Sư Tỷ Nàng Chỉ Được Cái Đẹp - Chương 52: Đây là nhân quả của ta...
Cập nhật lúc: 2026-05-10 09:57:54
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nàng quả thực từng tới nơi .
Vào một đêm khuya khoắt nào đó, giữa ánh lửa ngút trời.
Trong đầu bỗng chốc hiện lên vô mảnh ký ức dồn dập, Dao Trì Tâm nhất thời thể xâu chuỗi manh mối , chỉ cảm thấy một luồng run rẩy dâng trào khắp chẳng rõ là vì căng thẳng vì sợ hãi.
Thấy Lâm Sóc và Bạch Yến Hành đang theo chân A Thiền trong thôn, nàng vội vàng kéo giật Hề Lâm , hai tay nắm c.h.ặ.t lấy cánh tay : “Hề Lâm, , ở đây…”
Dao Trì Tâm năng đầu đuôi: “Ta nhớ , từng đến nơi , là kiếp … Không , là trong mộng, chính là giấc mộng đó…”
“Sư tỷ.” Thấy nàng chút loạn thần, thiếu niên bỗng nắm ngược lấy tay nàng, giọng trầm át tiếng của nàng: “Sư tỷ.”
“Đừng gấp, cứ thong thả .”
Dao Trì Tâm , hít một thật sâu, đôi đồng t.ử phản chiếu ánh lửa lập lòe nơi xóm núi nhỏ. Nàng nhớ vì thể đến phố tiên Bắc Tấn.
Khi chớm đông, cả một năm ròng mùa màng thất bát, nàng cùng vài vị đồng môn phụng mệnh xuống núi trừ yêu. Dao Trì Tâm nhớ rõ địa điểm cụ thể, nhưng chắc hẳn cũng là ở phương Bắc, vì trong ký ức của nàng trời lạnh thấu xương, lũ yêu thú đều ẩn trong hang sâu.
Người dẫn đầu là một sư khác đạt cảnh giới Triều Nguyên. Vì chuyến nhiệm vụ mấy gian nan, đều thái độ khá lơ là, ngay cả nàng cũng . Mà hành động đó, chính là lúc nàng sơ suất khi dùng chiêu “Âm Dương Triền Ti Thủ”, suýt chút nữa thì mất mạng.
Dao Trì Tâm vốn tưởng thể dùng linh khí bảo vệ tay để thoát nên đ.á.n.h liều lĩnh, thể là chẳng sợ hãi gì. Ngờ linh khí tại điểm đ.á.n.h dấu sớm tiêu tán, pháp thuật mất hiệu lực, nàng kịp trở tay nên con Sơn Giao Long c.ắ.n nát một bên vai.
Cảnh tượng vô cùng hiểm hóc, nàng chỉ suýt chút nữa thôi là bầy yêu xâu xé. Biến cố khiến đội hình rối loạn, đại sư tỷ trong cơn kinh hoàng tột độ lạc mất đoàn, một con yêu thú truy đuổi đến mức t.h.ả.m hại.
Răng nanh của ác long độc hoặc giả còn mang thứ gì khác, tóm là nàng thể chống đỡ nổi.
Dao Trì Tâm khắp đầy m.á.u, ý thức dần tản mác, nàng nuốt hết viên đan d.ư.ợ.c đến viên đan d.ư.ợ.c khác mà vẫn chuyển biến gì, thậm chí chẳng đang chạy về hướng nào. Con súc sinh như thấu nàng đến đường cùng, cứ thế bám đuổi buông, chẳng ý định bỏ qua.
Nàng thể dừng , dừng tất sẽ rơi miệng cọp. Trong cơn hoảng loạn, nàng cảm nhận thở linh lực của t.ử Dao Quang ở gần đây, lập tức chút đắn đo ngự kiếm lao thẳng xuống.
Năm xưa, nơi nàng vững ngẩng đầu lên, chính là lối xóm núi mắt . Phía ngoài thôn đang mở một lớp kết giới phòng hộ to lớn, ba vị sư dường như đang sức chống đỡ yêu ma. Nàng rõ gì chỉ cuối cùng gặp nhà, cứu .
Ba vị sư … chính là ba nàng tình cờ gặp ở quán trọ.
“Sư tỷ!” Một hớt hải chạy lên đỡ lấy nàng, gọi giật phía : “A Minh, là đại sư tỷ!”
Nhật Nguyệt
“Sư tỷ, tỷ ?”
Bên ngoài kết giới, tiếng hung thú gầm rít điên cuồng.
Các sư luống cuống: “Mau, t.h.u.ố.c, lấy đan d.ư.ợ.c mau!”
Tầm mắt Dao Trì Tâm mờ dần, nàng nắm c.h.ặ.t lấy vạt áo ai đó, miệng thốt một câu đứt quãng: “Đan d.ư.ợ.c thường… ăn thua… Đưa … đưa về cứu chữa…”
Nói xong liền buông tay, ngất gì nữa.
“Sư tỷ!”
Ngay khoảnh khắc , nàng vốn hiểu sự xuất hiện của đẩy ba vị sư một sự lựa chọn đau đớn đến nhường nào.
Lớp kết giới bao phủ xóm nhỏ lũ yêu thú điên cuồng húc đến mức đất rung núi chuyển, tiếng gầm thét vang bên tai, gió tanh phả mùi hôi thối nồng nặc. Bọn họ thậm chí còn chẳng con yêu quái tên gì, giống gì.
“Sư !” Vị sư bên cạnh mặt đầy m.á.u, gào lên hỏi: “Giờ tính đây?”
Nghe lũ yêu tà đột ngột xuất hiện trung xóm núi, ai chúng từ tới. Yêu khí nặc nồng cùng tiếng la hét của dân làng gióng lên hồi chuông cảnh báo. Ba họ ở gần nhất, tiếng kêu cứu của bách tính, lẽ dĩ nhiên dốc sức mang pháp khí đến ứng cứu.
Cả ba tu vi ngang , đều ở ngưỡng Triều Nguyên, nhưng đ.á.n.h cũng vô cùng chật vật. Loài yêu thú lai lịch bất minh từng thấy trong sách vở nào, dù chỉ ba con nhưng để g.i.ế.c một con dốc hết sức bình sinh của cả ba .
Hai con còn , vốn định dùng đan d.ư.ợ.c cầm cự đ.á.n.h tiêu hao cả đêm, là cơ hội thắng.
Ai ngờ đúng lúc dầu sôi lửa bỏng gặp đại sư tỷ trọng thương, mà nàng còn dẫn theo cả con Sơn Giao Long phiền phức!
Đây rõ ràng là họa vô đơn chí.
“Sư !” Đồng môn thấy ôm Dao Trì Tâm thẫn thờ hồi lâu, nhịn mà nhắc : “Huynh mau nghĩ cách !”
Đuôi rồng quất mạnh kết giới, mặt đất rung chuyển bần bật. Nếu nghênh địch, e rằng kết giới sẽ sụp đổ. Người đầu trừng mắt, uất ức đến mức nổ đom đóm mắt, lòng ngổn ngang trăm mối.
Thuật phòng hộ là do cả ba cùng chống đỡ, nếu một đưa sư tỷ rời , kết giới liệu trụ nổi đòn tấn công của yêu thú , quả thực khó .
nếu bỏ mặc nàng… Hắn khỏi gương mặt trắng bệch của Dao Trì Tâm, lòng dâng lên nỗi sợ hãi tên.
Đây chính là con gái duy nhất của chưởng môn, coi như ngọc quý tay, cưng chiều hết mực, chẳng dám đưa trăng.
Là đại sư tỷ của Dao Quang Sơn đấy…
“Gần đây tu sĩ nào khác ?” Hắn quát lên với đồng môn: “Hạc giấy truyền tin ?”
“Đã truyền từ nửa canh giờ , vẫn thấy hồi âm.”
Sư bên cạnh cũng nôn nóng kém: “Hay là… là chúng đợi thêm chút nữa…”
Đợi ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydtruyen.com/su-ty-nang-chi-duoc-cai-dep/chuong-52-day-la-nhan-qua-cua-ta.html.]
Hắn thầm nghĩ. Đợi đến bao giờ?
Nếu mãi cứu viện, Dao Trì Tâm mất mạng thì ăn với chưởng môn?
Mang xác nàng về ?
Hắn kìm liếc xung quanh. Dân làng tuân theo lời dặn của tiên nhân, đều trốn trong nhà dám bước nửa bước, nhưng qua những khe cửa hở, thể thấy vô đôi mắt đầy lo âu và hy vọng.
Hắn dám tiếp, về phía đại sư tỷ đang thoi thóp. Giữa sư tỷ và bách tính, chỉ thể chọn một.
Gân xanh thái dương nổi lên cuồn cuộn, hồi lâu mới bình tĩnh cất lời:
“... Y lư của Dao Quang gần nhất, ngự kiếm hết tốc lực chắc nửa canh giờ là tới, từ đó thể nhờ họ mở pháp trận về núi.”
“Sư !” Đệ t.ử tên A Minh hốt hoảng: “Huynh định bỏ mặc những ?!”
“Ta quản thế nào ?”
Hắn gào lên phản bác, rõ ràng cũng là bất lực: “Hai con yêu thú còn thể đối phó, giờ thêm một con Sơn Giao Long, kết giới của ba chống đỡ còn chật vật, ?”
A Minh: “ đó là những mạng bằng xương bằng thịt, nhận lệnh xuống núi hàng yêu là chúng … chúng gánh nổi trách nhiệm !”
Hắn hỏi ngược : “Vậy mạng của Dao Trì Tâm, gánh nổi ?”
“...”
A Minh đáp , vì thực sự cũng gánh nổi hậu quả của việc thấy c.h.ế.t cứu đối với đại sư tỷ.
Dù chưởng môn bình thường luôn khoan dung độ lượng, nhưng đó cũng chỉ là với những việc nhỏ nhặt đáng kể. Đối với các bậc đại năng, sinh t.ử của ngoài thể coi nhẹ, thể tha thứ, nhưng đây là con gái ruột — trăm năm mới Trúc Cơ, con đường tiên lộ còn dài, dám đem tương lai của đ.á.n.h cược?
A Minh nắm c.h.ặ.t t.a.y, gương mặt lộ rõ sự đau khổ giằng xé: “Ít nhất… ít nhất hãy di tản bách tính .”
Vị sư thở dài: “Đệ một di tản mấy , di tản ? Ba con yêu thú vây quanh, khỏi kết giới dắt theo phàm nhân, phá vòng vây thì hộ pháp. Được thôi, chờ hai các xa , ở đây chỉ còn , nghĩ trụ nổi với chúng ? Đến lúc đó, c.h.ế.t chỉ đại sư tỷ .”
“Đệ tưởng vẹn cả đôi đường ? Tham lam giữ lấy tất cả, cuối cùng sẽ chẳng còn gì hết!”
“...”
Nghe những lời phân tích , t.ử bên cạnh run rẩy : “A Minh, sư … lý đấy.”
Vị sư thèm để ý đến nữa, hạ quyết tâm một cách lạnh lùng: “Ta bảo vệ linh đài cho sư tỷ thanh tỉnh, Tiểu Thụy lát nữa chặn đòn yêu thú bên cho .”
“Được…”
“Chúng đến d.ư.ợ.c lư, dàn xếp cho sư tỷ xong sẽ ngay.” Nếu lúc đó còn kịp.
“Nếu tiên môn trách tội, một xin gánh hết.”
Ba đạo kiếm khí x.é to.ạc bầu trời đêm đầy bụi bặm, tàn lửa văng khắp nơi. Khi ba vị tu sĩ ngự kiếm bay ngang qua xóm núi đang khói lửa ngùn ngụt, một thiếu niên đường nhỏ ngước đôi mắt trong veo theo bóng họ rời . Người đang bế Dao Trì Tâm ánh ngây thơ cho nhói lòng, c.ắ.n răng mặt chỗ khác.
Sơn Giao Long gầm rít đuổi theo các tu sĩ cao, còn hai con yêu thú phía lấy sừng nhọn đ.â.m nát lớp kết giới vốn mỏng manh. Sự bảo hộ của tiên nhân tan biến cùng những hàng cây cháy rụi và tiếng nhà đổ sập. Phàm nhân chẳng còn nơi dung .
Cũng chính lúc , một trong họ kìm mà đầu .
“A Minh!”
“Mặc kệ , thôi.”
Bách tính mất pháp thuật che chở chẳng khác nào đàn kiến cơn bão tố. Sơn Giao Long quất đuôi một cái, những gian nhà tranh rách nát sụp đổ quá nửa, chỉ trong nháy mắt, cánh rừng biến thành địa ngục trần gian.
như lời sư , A Minh chẳng cứu mấy . Hắn giữa móng vuốt hung thú như cá trong chảo nóng, tự bảo vệ còn khó khăn. Giữa biển lửa đầy tiếng kêu , ôm lấy thiếu niên đang thẫn thờ lửa lớn, vội vã tháo chạy khỏi nơi thị phi đầy thương tâm .
Nửa canh giờ , ba con yêu thú các t.ử Dao Quang viện trợ khống chế.
Thế nhưng xóm núi và trấn nhỏ chân núi vô phương cứu chữa. Ánh rạng đông mong chờ đến buổi sớm mai, mà trời thì vĩnh viễn tối đen như mực. Ngọn lửa rừng do pháp thuật thiêu cháy thể dập tắt, cỏ cây cháy nổ lách tách.
A Minh khoác chiếc áo ngoài lên vai thiếu niên, cùng thẫn thờ đống đổ nát của xóm nhỏ. Cậu bé dường như biến cố kinh hoàng cho câm lặng, ánh mắt đờ đẫn. Mãi lâu , mới như sực tỉnh, thảng thốt hỏi :
“Đại ca ca, vì các tiên nhân bỏ mặc chúng ?”
Vị tu sĩ câu hỏi cho mặt xám như tro, đáp nổi. Hắn im lặng một hồi, với vẻ mặt hiền lành đến tội nghiệp: “Ta , là vì một vị tiên nhân thương ạ?”
A Minh cúi đầu lẩm bẩm như đang tự thuyết phục chính : “Chuyện cũng là lẽ đương nhiên, mạng của tiên nhân chắc chắn quý hơn mạng phàm nhân.”
“Dù tiên nhân còn trừ yêu diệt ma, cứu giúp chúng sinh, tiên nhân sống sót thì mới cứu nhiều hơn.”
“Nhất định là như …”
Những lời ít ỏi như nhát d.a.o cứa lòng , khiến gì hơn. Chỉ cùng thiếu niên cúi đầu, đàn kiến chân đang lũ lượt tháo chạy trong vô vọng giữa đám cháy lớn.
nàng thì . Nàng chẳng gì cả.
Dao Trì Tâm đến đây, vẻ mặt nghiêm nghị lộ rõ nét áy náy khôn nguôi.
“Đây chính là nhân quả của …”