Sư Tỷ Nàng Chỉ Được Cái Đẹp - Chương 60: Đệ thích ai thì đệ lại nhìn trúng người đó ở điểm nào...

Cập nhật lúc: 2026-05-10 09:59:48
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2BBWJ6VNUI

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

lúc , từ đó vang lên một tiếng động lanh lảnh như tiếng gõ mõ, báo hiệu màn đêm buông xuống, vầng trăng sáng nhô cao.

Khắp thôn trại, những ngọn đuốc và chậu than lượt thắp lên. Ở nơi , ánh đèn dầu lẽ vẫn là thứ xa xỉ nên thấy dùng nhiều, nhưng ánh lửa mãnh liệt và rực rỡ hơn ánh nến nhiều, soi sáng cả vùng thiên hố đang xôn xao tiếng .

Cái sơn trại về đêm dường như còn náo nhiệt hơn ban ngày, thậm chí còn những sạp hàng nhỏ bày bán đủ loại hàng hóa lạ mắt.

Đôi mắt đại sư tỷ lập tức sáng rực lên như những vì theo ánh lửa bập bùng. Nào là yêu thú, nào là gian vặn vẹo, nào là đạo tâm tu luyện, lúc nàng quăng hết đầu. Đây là thời đại ba ngàn năm đấy!

Đi đường cổ đại thực thụ, nhà cửa san sát đều là đồ cổ, đến cái bình gốm vỡ chân cũng thể coi là bảo vật quốc gia. Cơ hội ngàn năm một thế , bỏ lỡ hôm nay thì đời chẳng còn thứ hai để trải nghiệm.

Hề Lâm vẫn còn đang trầm ngâm trong dòng hồi tưởng của bốn năm , bất thình lình cổ tay Dao Trì Tâm dùng Dây trói Tiên kéo mạnh một cái, khiến lảo đảo suýt ngã.

Vị sư tỷ chạy phía giống như đang dắt tay xông giữa chốn nhân gian khói lửa ấm áp, nàng ngoảnh với gương mặt rạng rỡ: “Sư , mau lên, chúng xem cổ đại sống bằng xương bằng thịt !”

Hắn lạch bạch chạy theo nàng hai bước, tâm trí trở về với thực tại, khẽ rủ mắt mỉm bất đắc dĩ. Nếu sư tỷ vốn sớm gặp qua cổ đại thứ thiệt , chẳng nàng sẽ cảm tưởng thế nào.

Khi đuốc ngoài lầu sàn thắp lên, bóng cây hai bóng đang tựa .

Tễ Tình Vân và Bạch Yến Hành lượt thu hồi bản mệnh kiếm.

Ở nơi dùng linh khí , việc tỷ thí chẳng qua chỉ là những chiêu thức kiếm thuật đơn giản. Tuy , thiếu niên họ Bạch vẫn cảm nhận ý niệm kiếm phong vô song của vị tiền bối đại năng ... Dường như dù lưu lạc nơi , ông lão vẫn từng ngừng luyện kiếm lấy một ngày.

Nếu xét riêng về kiếm đạo, lẽ ông còn tinh tiến hơn cả lúc ở hiện thế chừng.

“Kiếm còn linh lực, chỉ thể chỉ điểm cho ngươi đôi chút.”

Tễ Tình Vân thoải mái bậc gỗ hiên nhà, Bạch Yến Hành đang tiến gần: “Căn cốt của ngươi thực sự . Ta quan sát cả ba đứa, trong đám trẻ các con, thiên phú của ngươi là xuất sắc nhất. Đừng là Tiểu Sóc, đến cả năm xưa cũng bằng ngươi.”

Đã đứa trẻ còn hiếu học. Hai đứa đứa thì giận dỗi bỏ , đứa thì mải chạy theo nữ nhân, chỉ là tận dụng kẽ hở để tới thỉnh giáo ông.

“Tiền bối quá khen .”

“Ngươi chắc tuổi đời còn trẻ lắm nhỉ? Trẻ thế luyện tới cảnh giới .” Ông rút bầu nước uống một ngụm: “Chỉ cần thời gian, chắc ngươi vượt qua họ.”

Bạch Yến Hành đang định khiêm nhường thì Tễ Tình Vân tiếp: “ xiềng xích thanh kiếm của ngươi quá nặng, bản ngươi nhận ?”

Hắn khựng .

Tễ Tình Vân dòng tấp nập trong trại: “Kiếm của Tiểu Sóc thanh thoát tự tại vì luyện kiếm luyện đàn, kiếm ý mang theo phong vị của tiếng tơ tiếng trúc. Đứa trẻ Hề Lâm khác hẳn các ngươi, kiếm của hư vô, lẽ là do thấu sinh t.ử trải qua quá nhiều biến cố. Căn cốt thể bằng khác, nhưng kinh nghiệm thực chiến phong phú đến đáng sợ.”

“Chỉ ngươi, thanh kiếm của ngươi đầy rẫy sự trói buộc, con đường ngươi chẳng tự do chút nào.”

Tuy qua thì cảnh giới thăng tiến nhanh, nhưng thực chất là do sự trói buộc đó đang thúc ép tiến về phía , khiến một khắc nào dám lơ là.

Chẳng hạn như lúc ông giải thích về sự vặn vẹo thời , ba đứa đều đang kinh ngạc, chỉ là nhất mực đau đáu chuyện ngoài cho nhanh. Một hai năm đối với tu sĩ chỉ như cái chớp mắt, sốt sắng, vội vã tu hành luyện kiếm, một ngày cũng đợi nổi.

Tễ Tình Vân thở dài cảm thán: “Tuổi còn trẻ, khổ như ?”

Chẳng rõ vì , câu tuy là thắc mắc nhưng giống như một lời tiếc hận.

Lòng Bạch Yến Hành chợt thắt , dường như từ lúc sinh đến nay, từng ai hỏi bằng giọng điệu như thế .

“Tiền bối, ...”

Tễ Tình Vân đột ngột ngắt lời: “Trên ngươi gánh vác thứ gì đúng ?”

Hắn ngẩn : “Làm ngài thấy ? Ở đây linh khí mà...”

“Ngươi tưởng kiếm tu bao nhiêu năm ? Không linh khí thì động tác vung kiếm của ngươi cũng đoán .”

Ông , hỏi tiếp: “Là bí thuật gì ?”

“Vâng...” Bạch Yến Hành cúi đầu thành thật đáp, “Là Liên Tâm Huyết Khế.”

“Haiz.” Tễ Tình Vân thở dài, “Một kiếm tu tài năng thế , dính thứ đó.”

Nói xong ông như nhớ điều gì: “Ngươi ngươi họ Bạch? Bạch Thạch Thu là gì của ngươi?”

Bạch Yến Hành đáp: “Là gia phụ.”

“À, hóa nhà họ Bạch, hèn chi.”

Tễ Tình Vân lắc đầu, hẳn là ông danh gia tộc từ lâu: “Nhà họ Bạch các ngươi chính là quá coi trọng thiên phú.”

Sắc mặt tối sầm : “Con đường tu tiên, coi trọng thiên phú chẳng lẽ đúng ?”

“Dĩ nhiên là đúng, nhưng tuyệt đối là tất cả.”

Giọng của vị đại năng mang theo vẻ điềm tĩnh, vững vàng: “Coi trọng thiên phú nghĩa là theo đuổi kết quả. Quan trọng là các ngươi kết quả, quá trình.”

Khi Bạch Yến Hành rời khỏi căn nhà nhỏ của Tễ Tình Vân một quãng xa, bên tai vẫn vang vọng câu . Trước đây từng nghĩ xem kết quả và quá trình khác ở điểm nào. Nhà họ Bạch đời đời xuất kiếm tu, nền tảng thâm hậu, mấy trăm năm nhân tài xuất hiện lớp lớp, nhưng tới gần đây thì ngày càng lụn bại.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydtruyen.com/su-ty-nang-chi-duoc-cai-dep/chuong-60-de-thich-ai-thi-de-lai-nhin-trung-nguoi-do-o-diem-nao.html.]

Hắn là vị thiên tài đỉnh cấp mà cả tộc mong chờ suốt trăm năm mới thấy, định sẵn là thể sống một đời tự do tự tại.

Cha từng nắm c.h.ặ.t vai , tha thiết căn dặn: “Yến Hành, tiên môn so thiên phú thì so cái gì? Con những kẻ thiên phú xem, dù luyện mấy trăm năm cũng chẳng đ.á.n.h một kiếm tu Triều Nguyên vài mươi năm như con!”

Những kẻ thiên phú ... Bước chân khựng , mắt bỗng hiện lên một đôi mắt sáng rực, kiên cường và bất khuất, đôi mắt cùng luồng gió thổi qua lưng hòa bầu trời đầy .

Dao Trì Tâm đang dắt sư chạy nhảy tung tăng khắp sơn trại. Người trong bộ lạc ban ngày săn b.ắ.n đồng áng, buổi tối mới rảnh rỗi khỏi nhà. Những sạp hàng bày bán đa phần là đồ thủ công nhỏ xinh hoặc lương thực, nhu yếu phẩm dư thừa.

Vì là cùng tộc nên họ dùng tiền tệ, chủ yếu là trao đổi vật phẩm.

Người cổ đại tuy kỹ thuật lạc hậu nhưng đồ thủ công khéo léo và sáng tạo.

Nàng nhặt lấy một chiếc mặt nạ sặc sỡ, ướm lên mặt hỏi Hề Lâm: “Sư , xem ? Không ngờ ở đây cũng mặt nạ tiểu cẩu giống của .”

Hề Lâm: “...” Rốt cuộc nàng cũng chịu thừa nhận chiếc mặt nạ là hình con ch.ó.

Chưa đợi kịp đáp lời, Dao Trì Tâm tìm thấy thứ gì đó lạ lẫm, liền kéo ngay, quên bẵng sự tồn tại của sợi Dây trói Tiên. Hề Lâm chỉ còn cách bám sát bên cạnh nàng.

“Sư tỷ,” nén nổi tiếng thở dài, “tỷ chậm chút .”

Nàng dừng một sạp hàng bày đầy đồ trang sức. Ở nơi cách biệt trần thế , trang sức chủ yếu từ xương thú và đá cuội mài nhẵn, tuy tinh xảo nhưng mang vẻ dã tính, nguyên sơ.

Đại sư tỷ liếc mắt một cái ưng ngay sợi dây chuyền bằng răng thú, định hỏi ông lão đổi lấy: “Cái đổi cho ? Ta dùng thứ khác đổi với ngươi.”

Dao Trì Tâm nhẩm tính xem món gì giá trị mà quá quan trọng, ngắm nghía bản từ đầu đến chân. Thế là Hề Lâm trơ mắt nàng rút chiếc trâm cài đầu bằng gỗ phong đỏ b.úi tóc xuống.

Hắn lập tức định lên tiếng ngăn cản, dù đồ tặng thì nàng quyền xử lý, nhưng việc mang món đồ tặng đổi thứ khác ở nơi khiến lòng thấy thoải mái. Hề Lâm định mở miệng thì thấy một ánh mắt ranh mãnh, đầy ý liếc sang .

“Ha, lừa thôi!”

Nhật Nguyệt

Nàng như thể trêu chọc thành công, dùng cán trâm gõ nhẹ giữa trán . Hắn vô thức nhắm mắt . “Xem căng thẳng kìa, cái trâm thích đến thế cơ ?”

Nói xong, đại sư tỷ lấy một đôi hoa tai khác để đổi lấy sợi dây chuyền răng thú .

“Nào, sư tỷ tặng đấy, nếu thích thì cứ mang đổi thứ khác nhé, giận .”

Hề Lâm thấy nàng nhón gót chân lên, vì đang dắt tay nên động tác phần gượng gạo, nàng vòng tay cổ đeo dây chuyền cho . Xong nàng ngắm nghía trái đầy hài lòng.

Dao Trì Tâm nhanh ch.óng thu hồi tầm mắt, sang xem những món đồ nhỏ khác. Hắn cúi đầu xoa xoa những chiếc răng thú bóng mịn, cứ mân mê mãi, cảm thấy đeo cái với bộ y phục đang mặc hình như hợp lắm... kịp để Hề Lâm nghĩ xem thế nào mới là hợp, sư tỷ kéo mất.

Phía đang tụ tập đông , bóng đổ mặt đất đan xen, tiếng bàn tán xôn xao rõ đang chuyện gì. Dao Trì Tâm chỉ tưởng hội hè gì đó vui vẻ, hào hứng kéo chạy gần xem.

Đợi đến khi ngoài đám đông , mới phát hiện vây giữa đường chính là Bạch Yến Hành.

cũng sở hữu một gương mặt tuấn tú tuyệt trần, ở hiện thế đủ gây chú ý, còn ở ba ngàn năm thì quả thực là thiên nhân giáng thế. Đi mấy bước các cô nương trẻ tuổi trong trại vây kín đến mức nước chảy lọt.

Nữ nhi vùng núi tính tình phóng khoáng, tình cảm ngưỡng mộ đều hết lên mặt. Nào là dây chuyền răng thú, nào là mặt nạ ch.ó săn, tất thảy đều tặng cho , khiến Dao Trì Tâm mà phát ghen.

Đáng ghét thật, chẳng ai tặng nàng thứ gì hết . Xét về độ thu hút, đại sư tỷ thế mà thua trắng bụng tay chồng cũ.

Phía bên , Bạch Yến Hành lẽ cũng thấy bất lực, nghiêng đầu khẽ thở dài một tiếng. Qua khóe mắt dường như nhận thấy sự hiện diện của hai , liền ngước mắt sang.

lúc , Dao Trì Tâm cảm thấy cổ tay thắt c.h.ặ.t, thể tự chủ ai đó kéo mạnh về hướng ngược . Nàng loạng choạng một cái, vội vàng đầu bước theo, ngạc nhiên vị thiếu niên phía .

Bình thường là nàng dẫn đường, đây là đầu tiên sư giành quyền chủ động giữa hai .

Hắn phăm phăm thèm ngoảnh đầu , chỉ để lộ nửa khuôn mặt những sợi tóc mai che khuất, trông vẻ mấy vui vẻ. Đại sư tỷ chăm chú quan sát một lát, khẽ mím môi nhướng mày, cảm thấy hình như phát hiện điều gì đó kìm mà nhếch môi thầm.

Hung dữ ghê . Nàng thầm nghĩ.

Đến khi Hề Lâm sực tỉnh thì dắt sư tỷ tới tận cùng của sơn trại, phía là rừng núi tối tăm ánh lửa. Hắn thể cứ thế mà cắm đầu lao bóng đêm, mà suốt quãng đường nàng cũng chẳng hề lên tiếng nhắc nhở .

Dao Trì Tâm những nhắc mà còn mực ngoan ngoãn. Thấy dừng , nàng đưa tay lên che nắng dù là ban đêm lên bầu trời.

“Ơ, chỗ tầm thật đấy, hợp để ngắm lắm.”

Nàng phịch xuống đất. Hề Lâm chẳng còn cách nào khác, đành xuống cạnh nàng. Gió trong thung lũng thoảng qua nóng như mang theo tàn lửa, thể ngửi thấy mùi khói từ đống lửa đốt. Hắn ngước bầu trời đêm quen lạ , trong đầu vẫn hiện lên cảnh tượng ánh đèn dầu lúc nãy, lòng vẫn thấy yên.

Một hồi lâu , mới sang hỏi: “Sư tỷ.”

Dao Trì Tâm: “Hửm?”

Đôi lông mày khẽ chau : “Trước đây tỷ thích Bạch Yến Hành ở điểm nào ?”

Dao Trì Tâm một tay chống cằm, vẻ mặt trầm tư lên những vì , kéo dài giọng suy nghĩ một hồi, cuối cùng đưa một câu trả lời chắc nịch: “Thích trai.”

Hề Lâm: “...”

Nét khinh bỉ mặt che giấu nổi: “Sư tỷ... tỷ thật là nông cạn.”

Dao Trì Tâm hậm hực phục: “Vậy nông cạn chắc? Thế thích ai thì trúng đó ở điểm nào?”

Loading...