“Ngươi tin , chỉ cần gọi một tiếng, lập tức sẽ mười tên tu sĩ Hợp Đạo kỳ xuất hiện ở cửa, khiến ngươi chắp cánh cũng khó bay?”
Ngự Đan Liên ánh mắt lạnh nhạt : “Xem ngươi chuẩn hủy ước .”
Thần Hoàng Tĩnh Uyển : “Ta cho dù là hủy ước, ngươi thể gì? Muốn dựa cái lời thề Thiên Đạo gì đó để trừng phạt ? Ha ha ha, là Thần Hoàng Tĩnh Uyển thề, cho dù khế ước thành lập, hình phạt đó cũng rơi xuống đầu .”
Ngự Đan Liên : “Ồ, thì ngươi Thần Hoàng Tĩnh Uyển, ngươi là cái thứ gì?”
Nàng mà, Chân Phật mắt mù tâm mù, thể trúng cái thứ như thế .
“Ta là đại tiểu thư Thần Hoàng gia, Thần Hoàng Tĩnh Xu!”
Ánh mắt Thần Hoàng Tĩnh Xu lạnh lẽo, nàng Ngự Đan Liên : “Nể tình ngươi cứu một mạng, để cho ngươi một con đường sống, cho phép ngươi lập tức cút ngoài, nếu , ngươi sẽ c.h.ế.t ở đây!”
Thần Hoàng Tĩnh Xu Ngự Đan Liên với ánh mắt kiêng kỵ.
Vốn dĩ, khi nàng trở về Thần Hoàng Gia Tộc, liền ý định gặp nữa.
Bởi vì, đám ma tu Táng Tiên Tông bắt , là chuyện gì.
Nếu nàng Thần Hoàng Tĩnh Xu từng bắt , danh tiếng của nàng đều hủy hết .
Cho nên, lúc nàng đến Táng Tiên Tông, tự xưng là Thần Hoàng Tĩnh Uyển.
Mặc dù thừa nhận, nhưng nàng vẫn thể thừa nhận, phụ sủng ái đứa ốm yếu nhiều bệnh nhưng thiên phú tu luyện dị thường Thần Hoàng Tĩnh Uyển của hơn.
Tự xưng là Thần Hoàng Tĩnh Uyển, cũng sẽ khiến phụ coi trọng hơn một chút, để nàng thể sớm ngày cứu ngoài.
Chỉ là ngờ, còn đợi tin tức của Táng Tiên Tông truyền ngoài.
Liền nhảy một cô nương thực lực cứu nàng xuống.
Thần Hoàng Tĩnh Xu trong lòng thực g.i.ế.c Ngự Đan Liên, bởi vì Ngự Đan Liên bây giờ là duy nhất, nàng từng ma tu bắt .
mà...
Cho dù nàng bây giờ thực lực khôi phục, cũng thấu tu vi của Ngự Đan Liên.
Thậm chí Ngự Đan Liên còn thể vòng qua kết giới bảo vệ của Thần Hoàng Gia Tộc, vòng qua bao nhiêu thị vệ tuần tra, đột nhiên xuất hiện mặt nàng .
Thần Hoàng Gia Tộc to lớn , phòng thủ sâm nghiêm, đối với Ngự Đan Liên mà , thế mà như chốn .
Nàng chắc chắn đ.á.n.h Ngự Đan Liên, cho nên nàng chỉ thể gọi .
Nếu gọi tới tay chậm một chút, Ngự Đan Liên đem chuyện nàng từng ma tu bắt rũ .
Không quá ba ngày, chắc chắn bộ tiên đô đều sẽ , Thần Hoàng Tĩnh Xu từng Táng Tiên Tông bắt .
Nàng là một nữ t.ử, danh tiếng liền bộ hủy hết !
Đến lúc đó, phụ nhất định sẽ coi nàng là thứ dơ bẩn chịu nổi.
Thần Hoàng Tĩnh Xu dám gây động tĩnh quá lớn, cho nên liền chỉ thể đe dọa Ngự Đan Liên, bảo nàng mau ch.óng rời .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydtruyen.com/su-muoi-hay-binh-tinh-su-mon-cua-chung-ta-rat-manh-roi/chuong-608.html.]
Ngự Đan Liên nàng , từ từ : “Lời thề chính miệng ngươi phát , cho dù là dùng tên của khác, thể tính toán gì chứ?”
Thần Hoàng Tĩnh Xu lạnh một tiếng : “Vậy ngươi hỏi Thiên Đạo , loại lời thề , luôn luôn là hiệu lực ngay tại chỗ, đó cả, Thanh Long Đồ Đằng là chí bảo của Thần Hoàng Gia Tộc , thể vì một ân cứu mạng liền cho ngươi?”
Ngự Đan Liên : “Nói dối sẽ trả giá.”
Thần Hoàng Tĩnh Xu từ từ lùi một bước : “Ngươi c.h.ế.t thì cứ việc động thủ với ở đây.”
Ngự Đan Liên : “Vậy thì đến mức, một việc, thích đích động thủ.”
Thần Hoàng Tĩnh Xu thở phào nhẹ nhõm.
“Tự Thiên Đạo đến trừng phạt ngươi.”
Sau khi thấy câu của Ngự Đan Liên, Thần Hoàng Tĩnh Xu theo bản năng .
giây tiếp theo, nàng đột nhiên cảm nhận một cỗ uy áp Thiên Đạo đột nhiên giáng xuống nàng .
Cái...
Cái gì?
Kim quang lúc hiệu lực nàng , đại diện cho Thiên Đạo công nhận lời thề lúc đột nhiên sáng lên đỉnh đầu nàng .
Thần Hoàng Tĩnh Xu chỉ kịp kinh khủng lên đầu một cái.
Giây tiếp theo, kim quang đó liền hung hăng xông thiên linh cái của nàng .
Trong khoảnh khắc, tiên cốt của nàng xuất hiện vết nứt khó thể phục hồi, kinh mạch vốn rộng rãi trong cơ thể cũng sự khống chế của kim quang đó, quỷ dị bắt đầu trở nên chật hẹp.
Thần Hoàng Tĩnh Xu hung hăng trừng lớn mắt: “Không... ... Thần Hoàng Tĩnh Uyển, nên hiệu lực! Khế ước nên hiệu lực!”
Kim quang đó nhanh ch.óng thành nhiệm vụ của nó, phá hủy căn cơ tu luyện của Thần Hoàng Tĩnh Xu xong, biến mất thấy tăm .
Ngự Đan Liên ở cửa, cúi đầu Thần Hoàng Tĩnh Xu: “Nếu là một năm , ngươi ở mặt dối như , ngược thật sự thể gì ngươi.”
Nói xong, Ngự Đan Liên trực tiếp dùng một đạo thuật pháp, trói Thần Hoàng Tĩnh Xu còn chút năng lực phản kháng nào .
Cái trói , sống sờ sờ kéo Thần Hoàng Tĩnh Xu từ trong sự tuyệt vọng thể nâng cao tu vi nữa , nhét nàng vực sâu của sự sợ hãi.
“Ngươi còn gì!” Giọng khàn khàn vì đau đớn của Thần Hoàng Tĩnh Xu lớn tiếng rống lên.
Ngự Đan Liên : “Đương nhiên là đưa ngươi về nơi ngươi nên đến.”
Thần Hoàng Tĩnh Xu mở to mắt: “Cái... cái gì?”
Ngự Đan Liên nhe răng : “Táng Tiên Tông a, lời hứa của ngươi , thể cứu ngươi , tự nhiên cũng thể tiễn ngươi về.”
Ngự Đan Liên kéo sợi dây thừng ngưng tụ từ tiên lực, kéo Thần Hoàng Tĩnh Xu một cái, một cái Thiên Lý Thuật bấm đầu ngón tay, trong nháy mắt vượt qua nửa giới diện, một nữa tới bên ngoài cổng lớn Táng Tiên Tông.
“Không... đó, về! Cô nương, lúc là mắt tròng, là sai , chỉ cần ngài đưa về, ngài cái gì đều thể tìm cho ngài!”