Sư Tỷ Nàng Chỉ Được Cái Đẹp - Chương 53: Sư đệ chẳng phải đã nói muốn dẫn ta đi xem sao...
Cập nhật lúc: 2026-05-10 09:58:05
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nàng vốn thực lực bản kém cỏi, nên từ lâu quen với việc chờ khác bảo hộ, theo sự chỉ dẫn của kẻ khác mà hành sự.
Năm , thấy tìm nhà, nàng liền buông lỏng tâm thế, chẳng chút lo âu mà lịm . Bởi trong thâm tâm nàng luôn đinh ninh rằng những vị sư tài giỏi nhất định cách vẹn , bọn họ dù cũng thần thông quảng đại hơn nàng... Từ đến nay vốn dĩ luôn là như .
Lần Dao Trì Tâm thương vô cùng trầm trọng, khi tỉnh là chuyện của nửa tháng .
Vừa mở mắt thấy trong tiểu viện ở Dao Quang Sơn, xung quanh là đám tiểu sư đang vây quanh hỏi han ân cần, chăm sóc đủ đường. Đại sư tỷ nhanh ch.óng quên cơn kinh hoàng bạt vía, thậm chí còn đem chuyện suýt mất mạng để thêu dệt, khoe khoang một hồi.
Nàng thậm chí chẳng mảy may nghĩ đến việc hỏi xem ngày hôm đó ba vị sư giải quyết . Tựa như trong tiềm thức, nàng tin rằng chuyện đều thu xếp thỏa, chốn tiên sơn còn chuyện gì là ?
Chắc chắn là thể nào.
Nàng giống như một đóa hoa từng nếm trải mưa sa bão táp, trong đời chỉ ánh dương rực rỡ, bởi mà nở rộ một cách ngây thơ, coi sự hưởng lạc là lẽ đương nhiên.
Cậu thiếu niên tên A Thiền , khi đại nạn kết thúc lâu đưa lên Dao Quang Sơn, còn sự chấp thuận của Dao Quang Minh mà trực tiếp trở thành t.ử nội môn. Bây giờ ngẫm , việc mang nặng ý vị bù đắp.
Thế là, ngọn tiên sơn bốn mùa như xuân, hạc trắng lượn lờ, thiếu niên chịu cảnh một đêm sạch bóng lướt qua vị đại sư tỷ vô tri m.ô.n.g . Hắn tận mắt chứng kiến từng chút một dáng vẻ chân thực của vị “tiên nhân” dùng tính mạng của cả tộc để đổi về — nhưng nàng chẳng giống như những gì tưởng tượng.
Nàng thể hô mưa gọi gió, cũng chẳng dốc lòng tu luyện, chỉ tản mạn qua ngày, cầu tiến thủ, xuống núi trừ yêu chỉ đếm đầu ngón tay. Suốt ngày nàng chỉ cùng đám nữ t.ử ham chơi giống tụ tập, ăn . Mỗi khi thấy nàng rạng rỡ lướt qua , nhận thức của một nữa đảo lộn .
Thiếu niên đờ đẫn chằm chằm xuống mặt đất sạch bong vương hạt bụi của núi Dao Quang, đôi mắt tràn ngập vẻ u tối, nghi ngờ cả nhân sinh. Hắn thất vọng tột cùng.
Hắn hiểu tại như . Tiên môn vốn xưng danh khai thái bình cho thiên hạ, cao cao tại thượng, ban phát ân huệ cho chúng sinh, chẳng lẽ cũng phân chia cao thấp ti tiện ?
Mà nàng rõ ràng sở hữu những tài nguyên nhất, phận cao quý nhất, điều kiện ưu việt nhất.
Đây chính là vị tu sĩ cứu về bằng cái giá của bao mạng ?
— “... Với sinh ngậm thìa vàng như sư tỷ, thật khó mà tưởng tượng nổi cảnh tượng một đêm sạch bóng , cả tộc diệt vong.”
Chẳng trách những lời như .
Dao Trì Tâm đến lúc dần bình tâm : “... Nếu lúc nỗ lực thêm một chút thì .”
“Nếu sớm hiểu rõ cách dùng Triền Ti Thủ, đến mức luống cuống tay chân để yêu thú truy sát, cũng chẳng cần chạy loạn tìm cứu giúp, càng khiến họ lâm cảnh khốn cùng như thế.”
Chuyện đó chẳng ai cho nàng . Nghĩ , dù lời dị nghị nào thì cũng chẳng thể lọt đến tai nàng.
Vết nhơ của tiên môn, dĩ nhiên thể để ngoài .
Dao Trì Tâm gì về những chi tiết ẩn khuất bên trong. Nhìn xóm núi tĩnh lặng, yên bình giữa ngàn mây, nàng bỗng cảm thấy, đây lẽ là những gì xóm nhỏ còn sót trong ký ức của nàng.
Chính nàng tạo cơ hội cho Bạch Yến Hành.
Vì sa tình ái mà dẫn sói nhà, vì sống hoài sống phí mà liên lụy đến môn phong. Những kẻ mưu toan hủy diệt núi Dao Quang, đến hai kẻ là nhắm nàng mà đến.
Nàng bất tài, tội nghiệt khó lòng thoái thác.
Hề Lâm Dao Trì Tâm : “Năm đó, chính cho thấy hy vọng.”
Hai phiến đá nơi đầu thôn, ngọn đèn l.ồ.ng yên khi gió lặng tỏa ánh sáng mờ ảo chân, bóng hình họ như hòa lẫn màn đêm.
Dao Trì Tâm mặt , nở một nụ tự giễu, nụ phần gượng gạo: “Giờ thì hiểu vì bảo chỉ hưởng lạc, hư hỏng đám tiểu bối .”
Hề Lâm thấy nàng thu hồi ánh mắt, hai tay chống lên mặt đá, rủ mắt đung đưa đôi chân: “Suốt bấy lâu nay, luôn hiểu vì Lãm Nguyệt phản bội lúc đó.”
“ , dường như thấu hiểu tâm tư của đôi chút.”
Dao Trì Tâm ngẩng mặt lên, ánh thanh huy tầng mây cùng ánh nến đầu soi rọi gò má nàng: “Ta thứ gì cũng , nên chẳng quý trọng thứ gì. Ta luôn nghĩ rằng, để duy trì quan hệ với bạn bè, bằng hữu, đồng môn, chỉ cần đối xử với họ, tặng cho họ những linh d.ư.ợ.c pháp khí quý giá là đủ. Họ dựa mà thích chứ? Muốn gì cứ việc lấy , thiếu.”
Nàng hiểu đố kỵ là chi, giống như kẻ giàu sang trong lầu cao chẳng hiểu vì kẻ nghèo đói khát. Những gì nàng ban tặng, thực chất chẳng khác nào sự bố thí.
Tư chất của Lãm Nguyệt cũng kém cỏi như nàng, thậm chí tiên căn còn phần khá khẩm hơn. Ngoài việc suốt ngày vây quanh Dao Trì Tâm, lưng thực âm thầm dốc nhiều công sức.
Thế nhưng dù nỗ lực đến , thiên phú đủ vẫn là đủ. Muội đến việc Trúc Cơ còn gian nan, chẳng dám mơ tưởng gì xa xôi hơn.
Mà vị đại sư tỷ cũng mang danh “phế vật” như nàng, chẳng cần gì cũng thể đạt tới cảnh giới Triều Nguyên.
Hai họ rốt cuộc khác ở điểm nào? Có lẽ chỉ khác ở chỗ thiếu một cha chưởng môn mà thôi.
Dao Trì Tâm từng tự cho là kẻ điều, tự lượng sức. ở tiên môn, chỉ lượng sức thôi là đủ, dù hiểu rõ bất tài đến cũng vô dụng, phần thực lực nàng thiếu hụt, nhất định khác đắp .
Đại sư tỷ thu chân , khẽ vòng tay ôm lấy gối, xa xăm xuống xóm núi tĩnh lặng chân: “Ta vẫn luôn nghĩ, phế vật thì cứ là phế vật , cứ lẳng lặng một kẻ bất tài, ăn no ngủ kỹ sống thọ ngàn năm cũng chẳng hại đến ai.”
“ giờ mới nhận , khi đang ở ‘vị trí’ , sự bất tài cũng là một loại tội . Ta tròn trách nhiệm của một vị đại sư tỷ.”
Hề Lâm hồi lâu, bấy giờ mới lên tiếng: “Sư tỷ, những lời tỷ , thực chất là ‘mộng’ đúng ?”
Không ngờ nhạy bén đến thế, Dao Trì Tâm sững sờ trong giây lát, giấu giếm nữa mà thừa nhận: “Phải, nếu nhận , cũng thật lòng với .”
Nàng chống tay phiến đá, ghé sát gần : “Những chuyện kể với , bao gồm cả những chuyện đây, đều là những gì thực sự trải qua.”
“Sư , từng c.h.ế.t một , đó mang theo ký ức trở sáu năm . Đây là ‘năm nay’ thứ hai của .”
Dao Trì Tâm xong, ánh mắt rạng rỡ quan sát phản ứng của . Ngờ một hồi, nét mặt đối phương vẫn bình thản như mặt hồ gợn sóng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydtruyen.com/su-ty-nang-chi-duoc-cai-dep/chuong-53-su-de-chang-phai-da-noi-muon-dan-ta-di-xem-sao.html.]
“... Đệ cứ thế mà chấp nhận ? Đệ thấy kinh ngạc ?”
Thiếu niên thở dài một tiếng: “Chi bằng lý do còn đáng tin hơn. Giấc mộng tỷ bịa , quá sức gượng ép.”
Dao Trì Tâm: “...”
Nàng còn kịp ngẫm khả năng dối của thì Hề Lâm bỗng nhiên : “Nếu quả thực là , thấy tâm thế hiện giờ của sư tỷ thật đáng trân trọng.”
Dao Trì Tâm ngơ ngác hiểu.
Sư nàng, tiếp lời: “Kẻ gặp biến cố lớn — đặc biệt là khi chứng kiến ly biệt, tính khí khó giữ như xưa. Hoặc là sẽ đa nghi g.i.ế.c ch.óc, hoặc là cố chấp điên cuồng, lạnh nhạt vô tình... Rất dễ phủ định tất cả mà trở nên cực đoan. Đệ hiếm khi thấy ai như sư tỷ vẫn giữ lòng chân thành mà thẳng tâm can .”
Bởi , đôi khi ảo giác rằng Dao Trì Tâm đổi khác, nhưng khi ở cạnh lâu ngày, sư tỷ vẫn chính là sư tỷ của ngày nào. Cảm xúc của nàng đơn thuần mà nồng nhiệt, dù mang theo ký ức đầy m.á.u xương trở về, ánh sáng nàng vẫn vẹn nguyên rạng rỡ.
Dù kinh qua địa ngục, trong lòng nàng vẫn cả một biển lấp lánh. Ít nhất, như .
Nhật Nguyệt
Ánh mắt Hề Lâm trở nên dịu dàng: “... Cũng may sư tỷ trở nên giống .”
“Đó là vì ưu điểm lớn nhất của sư tỷ chính là tự lượng sức mà.”
Dao Trì Tâm tươi với , hít một sâu để bình tâm . Khi ngước mắt lên, nàng vô thức đưa bàn tay về phía bầu trời đêm mây đen giăng lối.
“Căn cốt , luyện gì cũng chẳng ăn thua, chậm hơn bạn đồng trang lứa mấy năm trời, vốn cũng chẳng kỳ vọng gì ở ...”
Lâu dần, nàng sinh chán ghét tu luyện, vì nàng Dao Quang Sơn chẳng cần đến chút tu vi yếu ớt của nàng. Nàng luyện đến thì cũng chỉ từ một kẻ bất tài biến thành một kẻ bất tài chăm chỉ mà thôi.
đây là đầu tiên Dao Trì Tâm nhận — “Hóa sự nỗ lực của quan trọng với một đến thế.”
Chẳng rõ vì , khoảnh khắc , bên tai nàng bỗng vang lên vài câu lãnh đạm mà thanh thoát: — “Người khác , tỷ chắc .”
— “Tỷ thể mà, đừng vội.”
— “Ta tin tỷ, sư tỷ.”
Lông mi nàng khẽ rung động, đôi mắt bỗng chốc rực rỡ sắc màu. Dưới bầu trời đêm thấy trăng , đôi mắt lung linh như một dải ngân hà tĩnh lặng, muôn vì tinh tú tỏa sáng.
Đại sư tỷ tràn đầy ý chí, đưa tay chộp trung: “Ta nỗ lực hơn nữa, gấp bội đây.”
“Sư chẳng dẫn xem cảnh giới tột cùng của đại đạo ?”
Nàng : “Đệ giữ lời đấy nhé.”
Hề Lâm dường như ánh sáng nơi đáy mắt nàng cho choáng ngợp, hồi lâu mới tỉnh táo mà đáp: “Vâng, .”
Một viên đá nhỏ rơi xuống chân hai , tạo thành một cái hố.
Giọng Lâm Sóc đầy vẻ bất mãn truyền tới: “Hai đó ngắm trăng đấy ?”
“...”
Phía xóm núi, ánh đèn dầu thắp sáng rực rỡ, tiếng xì xào bàn tán. Dù qua giờ Tý, dân làng vẫn đổ xô ngoài xem náo nhiệt.
Dao Trì Tâm và sư chậm rãi dậy.
Trong đám đông, A Thiền là hoạt bát nhất. Hắn đang giới thiệu cho Lâm Sóc về địa thế trong thôn thì thấy đang đẩy chiếc xe lăn thô sơ lạch cạch tiến gần.
“Nương! Sao cũng đây? Khuya khoắt thế , nương cứ ở nhà nghỉ ngơi chứ.”
Một nữ nhân sắc mặt nhợt nhạt : “Con ồn như thế, tâm an mà ngủ cho .”
Rồi bà sang khách: “Đừng phiền các vị.”
“Nương!” Thiếu niên đỡ lấy bà, sang đám Dao Trì Tâm, giọng tràn đầy sức sống: “Nương xem, đó chính là các vị tiên nhân con gặp lúc chiều đấy. là tiên nhân thực sự!”
Dao Trì Tâm lúc mới nhận hắc còn một chân tay nhanh nhẹn. Nàng nhớ lúc theo dõi, A Thiền vất vả việc ở quán trọ để kiếm mấy đồng tiền, lầm lũi đường núi trong đêm tối dám thắp đèn, đến tiệm t.h.u.ố.c dốc hết túi tiền để bốc t.h.u.ố.c cho .
Bất kể ân oán kiếp kiếp , nàng cơ hội sống một , thì cũng mong muôn dân trăm họ đều cơ hội như thế. Việc cấp bách lúc là giải quyết chuyện xóm núi sắp yêu thú vây khốn. Đại sư tỷ hạ quyết tâm, nắm c.h.ặ.t nắm tay.
Lần , nàng nhất định khiến đều sống .
“Sư tỷ.” Hề Lâm hỏi trong tâm thức: “Tỷ còn nhớ cuộc tập kích đó xảy ngày nào ?”
Dao Trì Tâm quả thực nhớ rõ. Nàng chỉ vì chuyện đó mà thể phố tiên. Nếu ba vị sư tối nay quán trọ, nếu lịch sử nàng đổi quá nhiều, thì chắc hẳn là trong một hai ngày tới.
Đêm nay, đêm mai, ngày , đều khả năng.
“... Dù cũng sẽ rời , nghĩ cách gì đó để đại trưởng lão và ở mới .”
Còn một điều nữa cũng vô cùng đáng lưu tâm: Lũ yêu thú đó rốt cuộc từ mà ?
Bắc Tấn tuy trị quốc bằng Kinh Sở, nhưng phàm là nơi dân cư thì từ đến nay chuyện yêu ma hoành hành, cùng lắm chỉ toán cướp lẻ tẻ tà tu trộm cắp, nếu chẳng loạn ?
Hiện giờ yêu thú phần lớn sống ở những nơi hiểm yếu con khó lòng tới , thậm chí nhiều loài còn thích ăn thịt tu sĩ hơn phàm nhân, vì linh lực của tu sĩ mạnh mẽ hơn nhiều.
Con Sơn Giao Long là vì đuổi bắt Dao Trì Tâm mà nàng dẫn tới đây, chuyện còn giải thích , còn những con yêu thú vốn định tấn công xóm nhỏ thì ?
“Ta nhặt ở đây.” A thiền đang chỉ hướng cho Lâm Sóc và Bạch Yến Hành: “Cũng nhặt những thứ khác. Ngoài viên hạt ngọc , thỉnh thoảng ở chân tường, gầm giường, thậm chí trong ngăn tủ còn mọc những loài hoa cỏ lạ lùng và linh thạch nữa. Thần kỳ lắm!”