Thấy đồ lôi bảo vật chơi đồ hàng, Thân Đồ Úc chẳng mảy may phản ứng. Đồ thích thì cứ để con bé chơi, dẫu vứt xó đó cũng chỉ cảnh.
Thân Đồ Úc, một con gấu trúc tinh thành niên từ thuở nảo thuở nào, tỏ vô cùng bao dung với cô đồ nhân tộc mới mười mấy tuổi đầu . Dẫu trong mắt ngài, ấu tể bé tí hon như cũng chẳng khác nào một chú gấu trúc con mới chào đời, bọn nhóc tỳ đều ngây ngô chẳng hiểu chuyện, cực kỳ ham vui.
Tân Tú cũng tinh ý nhận ánh mắt sư phụ khi mấy món đồ vô cùng hờ hững, trong lòng liền chắc mẩm. Nàng lên tiếng: “Sư phụ, con tìm khắp nơi mà chẳng thấy muối gia vị, gạo cũng nốt.”
Thần sắc Thân Đồ Úc thoáng chút ngạc nhiên, tựa hồ nhớ điều gì đó, ngài gật gù: “Ra là con ăn những thứ .”
Tân Tú vốn chẳng ôm ảo vọng vị sư phụ mắc chứng xã khủng chốn tu tiên sẽ lo liệu chu thứ, nàng thẳng thắn hỏi: “Sư phụ, quanh đây khu chợ nào để mua đồ ạ?”
Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé
Trong đầu nàng lập tức hiện lên khung cảnh trong mấy bộ tiểu thuyết tu tiên mạng: một phường thị tu tiên tấp nập qua , đủ tầng lớp tu sĩ tụ tập, buôn bán linh đan diệu d.ư.ợ.c, pháp khí bùa chú, cả linh hoa dị thú. Nói tóm , nó chẳng khác gì khu chợ trời của phàm nhân, cần mua thứ gì cũng .
Thế nhưng, sự mong đợi của nàng nhanh ch.óng tan tành mây khói. Thân Đồ Úc bình thản đáp: “Chợ của phàm nhân cách nơi quá xa.”
Tân Tú vội đính chính: “Ý con là chợ của tu tiên cơ, chẳng lẽ giới tu tiên chợ b.úa ?”
Thân Đồ Úc trưng vẻ mặt ngơ ngác y hệt nàng: “Người tu tiên thì cần chợ b.úa gì?”
Tân Tú trố mắt: “Thế sư phụ cần quần áo mới, đan d.ư.ợ.c, bùa chú, v.ũ k.h.í thì đào ?”
Thân Đồ Úc điềm nhiên: “Tự chế tạo.”
Tân Tú vẫn bỏ cuộc: “Vậy còn đồ ăn thì ? Muốn ăn cơm, chẳng lẽ nguyên liệu cũng tự cày cuốc trồng trọt ?”
Thân Đồ Úc vẫn giữ nguyên vẻ mặt khó hiểu: “Đất đai Thục Lăng phì nhiêu, linh khí dồi dào, thích hợp cho vạn vật sinh sôi. Vì thể tự trồng?”
Tân Tú: “……” Tiểu thuyết tu tiên mạng hại khổ quá mà!
Hóa ăn một bữa cơm thì tự tay cày bừa gieo hạt, nếu thì đành chạy bục mặt đến tận cõi phàm nhân để mua. Thảo nào mấy vị lão thần tiên sống lay lắt bao năm qua chẳng ai đoái hoài đến chuyện ăn uống. Bọn họ rũ bỏ phàm trần, mà là vì sợ rắc rối, lười chảy thây nên nhịn ăn cho xong! Lười nấu ăn lâu ngày, tự khắc cũng lười động chân động tay.
Nàng vất vưởng đối phó bằng những món tả pín lù suốt một năm trong Bồn Thiên, đinh ninh thoát ngoài sẽ no nê bằng những bữa ngon lành cành đào, nào ngờ kết cục thê t.h.ả.m đến nhường .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/su-phu-ta-la-mot-con-gau-truc/chuong-38.html.]
Tân Tú cay cú vớt vát chút hy vọng cuối cùng: “Thế ở đây cũng linh thạch luôn ?”
Thân Đồ Úc: “Linh thạch là vật gì?”
Chính là thứ tiền tệ vạn năng trong tiểu thuyết tu tiên dùng để mua bán đó! Tân Tú ôm mặt: “Thôi , thôi , ở đây cái gì cũng , con hiểu .”
Đồ nhà vẻ thất vọng tràn trề, cái dáng vẻ ủ rũ hệt như một chú gấu trúc tước mất phần măng non .
Thân Đồ Úc cất giọng: “Để truyền tin hỏi thăm các sư sư xem, chỗ họ thứ con cần.”
Trong lúc chờ đợi "shipper", nồi măng hầm chuột tre của Tân Tú cũng chín tới. Nàng bê nguyên nồi đặt lên bàn đá, mời lơi sư phụ: “Sư phụ, dùng chút ?”
Cứ ngỡ sư phụ sẽ từ chối, ngờ nàng cất lời, ngài tiến gần. Rất đỗi tâm lý, ngài chỉ gắp vài lát măng, chừa bộ phần thịt cho nàng.
Tân Tú húp một ngụm nước hầm. Dẫu thiếu vắng hương vị mặn mòi của muối, nhưng vị thanh ngọt tươi ngon của măng và thịt quả thực khiến say đắm.
Im lặng hồi lâu, Tân Tú nhịn bắt chuyện: “Sư phụ, con tu tiên, cũng "tích cốc", nghĩa là nhịn ăn giống ạ?”
Thân Đồ Úc chậm rãi nuốt miếng măng, rũ mắt đôi đũa trúc, đáp: “Con chính thức bước con đường tu tiên . Không cần gượng ép, con cứ theo ý .” Nói xong, ngài gắp thêm một miếng măng.
Thế thì quá, thật là tự do. Tân Tú thầm nghĩ, nếu tu tiên mà nay cấm cái , mai cấm cái , nàng thà cuốn gói xuống núi cho rảnh nợ, tu với chả tiên gì cho mệt.
“Người đến .” Thân Đồ Úc buông đũa, hất cằm về phía xa: “Ở gốc đỗ quyên.”
Tân Tú hiểu ý ngay tắp lự, sư phụ nàng tự mặt, còn ngài thì lười ló mặt. Quả nhiên, nhân thiết mắc chứng sợ giao tiếp xã hội của ngài vẫn vững như kiềng ba chân.
Nàng chạy lon ton dọc theo lối nhỏ rợp bóng trúc, lao đến gốc đỗ quyên tím rực rỡ, quả nhiên bắt gặp một quen đang chờ.