“Sư , sư phụ ngươi tới là còn nể mặt đó. Ta ngày xưa vây khốn cầu cứu, sư phụ còn chẳng thèm đoái hoài.”
“Ở Thục Lăng gì chuyện sư phụ vì chút chuyện nhỏ của đồ mà hưng sư động chúng như thế.”
“Phải đó, nhắc tới sư phụ, cũng mấy chục năm thấy mặt, sắp quên diện mạo ...”
Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé
Sau một hồi bàn tán, nhất trí bác bỏ giả thuyết của Thải Tinh.
Thải Tinh tặc lưỡi: “Thôi .” linh tính vẫn mách bảo chuyện liên quan đến Tân Tú.
Thân Đồ Úc mặc kệ đám sư điệt đang hoang mang, thúc quân tiến về Yêu Quật với tốc độ nhanh nhất. Thục Lăng cách Yêu Quật quá xa, may là phái hóa để bảo đảm an cho đồ .
Nếu nàng bề gì, thề sẽ lột da rút gân tên Hồng Giao cho bằng .
Còn về phần Tân Tú – mà sư phụ nàng đang lo sốt vó – hiện giờ nàng đang ở trong ngục thất của Yêu Quật... say sưa chơi mạt chược.
Nhắc chuyện lúc Hồng Giao Yêu Vương chặn đường, cú va chạm xe bay kinh hoàng, Hồng Giao định tống nàng một trận. May mà nàng thức thời “đầu hàng sớm” nên chỉ xé đứt một cánh tay, hiện tại đang treo n.g.ự.c “độc thủ đại hiệp”.
Làm con mồi nhử mồi, nàng tống ngục với ba vị quản ngục đặc biệt: Bạch Bà Ngoại, Hoàng Cô Cô và Hồ Tỷ Tỷ.
Ba vị nữ yêu ứng với ba thế hệ già – trung – trẻ, lượt là bạch xà, chồn và hồ ly. Vì đây là những loài yêu quái quen thuộc trong truyện cổ tích nàng , nên nàng thấy khá thuộc. Câu chuyện bắt đầu khi nàng chủ động rủ rê: “Bị nhốt ở đây chán quá, là chúng vài ván mạt chược ?”
Ba vị từng đến mạt chược, nhưng chơi nghiện ngay. Ngay cả Hoàng Cô Cô lúc đầu còn chê bai, giờ cũng chơi hăng hái nhất, tiếng mạt chược lạch cạch vang động cả khu ngục.
Bộ mạt chược nàng tự chế từ hồi ở Thục Lăng để giải khuây cùng các sư sư tỷ. Dù thì học đạo cũng lúc nghỉ ngơi chứ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/su-phu-ta-la-mot-con-gau-truc/chuong-158.html.]
Sau vài vòng bài, thái độ của ba vị quản ngục với nàng lên trông thấy. là trò chơi là cầu nối hữu nghị xuyên biên giới.
Tân Tú dùng một tay xếp bài, bốc bài nhanh thoăn thoắt, chẳng kém gì dùng hai tay. Ba vị mới học chơi nên thỉnh thoảng hỏi kỹ thuật, nàng cũng chẳng giấu nghề, tận tình chỉ bảo. Với tính tình và thái độ hòa nhã, trông nàng giống khách quý đến chơi hơn là tù nhân.
Bọn họ chơi tán dẫu đủ chuyện đời.
“Hóa sư phụ từng sống ở Lộc Hề trong Yêu Quật ? Lúc bắt đây kịp kỹ, chẳng nó ở chỗ nào. Khi nào dịp qua thăm chốn cũ của mới .”
Hoàng Cô Cô đang bận tính toán xem nên đ.á.n.h quân nào, chẳng thèm ngẩng đầu: “Lộc Hề là nơi duy nhất ở đây rừng trúc, cái là nhận ngay. cũng chẳng gì , hồi Thâm Đồ Yêu Vương còn ở đó thì cái lầu cao, khi thì Hồng Giao Yêu Vương phá nát . Ngươi , ngày xưa Thâm Đồ Yêu Vương nóng tính lắm, chẳng ai dám bén mảng tới gần quấy rầy .”
Tân Tú lớn: “Thế ? Ta thực sự tưởng tượng nổi sư phụ lúc nóng giận sẽ . Từ khi bái sư, hiền lành lắm, chẳng bao giờ nổi giận, chắc là nhờ tu dưỡng tính nhiều năm .”
Hồ Tỷ Tỷ quăng quân bài cái bộp, góp chuyện: “Chà, về nóng tính thì Thâm Đồ còn kém xa Giao Yêu Vương và Hổ Yêu Vương ngày xưa. Hai vị đó mới thực sự đáng sợ, hở là đòi c.h.é.m g.i.ế.c. Nhất là lão Hổ, lão thích ăn thịt , cái miệng đỏ lòm phát khiếp! Lão từng đòi hầu ngủ, trời ơi cái mùi lão nồng nặc đến mức suýt c.h.ế.t ngất, khổ sở tả xiết.”
Tân Tú thầm nghĩ: Làm yêu quái mà cũng gặp vấn đề quấy rối nơi công sở , thực tế quá mất.
Nhắc tới Hổ Yêu Vương, Tân Tú mới vỡ lẽ vì Hồng Giao thù sư phụ nàng đến . Hóa là báo thù cho bạn , vì sư phụ nàng khi rời Yêu Quật tiện tay lột luôn da lão Hổ.
Sau đó họ còn kể thêm về các Yêu Vương khác: Trĩ Kê Yêu Vương chỉ ham hưởng lạc, lười biếng chẳng màng tranh đấu, tối ngày chỉ lo khiêu vũ nên nhúng tay . Còn Quy Yêu Vương già nhất, cũng chẳng buồn quản sự, suốt ngày ngủ hồ tu luyện.
“Còn Báo Yêu Vương nữa, chẳng ưa gì lão Hổ. Nghe bảo khi Thâm Đồ tới, hai đó suốt ngày đ.á.n.h . Sau Thâm Đồ tới, cùng Thâm Đồ nghỉ cây, một kẻ cành cao một kẻ cành thấp, quan hệ cũng khá . Sao về phe Hồng Giao nhỉ?”
“Thì tại phục chứ , trận chiến năm xưa thua tay Thâm Đồ, đến giờ vẫn còn hậm hực lắm.”