SƯ TÔN CA CA ĐỘNG LÒNG PHÀM RỒI - 5 (Hết)

Cập nhật lúc: 2026-03-19 12:57:06
Lượt xem: 33

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8phDyWKf80

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đại sư uy áp của sư tôn dọa đến rụt cổ, ấm ức lấy trong n.g.ự.c cuốn chỉ nam dưỡng t.h.a.i lật đến một trang đưa tới mặt sư tôn.

"Sách phàm nhân cũng xứng chỉ dạy tiên t.h.a.i ?" Sư tôn giật lấy cuốn chỉ nam, thuận tay ném luôn bồn hoa bên cạnh.

***

Những ngày yên bình bao lâu xảy biến cố.

Hôm , sư tôn hưởng ứng hiệu triệu, dẫn theo bộ t.ử thiện chiến vây quét Long Hồ Sơn. Ta đang cây quế trong viện phơi nắng, trong tay còn cầm một miếng bánh quế đại sư nhét cho. Đột nhiên, cảm thấy một luồng yêu khí nồng nặc ập tới. Luồng yêu khí tanh hôi che lấp cả hương quế.

Ta giật , định triệu xuất pháp khí thấy một bóng đen vuốt qua tường nhảy , lao thẳng về phía , miệng còn quát: "Tiện nhân! Mặc Lan nạp mạng !"

Chính là nhị đương gia Hắc Phong Trại!

Tiểu sư phản ứng cực nhanh, kéo . Pháp khí trong tay tức khắc xuất vỏ, kiếm phong sắc lạnh. Lần sư tôn diệt ổ bọn chúng, ngờ con cá lọt lưới còn dám tới cửa gây hấn. Yêu vật Hắc Phong Trại xưa nay tà ma đa đoan, chuyên hại bách tính phàm gian. Lần sư tôn nhẫn vô khả nhẫn, đích dẫn tiêu diệt sào huyệt, ngờ yêu vật dám tìm tới báo thù.

"Các ngươi nhằm ?" Ta nhíu mày hỏi.

Bóng đen lạnh một tiếng: "Không sai! Mặc Lan Thần Tôn g.i.ế.c chủ trại của chúng , chúng , đành lấy nữ nhân và cốt nhục của mà báo thù!"

Vừa dứt lời, bóng đen đột ngột phát lực, bốc lên hắc khí. Các tiểu sư lùi , bật ngược xa nhào về phía . Đứa bé trong bụng như cảm nhận nguy hiểm, bỗng đạp mạnh một cái. Lực đạo nhỏ, suýt khiến nghẹn thở.

Ngọc bội bên hông lóe lên kim quang. Xem sư tôn đang thi triển truyền tống, còn cần chút thời gian. Ánh mắt trầm . Tuy khi m.a.n.g t.h.a.i tu vi phần áp chế, nhưng cầm chân vẫn dư sức!

Ta nâng tay kết ấn, miệng niệm khẩu quyết. Một đạo kim quang tức thì b.ắ.n , sai lệch trúng chính giữa n.g.ự.c bóng đen. Bóng đen rên khẽ, lùi mấy bước. Ta thở phào thấy đầu óc choáng váng, bụng cũng âm ỉ đau.

"Thanh Tuyết!" Giọng sư tôn vang lên.

Gà xốt phô mai cay

Ngọc bội vỡ nát, xuất hiện mặt, bế lên, giọng đầy lo lắng: "Nàng ? Bụng đau ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/su-ton-ca-ca-dong-long-pham-roi/5-het.html.]

Về đến phòng, sư tôn nửa bước cũng rời mà trông giữ . Ngự y cũng vội vã chạy tới bắt mạch cho thở phào nhẹ nhõm: "May mà , t.h.a.i nhi cũng an , chỉ là động t.h.a.i khí, tĩnh dưỡng cho , chịu kích thích."

Những ngày , sư tôn càng trông chừng kỹ hơn, gần như hình ảnh rời. Ta dùng bữa, . Ta ngủ mười canh, ngay cả khi nhà xí, cũng cửa tay cầm kiếm, khiến vô cùng ngượng ngùng.

"Sư tôn, chỉ nhà xí thôi. Yêu vật chẳng lẽ đuổi tới tận nhà xí để hại ?" Ta bất đắc dĩ , hai má đỏ bừng.

"Chưa chắc." Sư tôn vẻ mặt nghiêm nghị, hề ý nhượng bộ, "Yêu vật âm hiểm xảo trá, việc gì cũng , canh giữ mới yên tâm."

Ta cãi , đành mặc theo sát. Đến nỗi trong tông môn còn truyền : *"Thấy ? Mặc Lan Thần Tôn hộ thê m.a.n.g t.h.a.i đến cả cửa nhà xí cũng rời!"*

Ta giận mấy ngày .

Một buổi sớm trời trong nắng , bỗng chuyển . Mạn Di và bà đỡ sớm chuẩn . Sư tôn ngoài phòng sinh, nóng ruột bước . Ta c.ắ.n răng dốc hết sức lực. Không bao lâu, một tiếng oe oe vang dội truyền . Ta cuối cùng cũng thở phào ngất .

Khi tỉnh , thấy sư tôn bên giường, ánh mắt dịu dàng đứa bé trong lòng. Ta gương mặt nhỏ xíu của con, lòng tràn đầy hạnh phúc.

Mạn Di bưng một bát nước đường đỏ bước , : "Thật quá, cháu gái !"

Các sư cũng lượt ghé , hiếu kỳ đứa bé. Đại sư càng kích động, tay cũng run rẩy: "Tiểu sư điệt nữ thật đáng yêu! Sau để dạy con bé luyện kiếm, đảm bảo truyền hết sở học cả đời, để con bé trở thành tiểu kiếm khách lợi hại nhất tông môn!"

Nhị sư trợn trắng mắt, khách khí mà phá đám: "Với chút bản lĩnh của , đừng dạy hỏng tiểu sư điệt nữ, chỉ múa may hình thức. Để dạy! Ta là truyền nhân của vô tình kiếm đạo, bảo đảm dạy con bé chân bản lĩnh!"

Tiểu sư cũng chen tới, giơ trống lắc trong tay: "Ta... dẫn tiểu sư điệt nữ chơi! Ta nhiều đồ chơi thú vị!"

"Các ngươi đừng tranh nữa." Sư tôn lên tiếng, giọng mang theo một tia kiêu ngạo khó nhận , ôm đứa bé trong lòng c.h.ặ.t hơn: "Con gái , đương nhiên do đích dạy dỗ."

Nhìn cảnh náo nhiệt mắt, bật .

Một cái liếc mắt kinh diễm thuở thiếu thời, ngờ đổi lấy cả một đời gắn bó.

Loading...