Sư Muội Qua Đây - Chương 76
Cập nhật lúc: 2026-03-02 05:14:24
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8pggHUMxpg
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Quan Thuật chỉ mặt , lửa giận nổi lên:
“Sớm muộn gì cũng khiến nàng mặt.”
Lương Khâu Túc dù cũng giữ cho học sinh của mấy phần mặt mũi, Quan Thuật tuy mang bộ dạng thiếu gia, nhưng dù tu vi cũng là nổi bật trong đồng kỳ, coi như là t.ử đắc ý của , cho nên mắng mặt bao nhiêu võ đài, lúc vẫn còn lời cuồng ngôn, khỏi nảy sinh thất vọng:
“Chuyện năm vẫn giải quyết xong, ngươi bây giờ xung đột với tân sinh, Quan tông chủ gửi ngươi đến học viện để ngươi gây chuyện thị phi.”
Quan Thuật vốn đang ngẩng cổ bộ dạng phục quản, Lương Khâu Túc nhắc đến tông chủ Minh Nghi Tông, sắc mặt lập tức đổi:
“Viện trưởng, đừng với cha !”
Lương Khâu Túc lay chuyển.
Quan Thuật lập tức hoảng sợ, cũng quản mặt còn sưng, giọng điệu cũng đổi thành cầu xin:
“Lương Khâu viện trưởng, chuyện đừng với cha , chúng học sinh tự đùa giỡn với thôi, sai , nhận phạt, bây giờ trung viện lĩnh phạt!
Viện trưởng, ……”
“Được .”
Lương Khâu Túc phất tay áo bước về phía , “Còn mau .”
Quan Thuật giọng điệu của sẽ gọi phụ nữa, lúc mới lề mề, mau ch.óng về hướng trung viện.
Lương Khâu Túc thì xoay sân diễn luyện để hỏi rõ sự tình.
Giáo tập đưa Vân Nhược và Lục T.ử Vân đến trung viện liền , lâu Quan Thuật cũng tới, Vân Nhược liếc , mặt khá hơn so với võ đài lúc nãy, sưng cũng tiêu giảm ít.
Không hổ là thể mạch đột phá cao giai, khả năng phục hồi thật.
Vân Nhược xoay xoay cổ tay, lòng bàn tay nàng vẫn còn đau đây.
là thương địch một nghìn tự tổn tám trăm.
Quan Thuật liền liếc mắt bọn họ, thực chất ánh mắt vẫn luôn Vân Nhược, thấy hành động của nàng, theo bản năng giơ tay che mặt :
“Ngươi gì!
Đây là Thanh Cảnh Đường, ngươi dám động thủ thử xem!”
Vân Nhược đ-ánh mấy cái tát dứt khoát quỷ dị, đến bây giờ vẫn nghĩ thông một thể mạch nhị giai thể dễ dàng đ-ánh trúng như .
Lục T.ử Vân mỉa mai:
“Cách xa như , cánh tay nàng dài nữa cũng đ-ánh ngươi.”
Quan Thuật lúc mới phản ứng chim sợ cành cong , mất một cái mặt lớn, sắc mặt đỏ đen, ngay khi kìm lửa giận mắng , đường chủ Thanh Cảnh Đường và Lương Khâu Túc cùng , mới hít một thật sâu, lườm Vân Nhược một cái, nàng và Lục T.ử Vân nữa.
Ánh mắt cũng .
Đường chủ Thanh Cảnh Đường râu tóc bạc phơ, trông ít nhất cũng vài trăm tuổi , dù quản lý Thanh Cảnh Đường trừng phạt, từ bi hiền hậu hòa ái, sớm quen với việc học sinh thỉnh thoảng tư đấu đến chịu phạt, giáo d.ụ.c Lương Khâu Túc:
“Đều là trẻ tuổi huyết khí phương cương, đừng ngôn ngữ tranh cãi động tay động chân, đôi khi thuận mắt, một ánh mắt là thể đ-ánh nh-au, chuyện bình thường , ngươi đừng nhíu một khuôn mặt giống như là chuyện lớn gì, đừng học sinh, viện trưởng giữa các viện cũng động thủ mà……”
“Khụ khụ!”
Lương Khâu Túc ho nặng hai tiếng, cắt ngang lời , “Tôn lão, mau phạt , còn việc đây.”
Tôn lão chậm chạp lật sổ sách:
“Phải theo quy củ tới, xem nào……”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/su-muoi-qua-day/chuong-76.html.]
Học viện tuy cấm tư đấu, nhưng học sinh đông chuyện khó tránh khỏi, chỉ cần sự kiện ác liệt, trừng phạt đều nặng.
Vừa gần đây cập nhật trận pháp và kết giới bên trong bên ngoài bộ học viện, vật liệu mua một đống, đúng lúc cần phân loại, ba đều phạt đến nam viện việc, bài học hàng ngày vẫn lên, lúc nghỉ ngơi thì đúng giờ báo danh tại nam viện.
Vân Nhược là duy nhất gây tổn thương thực chất cho đồng liêu trong trận tư đấu , phạt nặng hơn hai , vật liệu cần phân loại là gấp năm của Lục T.ử Vân và Quan Thuật.
Quan Thuật vốn dĩ vì tối lên lớp đến nam viện việc vô cùng khó chịu, khi đến nam viện vật liệu phân , vật liệu Vân Nhược phân , lập tức tâm tình sảng khoái.
Nhiều như , tăng ca tăng giờ cũng mười mấy ngày, Vân Nhược chẳng ở nam viện cặm cụi khổ một tháng .
Đáng đời, cho ngươi đ-ánh .
Vì là học sinh chịu phạt, ở riêng trong một căn phòng, của nam viện khiêng vật liệu cần phân loại , chiếm nửa bức tường, xếp tận mấy tầng, Vân Nhược ngọc thạch lớn nhỏ đồng nhất trong rương, ngẩn .
Làm việc phân loại ngọc thạch ở Nhàn Vân Tông, đến học viện ngờ cũng phân loại ngọc thạch.
Vậy chẳng mỗi ngày đến việc đều nghĩ đến những ngày cùng Bách Lý Dạ bọn họ phân loại ngọc thạch ?
Đây chẳng là một loại trừng phạt.
Lục T.ử Vân khiêng một cái rương lên bàn , khiêng một cái đặt lên bàn bên cạnh cho Vân Nhược, thấy nàng đang ngẩn , quen an ủi:
“Lúc khiêng rương họ đại tu quảng trường ngoài học viện, cho nên cần lượng lớn ngọc thạch, học sinh chịu phạt họ khá vui, chúng coi như rèn luyện bản , ngươi…… ngươi đừng buồn, đây tính là hình phạt nhẹ .”
“Ta dạy ngươi?”
Thấy Vân Nhược phản ứng, Lục T.ử Vân , “Phân loại ngọc thạch tốn thời gian tốn tâm trí, chỉ thể chậm chậm thôi.”
“Ta .”
Vân Nhược hồn, lắc lắc đầu, lấy một khối ngọc thạch từ trong rương :
“Phân ba loại đúng , ngọc thạch thông thường tác dụng, ngọc thạch thông thường thể tích linh, ngọc thạch điều kiện tích linh tương đối .”
Lục T.ử Vân ngạc nhiên:
“Bài học phân biệt vật liệu pháp khí tân sinh các ngươi học tới mà?”
“Có dạy .”
Vân Nhược mỉm .
“Được thôi.”
Lục T.ử Vân , “Ngươi gặp cái phân biệt thì tới hỏi .”
“Không hổ là từng chạy vặt việc ở xưởng thêu, phân loại ngọc thạch chắc cũng là học ở nơi đó nhỉ?”
Quan Thuật xen mỉa mai.
“ , còn kiếm ít linh thạch nữa.”
Vân Nhược mỉm .
Nàng bây giờ chọc tức Quan Thuật hiệu quả nhất, chỉ cần nàng tức giận, Quan Thuật sẽ tự tức nổ tung.
Quả nhiên, Quan Thuật câu bất cần của nàng, đối diện với nụ của nàng, thần kinh yếu ớt vốn đang tức giận vì chịu phạt suýt đứt, mặt lạnh về phía Vân Nhược.
Lục T.ử Vân cảnh cáo :
“Quan Thuật, chúng bây giờ đang chịu phạt , ngươi chuyện lớn hơn ?”
Quan Thuật dừng bước, qua bên cạnh Vân Nhược, lạnh khinh bỉ, khiêng bàn lên, chuyển xa bọn họ, tự phân loại vật liệu.