Lạc Bằng Kiêu tươi càng từ bi, sờ sờ đầu Ngự Đan Liên, nhợt nhạt : “Tiểu sư càng ngày càng thông minh.”
!
Quả nhiên!
“Ở Tu Tiên giới tích cóp công đức cực kỳ dễ.”
“Cánh cửa Ma Giới sắp mở rộng, nếu là bỏ mặc, ma vật ở trong đó sẽ chạy sẽ tàn sát bãi ở Tu Tiên Giới.”
“Bây giờ tiêu diệt đám ma vật , sẽ nhiều công đức.”
Công đức?
“Đại sư , một con ma thú nhỏ thì sẽ bao nhiêu công đức?”
“Ít thì một vạn, nhiều thì mười vạn trăm vạn.”
“Tiểu sư , chúng tại đây tu luyện một tháng, tranh thủ đem công đức tích lũy đến cũng đủ đột phá Hóa Thần.”
Hóa Thần ?
Ánh mắt Ngự Đan Liên bỗng chút quái dị Lạc Bằng Kiêu.
Cảm giác câu đột phá Hoá Thần của Đại sư chút dễ dàng thế nhỉ?
Đơn giản giống như uống một cốc nước .
Ma vật ở xung quanh nhận thấy thở của sống, sớm một nhóm bao vây đây, nếu Lạc Bằng Kiêu sớm thiết hạ kết giới ngăn cản, bọn họ cũng sớm đám ma vật vây lấy.
“Đại sư , đó tà khí ở trong thôn A Thế cũng tinh lọc , bây giờ thể diệt trừ đám ma vật ?”
“Muội thể thả Tịnh Phạn Tâm Liên ngoài, nó là thiên địch của ma vật, chỉ cần gõ tinh lọc chi âm, ma vật chỉ cần tiêu tán là thể đạt công đức.”
Đã hiểu!
Đây là cọ kinh nghiệm!
tiểu quỷ hai mặt lâu xuất hiện, là đang cái gì.
Ngự Đan Liên tức khắc vỗ vỗ lỗ tai, lắc lắc đầu.
Không phản ứng?
Nàng vươn ngón tay nhỏ móc móc lỗ tai, móng tay chạm đồ vật lành lạnh, nàng lời nào liền lôi nó .
Chỉ thấy Tịnh Phạn Tâm Liên siêu nhỏ, nhưng ép thành một mặt phẳng, vị trí hình miệng hiện tại còn nở một cái bong bóng hình quả trứng, lúc to lúc nhỏ.
Chà, vẫn còn đang ngủ gà ngủ gật ?
Ngự Đan Liên đặt nó ở trong lòng bàn tay.
Nó trong nháy mắt biến lớn thành nắm đ.ấ.m nhỏ, vẻ mặt ngái ngủ mở mắt , liếc xung quanh.
“Chuyện, chuyện gì? Vì quấy rầy mộng của ngô hả?”
Mới hỏi xong, nó lập tức tiếp:
“Là tìm vị sư thuần khiết hơn so với ngươi ?”
Ngự Đan Liên lắc lắc đầu: “Vị sư của bây giờ còn tin tức.”
Tịnh Phạn Tâm Liên tức khắc trở nên cao lớn gấp mấy cái đầu của Ngự Đan Liên, hóa một cái tay đầy cơ bắp, chỉ cái mũi của nàng mà phẫn nộ mắng: “Nhân loại, Ngô nhẫn nhịn ngươi lâu ! Ngô xem ngươi đây là đang lừa…”
“Ngươi xem những thứ màu đen ở xung quanh là cái gì?”
Ngự Đan Liên trực tiếp đ.á.n.h gãy lời của nó.
Nó lúc mới chú ý tới chung quanh.
Hử?
Ăn ngon!
Nó lúc mới chú ý tới chung quanh.
Tịnh Phạn Tâm Liên khí thế trong nháy mắt yếu , thanh âm nhuyễn manh manh : “Thật xin , là hiểu lầm ngươi, bằng hữu của , chúng giống như nhé.”
Ngự Đan Liên: “…” Tiểu quỷ hai mặt c.h.ế.t tiệt!
nàng vẫn là : “Lần , công cụ bắt ma vật của còn trở về, bây giờ bắt chúng nó.”
Tịnh Phạn Tâm Liên , tức khắc cắt một miếng lửa ở , trực tiếp bọc lấy cả Ngự Đan Liên.
“Như liền ! Ngươi trực tiếp bắt, đó đút cho !”
Ngự Đan Liên cánh tay của chính , nàng ngọn lửa vây lấy, cảm thấy chính giống như là dát lên một tầng mạ vàng.
Còn thể chơi như !
Nàng tức khắc chỉ chỉ Lạc Bằng Kiêu : “Còn Đại sư của , ngươi cũng cho …”
Lời còn xong, nàng liền thấy Lạc Bằng Kiêu dịch sang chỗ khác, âm thanh từ bi đều duy trì , hấp tấp : “Tiểu sư , cần thiết.”
Tốc độ của Tịnh Phạn Tâm Liên nhanh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/su-muoi-dung-cuon-su-mon-cua-chung-ta-da-vo-dich/chuong-90-co-y.html.]
Vào lúc Ngự Đan Liên dứt lời, nó cũng phân một đoàn ngọn lửa bay về phía Lạc Bằng Kiêu.
nhanh ch.óng tránh .
Tịnh Phạn Tâm Liên vốn dĩ trở nên nhuyễn mạnh bắt đầu trở nên bạo trướng, phẫn nộ chỉ Lạc Bằng Kiêu quát: “Nhân loại dơ bẩn, ngươi dám ghét bỏ ngô!”
Khóe mắt Lạc Bằng Kiêu tức khắc giật liên tục, tươi trực tiếp duy trì .
“Thân thể của dơ bẩn, dám lây dính lấy vô thượng Phật Hoả ?”
Tịnh Phạn Tâm Liên , tức khắc cũng như suy tư gì đó mà gật gật đầu : “Được , ngươi đạo lý, cho nên ngươi ghét bỏ Ngô ?”
Lạc Bằng Kiêu: “Không dám ghét bỏ.”
Tịnh Phạn Tâm Liên tức khắc cảm thấy mỹ mãn.
Nó một nữa sắp xếp cho mười mấy cái miệng cùng hơn trăm cánh tay, phá tan kết giới của Lạc Bằng Kiêu, há mồm liền táp tới đám ma vật , cánh tay cũng ở giữa trung múa may, một túm là một con cực kỳ chuẩn xác.
Lạc Bằng Kiêu thấy thế lập tức thu hẹp kết giới chỉ bao bọc lấy chính , Ngự Đan Liên cũng bại lộ tới.
Đám ma vật thời điểm cảm nhận khí tức Tịnh Phạn Tâm Liên cùng Ngự Đan Liên, bộ đều bắt đầu điên cuồng chạy trốn.
cánh tay mà Tịnh Phạn Tâm Liên biến chỉ nhiều, mà còn thể biến lớn.
Trong lúc nhất thời, ăn uống ngừng nghỉ.
tứ chi nhiều như ở trung vung loạn, thoạt phi thường k.h.ủ.n.g b.ố cùng dữ tợn.
Ngự Đan Liên đều xem đến ngây .
Gia hỏa cùng so sánh, càng cường đại , là thăng cấp a!
Khó trách thời gian nó đều trốn ở trong lỗ tai của nàng rên một tiếng!
Công đức của nàng!
Sắp ăn hết !
Ngự Đan Liên cũng vội vàng xông lên bắt ma vật.
thiện địa trống trải ở mặt giống với con đường trong bí cảnh đó.
Đường đó đầy rẫy ma vật, cực kỳ dễ bắt, nàng còn Xá Lợi Hoàn ở trong tay, trực tiếp ném liền túm một nhóm lớn.
hiện tại ma vật liền chạy tán loạn, nàng cũng chỉ thể tay bắt giặc.
Cũng may nàng ở thiên điện của Đại sư đuổi gà đuổi ít kinh nghiệm.
Bắt cũng cần cố hết sức.
Tịnh Phạn Tâm Liên lửa khói bao vây lấy cánh tay của nàng, bên ngoài cũng mở thêm một cái miệng lớn.
Ngự Đan Liên bắt một con liền lập tức nhét trong cái miệng mới mở .
Nàng bắt ma vật âm thanh trong đầu đang ngừng vang lên.
Công đức +50
Công đức +40
Công đức +1909…
Bắt lấy liên tục, dư quang của nàng liếc Tịnh Phạn Tâm Liên đang một giây cũng vơ vội mấy chục con ở bên cạnh.
Bỗng nhiên cũng hận bản ba đầu sáu tay!
Đáng giận!
Ngự Đan Liên đành dùng tới linh lực, tốc độ tăng lên, điên cuồng bắt ma vật ở xung quanh.
Thời điểm tất yếu còn dùng Ngàn Dặm Quyết, quyết tâm theo đuổi ngàn dặm công đức!
Lạc Bằng Kiêu một một hỏa chạy khắp nơi đuổi theo ma vật, bên môi nữa lộ nụ từ bi.
Thần thức của đang thong thả bao trùm lấy bộ Ma Giới, tìm kiếm vị trí của Ma Khí.
Nhiều năm , một tên ma vật ở trong Ma Giới chạy tàn sát bừa bãi ở Tu Tiên Giới, Tiên Môn kịp phòng dẫn tới vô tẩu hỏa nhập ma, Tu Tiên Giới thiếu chút nữa trở thành Ma Giới.
Thiên đạo ba ngàn thế giới, Tu Tiên Giới cùng với Ma Giới cũng chỉ là một giới trong đó mà thôi.
Tu Tiên Giới là Quang giới, nhật nguyệt đổi, vạn vật sinh trưởng.
Mà Ma Giới là Ám giới, Ám giới sinh cơ, càng nhật nguyệt.
Ám giới vĩnh viễn cách nào biến thành Quang giới, nhưng Quang giới thể Ám giới ăn mòn.
Thời điểm vạn vật của Quang giới c.h.ế.t , thế giới đó liền sinh t.ử khí c.ắ.n nuốt nhật nguyệt.
“Đại sư , đám ma vật đều chạy xa, nhận thấy ở phía hình như tiếng thú đang gầm rú?”
“Là ma thú, tiểu sư , chúng xem thử.”
“Ma thú bao nhiêu công đức ạ?” Cọ kinh nghiệm quá ít!
“Nếu thể tự nó quy thiên, thì nhiều hơn so với ma vật.”
“Việc nên chậm trễ, đại sư , chúng nhanh !”