Sự Phẫn Nộ Của Người Cha - 6 (Hết)

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2025-09-12 12:02:13
Lượt xem: 6,608

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

mở nắp chai, đổ cồn lên cánh tay của bà già .

 

lạnh lùng : "Vì đôi tay của bà ký tên, thì giữ cũng vô dụng."

 

Nói xong, lấy bật lửa, châm lửa đốt cồn!

 

Tay bà gài con gái lập tức bùng cháy dữ dội, vốn kêu nữa giờ giống như con giòi vật lộn đau đớn mặt đất, gào thét t.h.ả.m thiết!

 

Không gian chật hẹp của phòng chứa đồ nhanh ch.óng khói bao phủ, con rể lóc gào lớn: "Mẹ ơi! Mẹ thế!"

 

Mẹ chồng lóc phóng hỏa đốt bà .

 

Kết quả là con rể đột nhiên hét lên: "Mẹ đừng cựa quậy nữa! Phòng chật thế , cựa quậy sẽ thiêu c.h.ế.t hết cả đấy!"

 

Mẹ chồng dám cử động nữa, nhưng cũng kìm đau đớn mà lớn, còn thì thở dài thườn thượt.

 

: "Sao bà vẫn nghĩ thể sống sót chứ?"

 

Mẹ chồng sửng sốt, hắt cồn mặt bà .

 

Trên mặt bà vốn đầy thương tích, khi cồn b.ắ.n , bà đau đớn ôm mặt ngã xuống đất, còn thì châm lửa ngay lập tức.

 

Khuôn mặt độc ác khó ưa lập tức ngọn lửa nuốt chửng!

 

lạnh lùng , lúc đầu chồng còn thể thét lên, nhưng chẳng mấy chốc, bà thậm chí thể kêu nữa.

 

Con rể phát hiện gì đó , hoảng hốt : "Mẹ ơi, thế, chứ! Mẹ ơi!"

 

Con rể chuyện giọng run run, còn đầy nước mắt.

 

~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~

lạnh lùng mù loà đang mò mẫm khắp nơi, khẽ : "Mẹ mày c.h.ế.t , mày cũng c.h.ế.t."

 

Hắn run , : "Chúng con sai ! Ba cho con gặp bác sĩ , tất cả đều là của chúng con, con trâu ngựa báo đáp ba, con dám nữa !"

 

Hắn quỳ đất, ngừng lạy đầu.

 

.

 

Hắn thậm chí rằng đang lưng về phía mà lạy.

 

từ cao, nhặt điện thoại của lên, nắm c.h.ặ.t t.a.y dùng vân tay mở khóa.

 

Mở WeChat của con rể, tìm thấy một cô gái mà nhắn tin nhiều:

 

"Anh độc ! Tại đột nhiên xuất hiện một vợ đang mang thai!"

 

"Đã vợ tại còn theo đuổi em! Sao dối em!"

 

"Anh bảo em bây giờ , em vô tình trở thành kẻ thứ ba ! Em tưởng gặp tình yêu, kết quả là em chạy trần truồng khỏi khách sạn, em sống nữa!"

 

"Em đang sân thượng đây, em còn mặt mũi nào để sống nữa!"

 

"Nếu em c.h.ế.t, em ma cũng tha cho !"

 

mở tin nhắn thoại, yếu ớt : "Sống con, gì quan trọng hơn mạng sống."

 

Bên lập tức trả lời, hỏi là ai.

 

khẽ : "Cô gái bé nhỏ, nhận hình phạt , hãy sống thật , đừng để bố con buồn lòng."

 

đặt điện thoại xuống, cầm lấy cán chổi gãy, chĩa thẳng cổ con rể.

 

: "Xin nhanh lên."

 

Hắn sợ hãi : " xin ..."

 

Ngay khi dứt lời xin , đ.â.m mạnh cán chổi xuyên qua cổ !

 

Con rể ngã vật xuống đất, như một con gà cắt tiết, giật giật vài cái, rốt cuộc im bặt.

 

thở hổn hển, từ từ mở cửa.

 

Các nhân viên y tế cửa thấy đều giật .

 

Đặc biệt là cảnh tượng trong phòng chứa đồ càng khiến họ kinh hãi.

 

Khi bước , một y tá run rẩy : "Ông... ông đừng bậy, chúng báo cảnh sát !"

 

hỏi: "Con gái ?"

 

Cô y tá căng thẳng chỉ về phía một giường bệnh trong phòng cấp cứu.

 

Khi bước tới, các nhân viên y tế vội vã tránh đường, dám tiếp xúc với .

 

đến bên con gái, khuôn mặt con phủ bằng vải trắng.

 

Khi kéo tấm vải xuống, thấy khuôn mặt còn chút huyết sắc, trái tim như thắt từng cơn đau.

 

bế con lên.

 

Như năm xưa ôm con gái bé nhỏ lòng, như năm xưa bế con chơi trò "ú òa".

 

Cuối cùng một nữa, ôm con gái lòng.

 

Con từng khúc khích trong vòng tay , nhưng giờ đây, con sẽ bao giờ nữa.

 

hôn lên trán con gái, thì thầm: "Con ngoan, bố đưa con về nhà."

 

Cơn đau dữ dội nơi eo lưng khiến luôn tỉnh táo.

 

Một y tá nhịn với : "Vết thương ở eo ông... ông điều trị ngay lập tức."

 

còn tâm trí nào để đáp lời khác, bởi lúc , trong mắt chỉ con gái , và đứa con kịp chào đời của nó.

 

hỏi y tá:

 

“Trong bụng nó là trai gái?”

 

Y tá khẽ đáp:

 

“Không sinh nên chúng cũng rõ…”

 

:

 

“Cô gái nhỏ, ơn giúp một việc. Nhà ở thôn Hoàng, trấn Đường Khẩu, họ Lâm. Trong làng từ đường họ Lâm, cô hãy nhờ các bậc trưởng bối thêm tên con và đứa bé gia phả, khắc lên bia mộ.”

 

Y tá hoảng hốt :

 

“Chú… chú còn sống, chú xuống nghỉ …”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/su-phan-no-cua-nguoi-cha/6-het.html.]

lắc đầu:

 

“Cầu xin cô, giúp .”

 

Một bác sĩ lên tiếng:

 

“Chúng sẽ tìm hiểu, sư mẫu là pháp y. Chú, cần khắc tên gì?”

 

:

 

“Nếu là cháu trai thì đặt tên Tương Tụ, nếu là cháu gái thì gọi Đoàn Viên.”

 

để cái tên cho đời thứ ba, ôm con gái bước hành lang vắng lặng.

 

Máu nhỏ xuống, hòa cùng tiếng bước chân, cũng chẳng phân biệt nổi đó là tiếng m.á.u rơi, tiếng nước mắt rơi xuống.

 

chỉ cúi đầu, cọ mặt gương mặt con gái, nức nở :

 

“Ba , ba nỡ gả con …”

 

hạ ghế xe, để con gái xuống trong xe.

 

lái xe, gọi điện cho vợ.

 

bắt máy, thì thào hỏi :

 

“Có chuyện gì …?”

 

:

 

“Con gái đưa đang nó về nhà đây.”

 

thấy tiếng điện thoại từ tay vợ rơi xuống đất.

 

thấy tiếng vợ lạc giọng, gần như phát điên.

 

lái xe, ôm lấy vết thương ở thắt lưng, cơn buồn ngủ kéo đến dồn dập.

 

Khi tiếng còi cảnh sát vang lên dữ dội, về đến nhà.

 

Chúng giường, và vợ nắm tay , để con gái giữa, cùng ôm nó lòng.

 

lật cuốn album hồi nhỏ của con, .

 

Vợ lịm , bên cạnh bà là một vỉ t.h.u.ố.c trống rỗng.

 

Bà yếu ớt chỉ bức ảnh trong album, khẽ hỏi:

 

“Anh còn nhớ ? Hôm đó con tò mò lén hút t.h.u.ố.c của , ho sặc sụa nôn , vội đưa bệnh viện. Hôm đó liên tục tự tát , hứa sẽ bao giờ hút t.h.u.ố.c trong nhà nữa.”

 

ừ một tiếng, lật sang trang kế tiếp.

 

:

 

“Tấm là ngày đầu tiên con mẫu giáo, lóc cho chúng rời . Hôm đó em nỡ , lén trốn tầng đối diện trường mẫu giáo, con tự cũng thầm.”

 

Vợ khẽ hỏi:

 

“Sao chuyện đó?”

 

đáp:

 

“Hôm cũng xin nghỉ, trốn ở tòa nhà bên cạnh em, lặng lẽ hai con từ xa.”

 

Vợ khúc khích , nhưng tiếng mỗi lúc một yếu dần.

 

Bất chợt, lật sang trang khác, thấy bức ảnh cưới của con gái.

 

Nó mặc váy cưới trắng tinh, khoác tay , nở nụ ngọt ngào.

 

là đàn ông từng trải, thế mà hôm khi chụp ảnh thấy ngượng ngùng, chẳng dám . Con bé cứ nũng nịu, bám lấy cánh tay , còn lén lấy ngón tay gãi , chọc cho bật .

 

Con bé nghịch ngợm

 

đưa tay khẽ vuốt tấm ảnh.

 

Đẹp quá…

 

Thì , cô bé nhỏ bé năm nào, nuôi nấng thành một thiếu nữ xinh đến .

 

Vợ ngáp khẽ, ôm c.h.ặ.t lấy con gái mà thì thầm:

 

“Cảm ơn đưa nó về… Em mệt quá, em ngủ đây…”

 

Ngoài cửa, vang lên tiếng gõ cửa thô bạo.

 

“Cảnh sát đây! Mở cửa ngay!”

 

Cửa chúng chặn kín bằng tủ quần áo.

 

cúi xuống chiếc giường.

 

Máu của nhuộm đỏ nửa tấm nệm.

 

gập cuốn album ảnh , cũng ôm lấy cả hai con, dịu dàng : "Bố cũng ngủ đây, con gái giờ quấy nữa ."

 

"Ừ, quấy nữa. Anh đừng giả vờ nữa, ngày lúc nửa đêm tã cho con, giả vờ ngủ say, đừng tưởng em ."

 

"Ngủ ngon nhé, hẹn kiếp gặp ."

 

"Ngủ ngon."

 

nhắm mắt, nở nụ , nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc của con gái.

 

"Con ngoan, đợi nhắm mắt , kiếp ... vẫn của con."

 

Bên ngoài cửa, bắt đầu vang lên tiếng phá cửa.

 

Vợ khẽ : "Giúp em với, em hai cha con bỏ ."

 

, cầm lấy con d.a.o nhỏ đầu giường.

 

ư…ư… một tiếng, từ từ tắt thở, m.á.u tươi giường b.ắ.n thành những đóa hoa yêu kiều, mà cô vẫn ôm con gái, mỉm ngọt ngào.

 

Khi cô ngừng thở, đưa lưỡi d.a.o về phía cổ .

 

nghĩ, để cô một phút thôi.

 

cũng chạy nhanh bằng , rốt cuộc nhất định là sẽ ôm con gái .

 

(Hết)

Loading...