Sư Muội Qua Đây - Chương 14
Cập nhật lúc: 2026-03-02 05:11:09
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3Vf9vpdUjI
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Hồ Dũng gật gật đầu .”
Nàng quả thực chẳng gì để thu dọn, trái nhờ một hồi nhắc nhở của Hồ Dũng, nàng sắp xếp suy nghĩ, dù cũng một cái hướng .
Vậy thì tiên tìm học viện .
Nàng đơn giản đóng gói hành lý cất , dùng khăn lụa quấn mặt, nốt ngày cuối cùng ở chỗ thuê.
Bà chủ là một đại nương tính tình nóng nảy nhưng quý nàng, việc lanh lẹ mắt , vóc dáng trông mảnh mai nhưng thạo việc, nàng sắp rời khỏi Bắc Châu thành còn chút nỡ, đưa thêm cho nàng hai đồng tiền công, cho nàng một ít lương khô.
Buổi chiều Vân Nhược trở về nhà, định lấy hành lý , đẩy cửa thấy Hồ Dũng đang xổm trong sân, bọc đồ lớn còn một A Hằng đang ngủ say.
Hồ Dũng thấy nàng thì ngáp một cái dậy, một tay xách A Hằng vác lên vai, một tay xách bọc đồ:
“Cuối cùng cũng về , thôi."
“Thế là ạ?"
Vân Nhược thắc mắc.
Hồ Dũng ngoảnh đầu thẳng ngoài:
“Mang theo hành lý của con , đường tới học viện xa lắm, xe ngựa, thúc đưa con , đỡ cho con lạc giữa đường."
Vân Nhược bóng lưng gã mỉm , bước nhanh nhà lấy hành lý đuổi theo:
“Đại thúc, hóa xe ngựa ở đầu phố là do thúc chuẩn ạ."
“Thằng bé tìm đấy, thúc tới trạm canh gác xin nghỉ ."
“A Hằng giỏi thật đấy!"
“Nói nhảm, xem nó là đồ của ai."
A Hằng nửa tỉnh nửa mê, thấy tiếng sư phụ và Vân Nhược chuyện, yên tâm chìm giấc ngủ một nữa trong sự lắc lư của xe ngựa.
*
Núi Tình Khiếu (晴岧山) núi đúng như tên, linh khí dồi dào, trong núi hiếm thấy ngày u ám, phần lớn thời gian đều là ngày nắng trong lành, t.h.ả.m thực vật rậm rạp, đủ loại d.ư.ợ.c thảo trân quý và linh hoa linh thảo hiếm thấy đếm xuể, vì thế núi hiểm trở thâm sâu mà u tĩnh, nên tên Tình Khiếu.
Là một mảnh linh địa trời ưu ái.
“Nghỉ một lát ."
Vân Nhược chống gậy lên một tảng đ-á núi thở dốc, ngẩng đầu tán cây khổng lồ che nắng chắn mặt trời đỉnh đầu, cùng con đường mòn tối tăm hun hút kéo dài sâu bên trong, một nữa xác nhận với Hồ Dũng:
“Học viện thực sự ở sâu trong núi thế ?"
Nếu rõ con của Hồ Dũng, chuyện thực sự giống một vụ bắt cóc bán một trở .
“Tất nhiên, hồi đó thúc cũng tới học viện như thế mà."
Hồ Dũng đưa túi nước cho Vân Nhược uống, đặt A Hằng lưng xuống nghỉ ngơi, thiếu niên suốt dọc đường sư phụ cõng, tinh thần , cứ như dã ngoại , xuống là chạy khắp nơi hái hoa cỏ.
Từ Bắc Châu thành xuất phát đến núi Tình Khiếu, đường mất gần một tháng, đó là trong tình trạng bọn họ ngày đêm lên đường.
Học viện mỗi năm chỉ tuyển sinh hai , muộn là sẽ kịp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/su-muoi-qua-day/chuong-14.html.]
Trên đường Vân Nhược thêm ít chuyện về học viện từ chỗ Hồ Dũng.
Học viện chính là tên gọi Học Viện, hai chữ chính là tên của nó, đơn giản thô bạo, vì thể khai mở linh mạch chỉ chiếm ít, học viện cho tu giả cũng chỉ cái , cho nên cần lấy tên để phân biệt.
Học viện là bước chân đầu tiên của mỗi bước thế giới tu giả, chỉ những thức tỉnh linh mạch mới thể học viện tu tập, mà chỉ những đầu trong quá trình tu tập ở học viện mới cơ hội các đại tông môn t.ử, cuối cùng thể bái sư tu hành riêng lẻ là chuyện khác.
Học t.ử ở học viện thường chia hai loại, một loại là tự ghi danh tới tu tập, ví dụ như Hồ Dũng và Vân Nhược.
Loại khác là tông môn t.ử, những hoặc là con em thế gia gia thế hiển hách cửa nẻo, hoặc là những hạt giống thiên phú tông môn trúng, giai đoạn đầu cũng sẽ học viện để mài giũa tu tập.
Vân Nhược xong liền hiểu ngay, học viện tương đương với cấp hai cấp ba, đại tông môn chính là đại học danh tiếng, hoặc là khổ học thi đỗ hoặc là tuyển thẳng sớm.
Hiểu , ai mà chẳng đại học để tu nghiệp chứ.
Nàng hỏi Hồ Dũng tu tập ở học viện bao lâu, Hồ Dũng thật thà :
“Mười năm."
Nhánh linh mạch duy nhất gã thức tỉnh là Thể Mạch, nỗ lực tu tập ở học viện mười năm, nhưng chỉ đột phá tam giai, đó liền mãi tiến triển gì thêm, thiên phú hạn, cả đời của gã cũng chỉ thể dừng ở đó.
Sau đó gã trở về quê nhà Bắc Châu thành, kiếm một công việc ở trạm canh gác để định cuộc sống.
“Thức tỉnh linh mạch chỉ là bước đầu tiên..."
Hồ Dũng thôi.
Vân Nhược gã gì.
Thức tỉnh linh mạch quả thực chỉ là bước đầu tiên, thể tu hành đến mức độ nào chỉ phụ thuộc sự nỗ lực mà còn cả thiên phú.
Một nhánh linh mạch cao nhất là thất giai, tứ giai là thấp giai, ngũ giai là một bước ngoặt, càng lên cao mỗi thăng một giai chính là cảnh giới khác biệt và cách khổng lồ khó lòng vượt qua, thể một bước đột phá tiến cao giai, cũng thiếu chỉ thể mãi dừng ở thấp giai thể thăng tiến.
Hồ Dũng lo lắng nàng đặt hy vọng quá cao, xác suất cao sẽ thất vọng.
Dẫu thức tỉnh linh mạch là ít, thể đột phá thăng giai là ít trong ít, Vân Nhược đó vốn trưởng thành trong cuộc sống bình thường, thể thấy thiên phú cũng hạng xuất chúng, nếu phát hiện dấu hiệu thức tỉnh linh mạch của ?
gã sợ Vân Nhược nản lòng, thế nào cũng những lời tạt nước lạnh như .
Vân Nhược thực chấp niệm quá lớn với việc thăng tiến, cho dù chỉ giống như đại thúc đột phá tam giai nàng cũng mãn nguyện , nàng chính là thức tỉnh tam linh mạch, mỗi nhánh thăng tam giai, cộng là cửu giai cơ đấy, còn cao hơn cả mãn giai!
Có thể tự bảo vệ , nhất là cũng dư lực để bảo vệ những xung quanh.
Nàng tham lam, nhưng nàng sẽ nỗ lực cho đến khi so bì thiên phú mới thôi.
Nghỉ ngơi một lát xong bọn họ liền tiếp tục lên đường, hôm nay là ngày cuối cùng ghi danh của năm nay, bỏ lỡ là đợi đến sang năm.
Băng qua một hẻm núi Nhất Tuyến Thiên tiếng suối chảy róc rách, mắt bỗng nhiên sáng sủa hẳn lên, địa thế cũng bằng phẳng , xung quanh vách đ-á dựng cao v.út, đ-á núi san sát, tạo thành một lá chắn tự nhiên, ngăn cách phương trời tại đây.
Đi tiếp về phía , từ các hướng khác và những con đường bí mật cũng xuyên qua hoặc leo trèo tới, gặp mặt gật đầu chào hỏi, tiếp tục lên đường về cùng một hướng.
Vòng qua một bức tường núi đầy dây leo dày đặc, con đường đất chân đột nhiên biến thành những phiến đ-á ngọc bóng loáng.
Đ-á ngọc trắng trải rộng , như một quảng trường khai phá trong núi, phía đông quảng trường, một tấm biển lớn khảm vách núi đối diện, bên là hai chữ rồng bay phượng múa:
“Học Viện.”
Trên tấm biển lưu chuyển linh khí nồng đậm, ngay phía là một vùng nước đầm tối tăm thấy đáy, dường như nếu sẩy chân rơi xuống sẽ lập tức nhấn chìm trong bóng tối vô tận, giữa đầm nước đặt ngay ngắn một chiếc bàn gỗ, bốn chân bàn hòa cùng một màu với nước đầm, là kéo dài xuống tận đáy nước, là treo lơ lửng mặt nước.