuyên tâm dẫn linh, đột nhiên cảm giác bóng râm bao phủ, mở mắt liền thấy Phất Sinh và Thu Đường bình thường mặt cô.

Phất Sinh cúi đầu, Chiếu Thu Đường đang xoắn tay.

Thấy cô mở mắt hai đều ánh mắt trốn tránh, thôi.

“Sao thế ?” Khương Tước còn từng thấy hai như , giống như đứa trẻ sai chuyện.

Thanh Sơn trưởng lão và mấy vị sư thấy giọng Khương Tước cũng nhao nhao tới, quan tâm : “Xảy chuyện gì ?”

Phất Sinh và Chiếu Thu Đường kéo phòng, cuộc đối thoại với Vô Uyên sót một chữ.

Khương Tước xong tiên là cho Phất Sinh và Chiếu Thu Đường một cái ôm gấu: “Các cũng quá yêu ?”

Ngay đó an ủi hai : “Vô Uyên tức giận, chuyện các cũng sẽ ảnh hưởng đến chúng , yên tâm.”

xác thực nhận sự đổi tâm trạng của Vô Uyên, nhưng đó rõ ràng tức giận, ngược chút giống như... mất mát.

cảm xúc chuyển biến tức thì, nhanh đến mức Khương Tước tưởng là ảo giác của .

Bây giờ mới xác định, sự mất mát trong khoảnh khắc đó của Vô Uyên là thật sự xảy .

Khương Tước nắm lấy tay Phất Sinh và Chiếu Thu Đường, hiếm khi nghiêm túc: “Các thích Vô Uyên ?”

“Không !” Phất Sinh và Chiếu Thu Đường ghế đồng thời bật dậy, “Bọn chỉ là để quan hệ các tiến thêm một bước mới tìm Tiên Chủ, ý gì khác, thật đấy!”

Hai đồng thanh, gấp đến độ quả thực chỉ thiên thề.

ý .” Khương Tước cũng vội bổ sung lời cho trọn vẹn, “ hỏi các thích Vô Uyên giống như thích ?”

Phất Sinh và Chiếu Thu Đường một cái, đồng thời yên lặng: “Cái đó đương nhiên giống.”

Phất Sinh : “Tiên Chủ dù cũng là Tiên Chủ, khi đối mặt với ngài , trong lòng chúng khó tránh khỏi nhớ kỹ tôn ti, kính đối với ngài xa xa nhiều hơn tình cảm khác.”

Cô và Tiên Chủ xưa nay từng đặc biệt cận, mặc dù khi cô còn hiểu chuyện lắm từng gọi Vô Uyên là trưởng.

quan hệ của bọn họ cũng mà trở nên cận hơn.

Tiên Chủ tuy rằng che chở cô, nhưng cũng vẻn vẹn chỉ là che chở, cũng chẳng khác gì che chở Bạch Hổ.

Chiếu Thu Đường cũng mở miệng : “Tiên Chủ thật là một lạnh cảm giác cách, nhưng cô ở đây, cái lạnh và cảm giác cách ngài sẽ nhạt .”

“Khi ở riêng với Tiên Chủ, chuyện với ngài đều chỉ dám dùng ‘ngài’.”

thể coi các là bạn .” Khương Tước lúc mới ý thức sự hiểu của cô đối với Vô Uyên xác thực sâu hơn khác một chút, “Các quá yêu , cho nên sợ sẽ chịu uất ức, cũng sẽ bởi vì chịu uất ức mà giận Vô Uyên.”

“Vô hình trung, các coi thành ngoài.”

“Anh tức giận, chỉ là chút mất mát, bởi vì tình cảm đối với các và các đối với ngang bằng.”

Khương Tước sờ sờ tượng gỗ nhỏ trong tay áo, ngữ khí nhẹ thêm vài phần: “Bên cạnh nhiều yêu , sư phụ , còn các , nhưng Vô Uyên .”

“Anh từ nhỏ mất , cha cũng gần như bao giờ quan tâm , bạn bè càng là , ít nhận tình yêu, nhưng con thể tình yêu?”

“Bất luận là đến từ cha , yêu là bạn bè.”

để ý rời là bởi vì hiểu nhất định là chuyện khẩn cấp .”

“Về phần ba tháng tới, sẽ chủ động tìm chuyện phiếm, và Vô Uyên cần hiểu nhiều hơn.”

Quen lâu như , cô ít về , ngoại trừ tất cả những gì hiểu từ trong sách, cô cũng chỉ Vô Uyên ghét hoa.

Chỉ thế mà thôi.

“Cho nên nếu thể.” Khương Tước về phía đối diện, “Xin hãy yêu giống như yêu .”

Mọi bên cạnh một cái.

Phát câu hỏi linh hồn với Khương Tước: “Cô đây là...... đau lòng Tiên Chủ đại nhân?”

Đây thích thì là gì?!

 

Loading...