Sư Muội Ác Độc Không Cần Tẩy Trắng, Một Mình Cân Hết Cả Tông Môn! - Chương 89: Trùng Phùng
Cập nhật lúc: 2026-01-12 16:51:59
Lượt xem: 27
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong ngoài sân một mảnh c.h.ế.t lặng, tất cả đều ngơ ngác về phía Khương Tước, hồi lâu hồn.
Chu Tước lượn vòng trung, tiếng kêu dứt.
Cửu Dục tỉnh dọa ngất .
Khương Tước vân đạm phong khinh về phía mấy Thẩm Biệt Vân: “Sư , phiền cùng Chu Tước một chuyến, đếm rõ ràng t.h.i t.h.ể treo cây rắn rốt cuộc bao nhiêu cái.”
“Để rõ bọn họ Ma giới rốt cuộc đền bao nhiêu mạng.”
Thẩm Biệt Vân, Mạnh Thính Tuyền, Diệp Lăng Xuyên, Văn Diệu bốn ngự kiếm theo lưng Chu Tước, bay về phía Bắc.
Cửu Ly mặt mày trắng bệch, cả vì sợ hãi mà run rẩy, nàng đầu tránh ánh mắt của Khương Tước, Thanh Long duỗi đuôi rồng đưa nàng đến mắt Khương Tước.
Cửu Ly: “......”
Khương Tước vỗ vỗ vai nàng : “Đừng sợ, tạm thời sẽ g.i.ế.c các ngươi, mạng của các ngươi sẽ để cho nên lấy tới lấy, đưa chúng gặp mẫu tôn ngươi .”
“Đến cũng đến , chào hỏi một tiếng thì bất lịch sự quá, ngươi xem?”
Cửu Ly phát sự chống cự yếu ớt, thần thức của Khương Tước dễ dàng đè xuống, ngoan ngoãn dẫn bay về phía cung điện của Ma tôn.
Trên đường, Chiếu Thu Đường ngự kiếm bay đến bên cạnh Từ Ngâm Khiếu: “Chúng với Khương Tước cứ một cái xóa bỏ ân cừu , ngươi thấy ?”
Từ Ngâm Khiếu: “Ta với bóng lưng cô xong .”
“Ngươi xóa bỏ ân cừu ngươi rủ !” Chiếu Thu Đường đ.ấ.m một quyền, đầu liền thành đóa hoa với bóng lưng Khương Tước.
Cười xong hai đều thở phào nhẹ nhõm, may mà Khương Tước so đo với bọn họ, chỉ riêng khí phách dám lửa thiêu Ma giới của nàng, chơi hai bọn họ thì đơn giản như chơi ch.ó .
Du Kinh Hồng liếc hai một cái: “Tiền đồ.”
Chiếu Thu Đường lập tức nhỏ giọng gọi Khương Tước: “Khương Tước, Du Kinh Hồng đơn ——”
Du Kinh Hồng giật , vội vàng ném cho Chiếu Thu Đường một cái Bế Khẩu Quyết, giơ tay đầu hàng: “Ta nhận thua.”
Chiếu Thu Đường nhướng mày, Từ Ngâm Khiếu cũng hiếm khi nợ miệng: “Mọi đều là Khương Tước đ.ấ.m qua, cũng coi như cùng chung hoạn nạn , qua hôm nay, đều là .”
Từ Ngâm Khiếu đưa nắm đ.ấ.m chạm một cái với .
Chiếu Thu Đường giải Bế Khẩu Quyết, tăng tốc đuổi theo Phất Sinh và Khương Tước: “Ai là với các ngươi, tìm chị em.”
Từ Ngâm Khiếu yên lặng thu nắm đ.ấ.m về, nắm đ.ấ.m Du Kinh Hồng đưa chạm khí, đang định mắng , tay Lang Hoài Sơn nắm lòng bàn tay: “Không so đo với kẻ ngốc.”
Du Kinh Hồng đá Từ Ngâm Khiếu một cái, nắm tay đạo lữ nhà bay sang một bên.
Chỉ trong chốc lát, Từ Ngâm Khiếu trở thành kẻ cô đơn duy nhất tại hiện trường.
Chiếu Thu Đường bay đến bên cạnh Khương Tước, Cửu Ly Cửu Dục dẫn đường phía đột nhiên dừng bước: “Đến .”
Khoảnh khắc ngước mắt lên, Chu Tước Viêm từ phía phóng lên tận trời, bao trùm tòa cung điện cực kỳ nguy nga mắt trong ánh lửa đỏ rực.
Trước điện, mấy ngàn ma binh nghiêm trận dĩ đãi, một lẳng lặng lơ lửng phía ma binh, hai tay áo rủ xuống, quyền trượng Ma tộc tượng trưng cho vị trí chí tôn lơ lửng bên cạnh bà , viên đá quý đỉnh xanh thẳm như đầm sâu, giống hệt đôi mắt bình tĩnh lạnh lùng của bà .
Ánh mắt Ma tôn Minh Thù lướt qua , tất cả đều tự chủ dời tầm mắt, bao gồm cả con gái bà , duy chỉ một dám thẳng bà .
Cô nương tu vi cũng cao, nhưng nàng sợ, ánh mắt tới kính sợ, càng khiếp đảm.
Một đôi mắt trẻ, kiên định trong veo.
Đáng tiếc, còn đủ mạnh.
Bà một quyền trượng là thể diệt con nhóc .
Minh Thù về phía ánh lửa đầy trời, chỉ tưởng đó là lửa bình thường, chút nào để trong lòng, môi động, chỉ âm thanh vang vọng trong trung: “Chư vị tới đây, là vì chuyện gì?”
Khương Tước bình tĩnh đáp: “Đàm phán.”
“Đàm phán?” Minh Thù khẽ, “Các ngươi, còn đủ tư cách.”
Khương Tước lẳng lặng bà nửa ngày, đột nhiên thả Câu Thiên Quyết, hình Minh Thù động, nghiêng đầu tránh thoát, lạnh : “Nha đầu, loại chiêu nhỏ ——”
Câu Thiên Quyết kịp đề phòng cua một cái, một phen móc quyền trượng qua.
Khương Tước đưa tay nắm lấy quyền trượng, ánh mắt sáng lấp lánh: “Thứ , lấy .”
Minh Thù: “???”
Cửu Ly nhịn phát tiếng hét ch.ói tai: “Làm càn! Đó là chí bảo Ma tộc ......”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/su-muoi-ac-doc-khong-can-tay-trang-mot-minh-can-het-ca-tong-mon/chuong-89-trung-phung.html.]
Khương Tước căn bản Cửu Ly đang gì, nàng là một con quái vật khế ước, thấy cái gì cũng sẽ điểm m.á.u , cũng ngoại lệ, m.á.u tươi nhỏ quyền trượng, gây sự phản kháng kịch liệt, chí tôn quyền trượng chỉ khuất phục kẻ mạnh nhất.
Khương Tước ngưng tụ thần thức chống quyền trượng, Minh Thù tấn công tới, mấy Phất Sinh nhanh ch.óng chắn Khương Tước, Cửu Ly Cửu Dục nhanh hơn bọn họ một bước, nhanh ch.óng kết ma thuẫn chặn một roi chứa đầy ma khí của Minh Thù.
Minh Thù một kích thất bại, chắp tay giữa trung, rũ mắt về phía con gái : “Giải thích.”
Cửu Ly Cửu Dục cúi đầu dám : “Chúng con... nàng khế ước .”
Thân hình Minh Thù cứng đờ, đại não trống rỗng trong chốc lát, c.ắ.n răng mắng một tiếng: “Phế vật!”
“Còn nữa.” Cửu Ly cảm thấy cần thiết nhắc nhở mẫu tôn một tiếng, “Lửa , là Chu Tước Viêm.”
Minh Thù: “!”
“Sao ngươi đợi Ma giới vong hẵng cho !”
Mẹ con còn đang tranh cãi, quyền trượng trong tay Khương Tước kim quang lóe lên, đá quý đỉnh quấn quanh kim quang nhàn nhạt, mấy Phất Sinh bay đến bên cạnh Khương Tước ríu rít.
Chiếu Thu Đường: “Được , quyền trượng thể đ.á.n.h chứ?”
Phất Sinh: “Cái tật thấy cái gì cũng khế ước của sửa , cẩn thận ngày nào đó phản phệ.”
Du Kinh Hồng: “Thử xem hiệu quả quyền trượng thế nào , nhanh, nhắm Ma tôn .”
Mọi đồng loạt về phía Du Kinh Hồng: “Sao ngươi đột nhiên trưởng thành ?”
Khương Tước càng trực tiếp nhét quyền trượng tay Du Kinh Hồng: “Cho ngươi chơi chút.”
Du Kinh Hồng cũng to gan, nhắm Ma tôn b.ắ.n một phát, một luồng ánh sáng xanh to như cái cột b.ắ.n thẳng về phía Ma tôn.
Ma tôn đang đ.á.n.h con gái vội vàng né tránh, sượt qua vai, m.á.u thịt be bét, ma binh phía chùm sáng quét qua, diệt một mảng.
Minh Thù ngước mắt qua, da đầu Du Kinh Hồng nổ tung lập tức ném quyền trượng cho Khương Tước, Khương Tước bình tĩnh nhận lấy cái nồi , về phía Minh Thù: “Lần tư cách đàm phán ?”
Minh Thù ngoài nhưng trong về phía Khương Tước: “Ngươi xem?”
Con gái nàng khế ước , quyền trượng nàng khế ước , còn đàm phán Ma giới của bà sắp thiêu rụi .
Khương Tước giả vờ hiểu, vẫy tay với đầu luôn: “Không đàm phán a, chúng đây.”
Minh Thù nghiến răng: “Ta đàm phán.”
Khương · chuyên trị cứng mồm · Tước nhanh ch.óng đầu: “Ta hai Linh tộc còn sống .”
“Hóa là vì bọn họ.” Minh Thù chắp tay thẳng, liếc hai đứa con gái cố gắng , sự việc nhất định bại lộ, kế hoạch nối thiên vũ từ mưu đồ, bắt tay , thử nghiệm, thất bại, thành công kéo dài suốt ba năm.
Rõ ràng chỉ thiếu bước cuối cùng, mưu đồ nhiều năm thế mà hủy hoại trong chốc lát.
Minh Thù dễ dàng đồng ý như , ngược lấy nhân mạng uy h.i.ế.p: “Ngươi thu hồi Chu Tước Viêm , giải trừ khế ước với con , nếu bây giờ sẽ lệnh g.i.ế.c hai Linh tộc .”
“Vậy đàm phán nữa.” Khương Tước xoay luôn, vẫy tay với Minh Thù, “Dù cả Ma giới chôn cùng, bọn họ lỗ.”
“Đứng !”
Minh Thù âm thầm nắm c.h.ặ.t hai nắm đ.ấ.m, hận vài phần thưởng thức mạc danh kỳ diệu.
Con nhóc rõ ràng đến cứu , thế mà chịu sự uy h.i.ế.p của nhân mạng, so với Tu chân giới ngược càng giống Ma giới bà hơn.
Minh Thù vẫy tay một cái, hai ma binh lui xuống, nhanh đưa hai Linh tộc còn sống tới.
Đó là hai cô nương tuổi tác tương đương, ma binh kẹp nách lôi tới, giống như lôi hai cái hồn, phảng phất nhẹ nhàng chạm sẽ tan biến ngay lập tức.
Theo sự đến gần của ma binh, Khương Tước dần dần rõ vết thương chằng chịt các nàng, một miếng thịt lành lặn, gầy đến mức chỉ còn một nắm xương, thiên vũ đầu tản sinh cơ bừng bừng.
Cô nương bên đột nhiên động đậy, mở đôi mắt xám xịt về phía Khương Tước, nàng lẳng lặng nửa ngày, đột nhiên nở một nụ yếu ớt: “Là ngươi a, nữ nhân xa.”
Khương Tước lúc mới nhận đó là Thanh Đại, con nhóc lúc mới gặp tui nàng đầy mặt nước bọt.
Lúc đó chia tay nghĩ tới trùng phùng, càng nghĩ tới lúc trùng phùng sẽ là cảnh ngộ như thế .
Khương Tước ném hai đạo phong nhận, đ.á.n.h bay ma binh đang kẹp các nàng, đang định đón , Thanh Long vẫn luôn yên lặng vượt qua Khương Tước dùng đuôi nhẹ nhàng cuốn hai lên.
Nhìn thấy Thanh Long, ánh mắt hai cô nương bỗng nhiên sáng lên: “Thanh Long đại nhân.”
Cô nương trẻ hơn chút thấy Thanh Long liền òa lên: “Ngài cuối cùng cũng tới cứu chúng .”
Thanh Đại , nàng mở to đôi mắt khô khốc kỹ rồng, hai tay cẩn thận đặt lên vảy rồng, ngửa mặt nhỏ giọng hỏi: “Bọn họ lấy của ngài nhiều m.á.u .”
“Ngài vẫn chứ? Đại nhân.”