***
Sau khi phận giả của tiểu sư bại lộ, ước định giữa các sư và cũng theo đó mà thôi. Biểu hiện xuất sắc của trong đại hội tông môn cũng thu hút ít tiên ca ca đến kết giao cùng .
Vì thế, tái xuất giang hồ, biên soạn thêm một quyển "Bách thảo sách", thậm chí còn tinh xảo hơn quyển , ngay cả đo ba vòng cũng ghi chú. Dù những năm nay tu vi tăng tiến, ánh mắt cũng chuẩn xác hơn nhiều. Chỉ là Mạn Di tham gia, sư tôn cũng chẳng dám gì, nhưng cả tông môn dường như bao phủ bởi một luồng oán niệm mơ hồ.
Ta liếc mắt về phía nguồn oán niệm , hừ lạnh một tiếng nữa.
Gà xốt phô mai cay
"Mạn Di, trưởng công t.ử hẹn du lịch xuống núi hai tháng, thể ở cạnh ."
*Xoảng!* Ta thấy tiếng gì đó vỡ vụn.
Mạn Di : "Không , trẻ tuổi các ngươi cũng nên ngoài nhiều hơn. Đứa con trai của là trông cậy , chỉ thể trông mong ngươi sớm ngày sinh cho một đứa bé mũm mĩm để bế."
*Xoảng!* Chậu hoa ngoài hình như cũng vỡ . Ta bộ thẹn thùng cũng chẳng phản bác.
Đêm đó, chúng thu dọn hành trang xuất môn. Bỗng nhiên, một mùi rượu nồng đậm bao vây. Sư tôn đột ngột xuất hiện mặt , kéo lòng.
Đường đường Mặc Lan Thần Tôn đem thuật gian dùng việc đêm khuya xông khuê phòng t.ử! Ta mặc cho ôm, miệng vẫn tha. Khóe mắt sư tôn nhuốm ánh hồng nhàn nhạt, gương mặt quanh năm lạnh lùng dần nở một nụ xé lòng . Quả là yêu tinh câu hồn!
Năm xưa chính là câu mất hồn như thế. Kết quả thế công dồn dập của , vẫn vững như bàn thạch, cứ thế mà một lời. Ta vòng tay qua cổ , kề sát bên tai khẽ thổi một , cảm nhận rõ thể khẽ cứng .
"Sư tôn lúc quyến rũ đến nhường nào ?"
Ta đưa tay, dùng ngón tay chậm rãi phác họa ngũ quan của , đến hầu kết mới dừng . Không khí đến mức , ngừng bước tiến thêm: "Sư tôn vẫn nên về nghỉ ngơi ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/su-ton-ca-ca-dong-long-pham-roi/4.html.]
Nụ hôn của sư tôn mạnh mẽ mãnh liệt, khiến nhất thời khó chống đỡ.
*Xoảng!* Chậu hoa ngoài cửa dường như vỡ thêm một cái. Ta còn thấy tiếng sư ai oán ròng.
Sư tôn ôm , khàn giọng : "Thanh Tuyết, thua ."
Sư tôn câu . Ta cố nén niềm vui trong lòng, giả vờ bình thản. Sư tôn ngẩng đầu, chăm chú mắt : "Ta thích nàng. Là loại thích cùng nàng hết một đời."
Chuyến du lịch của hủy bỏ, chỉ là đồng hành đổi thành sư tôn. Sau nhiều ép hỏi, mới năm xưa từ chối là chuyên tâm tu luyện. Dù khi vẫn chỉ là phàm tục cốt, thọ mệnh hữu hạn. Ai ngờ đợi đến khi tiên cốt chẳng còn ý nghĩ với , còn bày cái gì "Bách thảo sách" khiến cây sắt già sống mấy vạn năm đầu rung động mà chẳng .
Thế là ngài chỉ đành đặt một môn quy kỳ quái, câu giờ ngày nào ngày . Thấy vẫn lay chuyển, cuống lên. Quả thật, trời sập xuống cũng cái miệng ngài chống đỡ! Đó là lời đ.á.n.h giá cao nhất dành cho .
Vốn còn ở ngoài chơi thêm mấy tháng, nào ngờ theo lời Mạn Di mà trở về sớm. Ta trúng chiêu !
Trên mặt sư tôn suốt ngày tràn ngập nụ mừng rỡ vì "lão lai đắc t.ử" (già mới con). Những ngày m.a.n.g t.h.a.i khiến , một đóa Bá Vương Hoa tung hoành tông môn, nuôi dưỡng thành chim hoàng yến yếu ớt.
Trước chỉ cần một thanh kiếm là thể đuổi yêu thú chạy ba con phố. Giờ thì , các sư coi còn quý hơn cả trấn sơn chi bảo của tông môn. Ra ngoài phơi nắng, đại sư giương ô bên trái, nhị sư bưng t.h.u.ố.c an t.h.a.i bên , ngay cả tiểu sư cũng vác ghế nhỏ chờ bên cạnh, mỹ danh rằng bất cứ lúc nào cũng thể kê chân nghỉ ngơi. Cứ như thể trong bụng tiên t.h.a.i mà là lưu ly châu mong manh, chỉ sơ suất một chút liền tan thành nước.
Trong đó, mức độ khoa trương của đại sư quả thực đạt tới đỉnh cao. Chẳng từ tay tiểu thương phàm gian nào mua về một cuốn chỉ nam dưỡng thai, ngày ngày nâng niu như thánh chỉ mà lật xem đến nỗi giấy cũng sắc mòn rách.
Ta chỉ thuận miệng nhắc một câu lúc dùng bữa tối rằng ô mai chua vẻ khai vị. Sáng sớm hôm , mở mắt ngoài cổng viện "ầm" một tiếng, dọn thẳng cả tiệm ô mai chua nhất phàm gian mang về tận nơi. Vại ô mai chất cao hơn cả , suýt nữa chắn kín cửa phòng.
"Tiểu sư !" Đại sư đội cái đầu trọc bóng loáng, như dâng bảo vật mà bưng tới một đĩa ô mai, nếp nhăn mặt cũng đến nở hoa. "Ta còn đặc biệt dùng linh tuyền ngâm. Nếu thể bổ linh khí, đảm bảo ăn một miếng là khai vị!"
Ta nỡ phụ thịnh tình, bèn nhón một quả cho miệng. Nào ngờ... vị chua sọc thẳng lên đỉnh đầu, nước mắt lập tức trào .
lúc sư tôn bế quan trở về, bước viện thấy lệ mắt lưng tròng. Sắc mặt ngài tức thì đen như đáy nồi, lập tức tiến lên chắn lưng, ánh mắt sắc lạnh như đao chằm chằm đại sư : "Ai cho ngươi tùy tiện mua mấy thứ ? Nàng vốn dày yếu ớt, lỡ chua quá hỏng vị giác, động t.h.a.i khí, ngươi gánh nổi trách nhiệm ?"