Sư Muội Ác Độc Không Cần Tẩy Trắng, Một Mình Cân Hết Cả Tông Môn! - Chương 264: Có Lúc Thật Sự Rất Tuyệt Vọng

Cập nhật lúc: 2026-01-12 17:00:32
Lượt xem: 16

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mấy Văn Diệu tránh né t.ử tuần tra, lén lút nhanh ch.óng lẻn sơn môn.

Đệ t.ử Đại Diễn Tông luân phiên trực sơn môn, hôm nay trực ban vặn là thủ đồ của tông chủ Chung Lăng Tuyết, ba vị truyền trướng trưởng lão Ninh Sương Nhi, Hứa Đình, Cố Hàn Ngọc còn mười vị t.ử nội môn.

Văn Diệu lướt qua vai Hứa Đình lẻn qua, Hứa Đình đường đường là nam nhi bảy thước giữa ban ngày ban mặt rùng một cái, cẩn thận từng li từng tí dựa bên cạnh Cố Hàn Ngọc: “Sư ——”

Cố Hàn Ngọc lui về nửa bước, dùng chuôi kiếm đẩy Hứa Đình , thanh thanh lãnh lãnh: “Ta thích khác chạm .”

Hứa Đình khinh thường bĩu môi, chạy đến bên cạnh Ninh Sương Nhi: “Sư cảm thấy......”

“Đừng cảm thấy, dùng sự thật chuyện.” Ninh Sương Nhi cũng hết lời.

Hứa Đình nữa sặc, vô cùng dứt khoát chuyển sang sà lòng Chung Lăng Tuyết: “Đại sư tỷ, tỷ cảm giác một trận gió âm u a?”

Chung Lăng Tuyết yên lặng hết lời, sơn môn ngáp một cái thật to, lau nước mắt : “Tùy tiện , cũng .”

Hứa Đình: “......”

Có lúc thật sự tuyệt vọng, sư lạnh, sư tỷ phật, sư còn là một bà cụ non, rốt cuộc ai thể bảo vệ ?

Hắn do dự mãi, vẫn là đến bên cạnh Cố Hàn Ngọc, lạnh thì lạnh chút , nếu thật sự quỷ tu ít nhất sư là thật sự sẽ động thủ đ.á.n.h.

Đại sư tỷ chắc sẽ tay, tiểu sư chắc đ.á.n.h thắng , vẫn là sư .

Mười mấy sơn môn tra xét nửa ngày đều phát giác dị thường gì, Ninh Sương Nhi nghiêm giọng hô: “Rốt cuộc là ai đang cố vẻ huyền bí, đây!”

Nửa điểm nghĩ tới thể cửa nhà bọn họ .

Mấy Khương Tước khom lưng trốn hòn non bộ cách sơn môn xa, lộ đôi mắt Thiên Tuyền giới thiệu mấy vị sơn môn cho bọn họ.

“Các nếu ngóng tin tức, thể theo lưng bọn họ một chút, trong tông môn nếu chuyện cơ mật quan trọng gì, ngoại trừ tông chủ và trưởng lão, mấy nhất định là nhiều nhất.”

“Được.” Khương Tước xong lời Thiên Tuyền liền dặn dò , “Chúng hôm nay chính là ngóng tin tức, xác định ngày mai hố , cần chỉnh đốn.”

‘Bóng ma’ vây quanh bốn phía Khương Tước đồng loạt gật đầu, đầu còn ngẩng lên thấy một tiếng hét t.h.ả.m thiết thê lương.

“Quỷ tu quỷ tu! Có quỷ tu! Có quỷ tu thổi khí bên tai !” Hứa Đình sợ tới mức nhảy dựng lên ba thước, khi tu tiên sợ quỷ, ai ngờ tu tiên còn quỷ tu!

Khương Tước nhanh ch.óng đếm đôi mắt đối diện: Một, hai, ba...... Thiếu hai đôi!

Là hai tên ngốc Văn Diệu và Từ Ngâm Khiếu!

Đám Khương Tước đồng loạt về phía sơn môn, Hứa Đình thét ch.ói tai nhào về phía Cố Hàn Ngọc, Cố Hàn Ngọc mặt cảm xúc nghiêng tránh , Hứa Đình ngã mạnh xuống đất, dán mặt đất trượt vài mét.

Còn dậy cảm thấy lưng trầm xuống, Hứa Đình gan mật đều nứt, tiếng thét rung trời, móc một nắm bùa liền ném về bốn phía.

Cái gì Dẫn Lôi Phù, Bạo Phá Phù, Tật Hành Phù đều một mạch ném ngoài.

Đệ t.ử xung quanh bộ ngộ thương, Cố Hàn Ngọc xưa nay thanh cao ngạo khí, bởi vì sự khác thường của Hứa Đình, vốn đang cảnh giác quan sát bốn phía, kết quả kịp đề phòng ném một tấm Tật Hành Phù, nháy mắt hai chân như điện, hề phòng lao về phía cột đá sơn môn.

“Cong!”

Một tiếng trán đập cột thanh thúy vang vọng sơn môn Đại Diễn Tông, cột đá chút tổn hại, Cố Hàn Ngọc m.á.u mũi b.ắ.n tung tóe.

Hắn chống sơn môn lảo đảo dậy, đưa lưng về phía yên lặng dán một tấm Chỉ Huyết Phù lên mũi .

Đầu thể rơi m.á.u thể chảy thiết lập nhân vật thể sụp.

Những khác nổ sét đ.á.n.h, khuôn mặt nhỏ nhắn của mỗi đều đen thùi lùi.

Bao gồm cả Văn Diệu và Từ Ngâm Khiếu nổ bay Vân Ảnh Sa.

Từ Ngâm Khiếu ghé tai Hứa Đình thổi khí, Văn Diệu đè lưng , đều bùa nổ nổ thành da đen nhỏ.

Hứa Đình thấy quỷ tu, lập tức lấy tinh thần, một phen hất bay hai : “Phương nào đạo chích dám đến Đại Diễn Tông gây sự?!”

Hứa Đình lui về nửa bước, giơ tay niết quyết, thấp giọng quát khẽ: “Phù lai!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/su-muoi-ac-doc-khong-can-tay-trang-mot-minh-can-het-ca-tong-mon/chuong-264-co-luc-that-su-rat-tuyet-vong.html.]

Dứt lời, quanh quang mang đại thịnh, phù lục bay múa, những t.ử khác cũng vây thành vòng tròn, vây c.h.ặ.t Từ Ngâm Khiếu và Văn Diệu ở giữa.

Đệ t.ử Đại Diễn Tông chủ tu phù đạo, kiếm đạo là phụ, đa là kiếm phù song tu, nhưng đa t.ử giỏi phù giỏi kiếm.

Đa tình huống vẫn quen dùng phù lục.

Chung Lăng Tuyết là địa vị cao nhất tu vi mạnh nhất ở đây, đương nhiên quyền chỉ huy, nhưng cô xưa nay hứng thú với mấy chuyện , lười biếng : “Tiểu Sương Nhi tới .”

Ninh Sương Nhi cũng đầu tiên giúp Chung Lăng Tuyết chỉ huy, vô cùng thuận buồm xuôi gió, cô tiến lên một bước, trầm giọng : “Khốn Tiên Phù.”

Những t.ử khác lệnh niệm chú, phù lục như xích dài bay từ phù trận, mười ba dải phù lục nối liền thành xiềng xích công hướng Văn Diệu và Từ Ngâm Khiếu ở trung tâm.

Tiểu phân đội âm thầm quan sát núi đá đều tê rần.

Diệp Lăng Xuyên rút kiếm, giận : “Ngàn phòng vạn phòng phòng kẻ ngốc tìm c.h.ế.t.”

Thẩm Biệt Vân tế Hàm Sương: “Cứu quan trọng hơn.”

Chiếu Thu Đường bất đắc dĩ thở dài: “Cái não ăn chút gì mới thể bổ ?”

Mọi nhao nhao xắn tay áo chuẩn lên, Câu Thiên Quyết của Khương Tước mượt mà bay .

Văn Diệu và Từ Ngâm Khiếu cũng ngơ, bọn họ vốn dĩ chỉ trêu chơi, ngờ xui xẻo chọn trúng một tên sợ quỷ như , hai phù lục đầy trời, đồng thời ngửa đầu chuẩn triệu hoán Khương Tước.

Hai há mồm, Câu Thiên Quyết chuẩn xác chọc cuống họng hai , ‘sư cứu mạng’ và ‘Khương Tước cứu mạng’ ngạnh sinh sinh chọc thành một tiếng ọe!

Không cho hai phản ứng, Câu Thiên Quyết liền quấn lấy hai ném khỏi phù lục đầy trời.

Văn Diệu và Diệp Lăng Xuyên chọc cho mũi chua mắt trướng, loáng thoáng thấy giọng Khương Tước: “Ta tiễn ngươi rời ......”

Đám Chiếu Thu Đường tàn ảnh lướt qua từ chân trời, vô cùng tự giác thu hồi v.ũ k.h.í, Khương Tước thấp giọng giải thích với : “Để hai bọn họ ở đây sớm muộn gì cũng sẽ lộ chúng .”

Chi bằng trực tiếp tiễn bọn họ trở về.

Hướng cô ném là đúng, hai bọn họ hẳn là thể thuận lợi hạ cánh xuống Thái Huyền Tông.

Mọi đối với cách của Khương Tước đều dị nghị, may mà cô tay nhanh, chậm thêm một khắc bọn họ tất gọi Khương Tước.

Chiếu Thu Đường nhớ tới trải nghiệm bi t.h.ả.m Từ Ngâm Khiếu lộ vân chu, Sơn Hà Chùy đuổi theo chọc, lập tức cảm thấy Khương Tước quả thực minh.

Đối với đồng đội ngốc của thể là rõ như lòng bàn tay.

Khương Tước thu hồi Câu Thiên Quyết, lập tức dẫn dời trận địa: “Nơi bại lộ, chúng mau .”

“Chúng đổi ngóng tin tức, tìm trưởng lão .”

Mọi theo sát phía Khương Tước, đồng thanh: “Thật sự chỉnh đốn?”

Khương Tước c.h.é.m đinh c.h.ặ.t sắt: “Thật chỉnh.”

Hôm nay thật sự cái gì cũng .

Hai nhân tố nguy hiểm nhất tiễn , hẳn là sẽ xảy chuyện ngoài ý gì...... chứ?

Khương Tước dám chậm trễ nữa, dán một tấm Tật Hành Phù nhanh chạy mất dạng, những khác theo sát phía , nhanh ch.óng rời khỏi núi đá.

Chung Lăng Tuyết sợi dây vàng từ trong sơn môn biến mất, đáy mắt rốt cuộc tràn vài phần thần sắc nghiêm túc, mũi chân điểm nhẹ, khoảnh khắc lướt tới núi đá.

Ninh Sương Nhi, Cố Hàn Ngọc và Hứa Đình theo sát lưng Chung Lăng Tuyết.

“Sư tỷ phát hiện gì ?” Ninh Sương Nhi hỏi.

Chung Lăng Tuyết dùng thần thức cẩn thận dò xét: “Có khí tức tu đạo, còn yếu, Hóa Thần kỳ.”

“Là tông môn chúng ?” Hứa Đình hiểu, “Vì giúp hai kẻ hành tung quỷ dị ?”

“Chẳng lẽ...... nội gián?”

 

Loading...