Sư Tỷ Nàng Chỉ Được Cái Đẹp - Chương 56: Hai ta cứ phải thế này sao...

Cập nhật lúc: 2026-05-10 09:58:51
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lâm Sóc bao năm nay từng thấy nàng che chắn mặt bao giờ. Dao Trì Tâm dáng vốn chẳng cao lớn hùng tráng gì, chắn như trông thật sự khiên cưỡng vô cùng.

“Ngươi đừng lao lên như thế, nơi thể ngự kiếm, yêu thú cao, ngươi định...”

Hắn còn dứt lời, chiếc nhẫn Vô Cực ngón tay đại sư tỷ hóa thành một luồng sáng thực chất rơi lòng bàn tay, một cây trường cung bạc lấp lánh ánh mặt trời. Bạch Yến Hành thấy cây cung , dường như cũng chẳng lấy lạ.

Thứ bay trời thì dĩ nhiên dùng tên mà b.ắ.n xuống. Đến Kim Ô còn chẳng tránh nổi Thần Cung Xạ Nhật, huống chi là một con đại điểu đuôi dài.

Dao Trì Tâm thẳng lưng đầy khí thế. Món bảo vật vốn bám bụi lâu ngày trong lầu cao, nay ở nơi phong tỏa linh lực , dự trữ của nó dồi dào gấp mấy các pháp khí khác, tỏa luồng linh khí thanh khiết xộc thẳng mặt nàng.

Để các mở mắt kiến thức lão tiền bối khó bảo nhất của Dao Quang Sơn

Đại sư tỷ kéo căng dây cung, một mũi tên bạc ngưng tụ nơi đầu ngón tay, luồng khí xoáy tung bay mái tóc dài chải chuốt gọn gàng. Ống tay áo nàng tung bay phần phật, mũi nhọn nhắm thẳng con yêu thú đang sải cánh trung.

“Vút” một tiếng, mũi tên dài như dải lụa trắng xuyên thủng điểu yêu, lao thẳng tới cửu tiêu, đ.á.n.h tan cả một mảng mây trắng dày đặc.

Trúng !

Dao Trì Tâm còn kịp vui mừng thì thấy cái xác chia năm xẻ bảy , khi đang rơi rụng xuống bỗng đột ngột biến thành vô con yêu thú nhỏ hơn. Trong nháy mắt, từ một con chim đại bàng hóa thành một tổ chim sẻ. Đại sư tỷ sững sờ kinh khiếp.

Nó còn thể... phân ? Đánh rơi một con đẻ năm sáu con, cứ thế chẳng đời đời kiếp kiếp diệt hết . Thế thì chơi bời gì nữa!

“Dao Trì Tâm!”

Đàn chim như mưa rào lao xuống phía nàng, Lâm Sóc tuy mất chiến lực nhưng phản ứng chiến đấu vẫn cực nhanh.

Hắn một tay ấn đầu nàng lòng n.g.ự.c, ôm c.h.ặ.t lấy lăn một vòng đất tránh né.

Đây là loại yêu thú từng thấy bao giờ. Bí cảnh chỉ địa thế cổ quái, mà đến cả yêu ma cũng dị hợm hơn nơi khác. Lâm Sóc xuống núi rèn luyện bấy lâu, linh thú yêu thú ở Cửu Châu thấy qua cả, nhưng từng gặp loại nào thể dùng chính chi thể của để sinh đồng loại thế !

Dao Trì Tâm ngẩng đầu khỏi tay , bên tai vang lên giọng sư .

“Sư tỷ, đây.” Giọng Hề Lâm vẫn bình thản như khi, “‘Cơ thể ’ chỉ một con, tỷ chỉ cần né nó , những con khác cứ b.ắ.n hạ như thường.”

con nào là ‘cơ thể ’?”

“Không .” Hắn đáp, “Đệ . Tỷ cứ theo chỉ huy của .”

Lâm Sóc thấy Dao Trì Tâm bỗng dưng đẩy tay , bật dậy chạy nhanh ngoài, tay vẫn giương cao cung bạc. Hắn định mở miệng nhắc nhở thì đối phương kéo dây cung, tên b.ắ.n một phát nào trượt, những luồng sáng như băng liên tiếp xé rách đám điểu yêu đang bao vây.

Những con nàng b.ắ.n trúng hiểu ngoan ngoãn tan biến ngay tại chỗ. Nha đầu g.i.ế.c con nào?

cũng là nơi linh khí mỏng manh, tốc độ ngưng tụ tên của Vô Cực Cung dần theo kịp động tác khai cung của nàng. Ngay lúc đó, Bạch Yến Hành từ bên cạnh ném tới một vật.

“Dùng cái .”

Dao Trì Tâm bắt lấy, phát hiện đó là thanh Lôi Đình Kiếm xanh sẫm. Lòng nàng thoáng chút phức tạp, nhưng nghĩ bụng “của chùa dùng cũng uổng”, nàng liền đặt bản mệnh kiếm của lên dây cung.

Trường kiếm gào thét xé gió lao , đ.â.m nát hai con yêu thú còn sót .

Hề Lâm: “Còn một c.o.n c.uối cùng.”

Lâm Sóc ngước . Con “cơ thể dường như nhận kẻ đất khó đối phó, cứ lượn lờ chịu xuống nhưng cũng chẳng cam lòng rời . Nó phân vân, mà đám bên cũng lo ngại, vì nếu thương mà tiêu diệt ngay, nó sẽ phân tách nhiều hơn, tốn kém pháp khí.

Sau một lúc im lặng trong linh đài, Hề Lâm lên tiếng hỏi: “Sư tỷ cách nào lao lên trung ?”

Dao Trì Tâm nắm c.h.ặ.t cung, suy nghĩ một thoáng kiên định đáp: “Có thể.”

Nhật Nguyệt

Tứ chi nàng bắt đầu nóng lên, đầu óc cũng nhạy bén hơn hẳn. Nàng lấy một pháp khí hình chiếc chuông nhỏ, ném xuống chân. Ngay lập tức, một luồng cuồng phong cuồn cuộn từ thốc lên, nâng bổng nàng lên giữa trung.

Bạch Yến Hành khẽ ngạc nhiên. Nàng thế mà dùng pháp bảo thuộc tính Phong để nâng lên, coi đó như cách ngự kiếm.

Nhân lúc yêu thú còn kịp định thần, Dao Trì Tâm rút Quỳnh Chi , xoay một vòng tròn hảo vung đao c.h.é.m mạnh. Động tác mượt mà đến mức chỉ trong chớp mắt, ngay cả Lâm đại công t.ử vốn khắt khe cũng khẽ gật đầu tán thưởng. Ngờ đúng lúc linh khí của Quỳnh Chi dường như cạn kiệt, luồng hàn băng thể đóng băng con yêu thú, mà chỉ kịp phong ấn hai cái cánh gà lớn của nó!

Chiếc chuông khi thổi hết gió thì kêu lên hai tiếng “lạch cạch” im bất động. Không khí tan biến, đại sư tỷ cùng con điểu yêu đang đập cánh loạn xạ đồng loạt rơi thẳng xuống đất.

Hề Lâm mặt đất dang rộng vòng tay, vặn đón lấy Dao Trì Tâm đang rơi xuống. Cả hai theo đà ngã nhào t.h.ả.m cỏ.

“Hề Lâm.” Nàng đầu gọi một tiếng, lo lắng con điểu yêu: “Linh lực của Quỳnh Chi hết sạch , đóng băng nổi nó, giờ ?”

“Không .” Hề Lâm đỡ nàng dậy, “Sư tỷ lắm.”

Hắn nheo mắt con yêu thú đang chật vật dùng chân trụ thể cách đó xa, thanh Chiếu Dạ Minh cầm chắc trong tay. May mà nơi linh khí bạc nhược, thanh kiếm trông chẳng khác gì thanh bội kiếm bình thường.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydtruyen.com/su-ty-nang-chi-duoc-cai-dep/chuong-56-hai-ta-cu-phai-the-nay-sao.html.]

“Bọn sẽ ngăn nó một lát, tỷ tìm xem pháp khí nào thể trấn áp nó , g.i.ế.c thì phong ấn nó .” Nói xong, nhanh chân đuổi theo Lâm Sóc và Bạch Yến Hành.

Pháp khí phong trấn ... Dao Trì Tâm nhanh ch.óng lục tìm trong ký ức về đống bảo vật của . Bảo là nhớ tên thì cũng hẳn, đó là chuyện , còn từ khi Hề Lâm dạy nàng cách cảm nhận linh thức của pháp khí, nàng nhận mặt gần hết đống sưu tập của .

Nếu cần thúc giục linh khí mà vẫn khiến nó thương... Đại sư tỷ lóe lên một ý nghĩ: “Dùng Dây trói tiên ?”

Hề Lâm: “Được!”

Bên ba vị kiếm tu đang mỗi một chiêu “gãi ngứa” cho con điểu yêu, dù xuyên thủng da thịt nó nhưng cũng câu kéo thêm chút thời gian cho nàng.

Nàng nhanh ch.óng rút một sợi dây thừng vàng óng, chạy ném mạnh về phía yêu thú — Ngặt nỗi ở nơi linh khí hạn chế , lực ném cũng mất độ chính xác. Sợi dây tưởng như sắp rơi trúng điểu yêu thì bất thình lình sư vung kiếm lên, sợi Dây trói tiên bay tới liền quấn c.h.ặ.t lấy cổ tay trái của .

Hề Lâm đang đ.â.m kiếm dở dang, lập tức nàng kéo giật lùi mấy bước, suýt chút nữa thì ngã ngửa. Dao Trì Tâm sợi dây trong tay , đang dây kéo sát mặt: “...”

Chưa kịp trân trối, giọng thiếu niên vang lên trong linh đài: “Sư tỷ, tỷ...”

Nàng còn cuống hơn cả : “Sao tự dưng nhúc nhích!”

Hề Lâm: “...”

Hắn đang c.h.é.m yêu thú, gọi là nhúc nhích loạn xạ chứ...

Thôi bỏ , nữa. Dao Trì Tâm lấy một sợi khác, nhắm chuẩn xác ném về phía điểu yêu. Lần nàng tin chắc ném trúng, ai ngờ con đại yêu thú há miệng gầm lên một tiếng, thở quá mạnh thổi bay sợi dây ngược trở , quấn c.h.ặ.t lấy tay mới vươn của nàng.

Đại sư tỷ cảm thấy cổ tay thắt c.h.ặ.t, tự chủ kéo sát bên Hề Lâm. Thân thể nàng loạng choạng vững, lao thẳng lòng như thể đang chủ động ôm ấp . Bấy giờ nàng mới nhận hai sợi dây là loại “tử mẫu”, hễ trói xong là sẽ tự động nối liền với !

“...”

Hề Lâm thực sự hiểu nổi nàng thể ném hai sợi Dây trói tiên cái kết cục , thừa nhận rằng đây cũng là một loại “thiên phú” hiếm .

Lâm Sóc một cú quật của điểu yêu, liền cầm kiếm chất vấn: “Dao Trì Tâm, rốt cuộc ngươi hả? Không thì đổi pháp khí khác !”

Biết tính chuyên môn tạt gáo nước lạnh, Hề Lâm lập tức lườm một cái cháy mặt, nhắc nhở nàng: “Đừng để tâm lời .”

Cũng may Dao Trì Tâm rảnh để đôi co, nàng đang vất vả dùng tay trái lấy một xấp dây thừng từ trong n.g.ự.c: “Không , còn nhiều lắm, dùng thoải mái.” Nàng tin là trói con chim chỉ bò lê bò càng .

Khoan , đến bò lê bò càng... Đại sư tỷ bỗng thấy con yêu vật trông quen mắt: “Ta thấy dáng vẻ nó hiện giờ, giống mấy con gà chạy bộ ở Thương Ngô thế nhỉ?”

“Không giống .” Sư hề phủ nhận, “Đây chính là tổ tiên của loài Mê Võng Điểu thể coi là thủy tổ của chúng, nhưng loài tuyệt chủng từ mấy ngàn năm .”

“Hả?” Vậy đây là con yêu quái già ngàn năm ?

Đang chuyện thì tổ tiên loài gà chạy bộ bước hai cái chân mấy nhanh nhẹn lao về phía Dao Trì Tâm. Hề Lâm mượn lực cánh tay đang trói c.h.ặ.t với nàng, nghiêng che chắn cho nàng phía , dùng chính cánh tay chống đỡ cái miệng khổng lồ đang giận dữ ngoác của đối phương.

Hắn hô lên: “Sư tỷ!”

Hai bên lúc cách đầy nửa thước. Cơ hội !

Đại sư tỷ lập tức nhanh tay ném sợi Dây trói Tiên . Khoảng cách gần thế thì thể trượt nữa, sợi dây chạm yêu thú liền tự động thu siết, trói nó chắc nịch.

như cái tên của nó, một khi trúng chiêu thì thần tiên cũng khó thoát, càng vùng vẫy dây càng thắt c.h.ặ.t. Con điểu yêu vật đất quãy đạp trong tuyệt vọng, bùn đất cỏ rác b.ắ.n lên cao quá nửa . Thấy nó còn khả năng gây sóng gió, mấy mặt mới thở phào nhẹ nhõm.

Dao Trì Tâm định đưa tay lên lau mồ hôi trán. Nàng là bỏ công sức nhiều nhất, hiếm khi chủ lực, ngờ mệt mỏi đến thế. Vừa nhấc cánh tay lên, nàng thấy bàn tay trái của sư đang trói c.h.ặ.t khăng khít với tay .

Qua khóe mắt, nàng thấy thiếu niên cũng đang , đôi lông mày khẽ chau cùng vẻ bất lực nên lời. Nhất thời, cả hai đều im lặng, chẳng gì thêm.

“... Không , giải .”

Dao Trì Tâm nghiêm túc thử giải dây gần hết một nén nhang, cuối cùng đành tuyên bố thất bại. Sợi Dây trói Tiên ném trói thì cần linh khí, nhưng giải nó thì ngược . Quả nhiên, điềm chẳng lành ứng nghiệm.

Nàng cố dùng sức trâu để thoát , Hề Lâm thấy cổ tay nàng nhanh ch.óng cọ xát đến đỏ bừng, bèn chau mày: “Sư tỷ, thôi bỏ , càng vùng vẫy nó càng thắt c.h.ặ.t đấy.”

“Vậy tính đây, hai cứ như thế ... dính c.h.ặ.t lấy mãi ?”

Lâm Sóc dường như đoán kết cục , chống nạnh , lắc đầu thở dài.

Bạch Yến Hành dường như cuối cùng cũng thấu hiểu bản chất “lúc thì đáng tin, lúc thì gây họa” của nàng, tâm trạng trở nên vô cùng phức tạp.

Riêng Hề Lâm thì chút quen với việc , buông bàn tay đang đỡ trán xuống. Sư tỷ buộc dính với bằng tay , nàng chắc chắn sẽ bất tiện hơn nhiều.

“Nếu lúc cần dùng đến pháp khí, tỷ đừng bận tâm đến cứ thấy thế nào thuận tay thì , sẽ phối hợp với tỷ.”

Lời thì , nhưng tình cảnh thật quá đỗi ngượng ngùng. Dao Trì Tâm nhấc tay lên, kéo theo cánh tay nặng trĩu của sư phía .

Nàng lắc lư hai cái, tay trái của Hề Lâm cũng đành lắc lư theo.

Loading...