Sư Tỷ Nàng Chỉ Được Cái Đẹp - Chương 62: Hề Lâm đã cúi đầu hôn nàng chính vào khoảnh khắc ấy...
Cập nhật lúc: 2026-05-10 10:00:49
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Cái gì, thắng ?"
Dao Trì Tâm xong kết quả, một mặt ngơ ngác chẳng hiểu mô tê gì, một mặt lảo đảo bước thấp bước cao theo chân Hề Lâm căn nhà nhỏ.
Nàng kinh ngạc thốt lên: "Vậy chẳng gả cho chính ?"
Vừa dứt lời, chân nàng vướng cạnh bàn, cũng may sư nhanh tay lẹ mắt đỡ kịp.
Hề Lâm kìm tiếng thở dài: "Sư tỷ, ơn tỷ đừng uống nhiều rượu như nữa."
Hắn đỡ Dao Trì Tâm xuống mép giường, chợt nhớ nàng say là do nơi linh khí thưa thớt, chứ ngày thường uống cũng chẳng , đành thêm: "... Ít nhất là ở nơi , đừng chạm rượu."
Đại sư tỷ vẫn bên giường, nhưng cái đầu cứ cố sức ngoái vẻ mặt hậm hực trừng mắt . Đôi mắt nàng lờ đờ, miệng lầm bầm: "Hề Lâm, thật vô dụng quá ..."
"..."
Trong lòng nàng đang ám chỉ chuyện gì, thiếu niên nén một tiếng thở dài, dời mắt chỗ khác nàng chỉ thấp giọng cãi : "Ta thua."
"Đó là ý của vị trưởng lão."
Ai bảo một vị sư phụ trưởng lão để chống lưng cơ chứ.
Dao Trì Tâm chớp mắt mấy cái, dường như thấy dáng vẻ nghiêng của đáng yêu, bèn ghé sát mặt . Quả nhiên, nàng bắt gặp ánh mắt đang nhíu mày của sư .
"Ồ, giận ?"
Nàng bĩu môi như quen thuộc với bộ dạng nhưng vẫn chút oán trách: "Lúc nào cũng treo cái mặt lên, hèn gì chẳng chút ấn tượng nào về ."
Hề Lâm , đôi mày đang nhíu c.h.ặ.t chẳng tự chủ mà giãn , dường như vì lời nàng mà lặng lẽ đổi sắc mặt. Có một khoảnh khắc, cũng cho .
Hắn thẫn thờ rũ mí mắt, thầm nghĩ nguyên do ấn tượng chắc hẳn chỉ vì tính tình nét mặt .
Gia nhập Dao Quang sơn bốn năm, vô lướt qua nàng con đường độc đạo ngoài cổng trường môn, thế nhưng đại sư tỷ đại khái cũng chẳng nhớ nổi.
lúc , bờ vai bỗng nặng trĩu.
Dao Trì Tâm tựa trán lên vai , giọng mang theo men mơ hồ chẳng rõ chữ: "Làm , hé răng, sư tỷ cũng chẳng trong đầu đang tính toán gì nữa..."
Lòng Hề Lâm bỗng xao động khóe môi mím c.h.ặ.t, hồi lâu mới khẽ tự nhủ: "Ta cũng chẳng tỷ đang nghĩ gì."
Có lẽ do giọng điệu khác hẳn ngày thường, Dao Trì Tâm khỏi tò mò ngẩng đầu lên, cứ thế đặt cằm lên vai , chằm chằm đầy nghi hoặc.
Sư đầu , đôi mắt nửa khép nửa mở gần như nhắm nghiền. Gương mặt nghiêng thanh tú, trắng ngần của đối lập hẳn với sắc mặt đỏ bừng của nàng lúc .
Dao Trì Tâm khỏi thắc mắc, cũng uống nhiều như , nửa điểm đỏ mặt cũng ?
Nàng bám lấy vai Hề Lâm mà suy ngẫm, bỗng dưng nảy một ý định tuyệt diệu: "Hay là thế ."
"Ta hỏi , cũng hỏi , đôi bên đều thật lòng. Ta hỏi —— giờ sư đang nghĩ gì ?"
Hề Lâm chỉ khựng một lát: "Đang nghĩ, tại lúc sư tỷ chỉ tin tưởng mỗi ."
Nàng thản nhiên đáp ngay: "Dĩ nhiên là vì lúc đó cứu mà. Đệ lợi hại lắm luôn ——"
Dao Trì Tâm múa may diễn tả dáng vẻ oai phong của : "Vừa tay đ.á.n.h đuổi hết lũ , liền đoán ngay chắc chắn là bậc cao nhân giấu nghề!"
"Xong , xong ." Nàng đắc ý chống cằm, "Giờ đến lượt hỏi ... Hử?"
Đại sư tỷ xong, lờ mờ thấy gì đó đúng.
Vừa nàng là trả lời câu hỏi, giờ vẫn là nàng trả lời tiếp nhỉ?
Uống đến mức quên sạch trời đất, Dao Trì Tâm căn bản nhận sư gài bẫy dễ dàng. Nàng vắt óc suy nghĩ mà chẳng đầu đuôi, chỉ đành đổ cho rượu trần gian , hình như hại đến trí não !
"Xong đời ." Nàng hoảng hốt bảo Hề Lâm, "Hình như hóa ngốc ."
Hề Lâm: "..."
Ngay đó, Hề Lâm thấy nàng rút trâm cài, tháo b.úi tóc, đưa tay sờ soạng khắp đầu như thể đang tìm cái "trí não" mất của .
"Sư tỷ..."
Hắn vội vàng ngăn nàng : "Sư tỷ!"
Mái tóc đen của nàng xõa tung khắp giường, châu ngọc rơi vãi lung tung. Vật lộn với mái tóc xong, nàng định cởi áo ngoài, nhưng cổ tay áo vướng Dây trói Tiên nên mãi cởi , cứ thế kẹt nửa chừng.
Hề Lâm thấy hành động của nàng càng lúc càng quá đà, bèn giữ c.h.ặ.t t.a.y Dao Trì Tâm, kiên nhẫn giải thích: "Sư tỷ, là của , là sai . Ta hỏi đúng cách, liên quan gì đến tỷ cả."
Nàng vẫn còn ngơ ngác: " tại là hỏi? Chẳng nên là ?"
"... Không hỏi nữa, đều hỏi nữa."
Hề Lâm rút chiếc trâm cài trong tay nàng đặt sang một bên, đưa tay vuốt mái tóc rối của Dao Trì Tâm, đỡ nàng xuống: "Tỷ mệt thì nghỉ ngơi , đừng nghĩ ngợi nhiều nữa."
Đại sư tỷ gối đầu lên chiếc gối trúc kiểu cổ, khi nhắm mắt vẫn còn dõng dạc lên án với Hề Lâm: "Cái thứ rượu phàm nhân chẳng thích chút nào! Nó !"
Nam t.ử bên cạnh thở dài, nàng dọn dẹp đống hỗn độn giường, phụ họa theo: "Được , thích thì uống nữa."
Dao Trì Tâm nhắm mắt nhanh ch.óng chìm giấc mộng ngọt ngào.
Xung quanh cuối cùng cũng yên tĩnh , mới bắt đầu nhặt nhạnh từng chiếc trâm cài rơi vãi, xếp gọn nơi đầu giường. Vì tay vẫn buộc cùng một chỗ với nàng, nên để tránh nàng thức giấc, Hề Lâm cử động vô cùng cẩn trọng.
Mái tóc đen của sư tỷ dài gần đến bắp chân, xõa đệm giường trông như dải lụa mực mượt mà. Hắn khẽ gạt tóc sang một bên, định kéo vạt áo ngoài nàng đè lên để mặc cho nàng.
Cũng chính lúc , Dao Trì Tâm đang nghiêng bỗng quờ tay sang bên cạnh —— nết ngủ của nàng khi say cũng chẳng yên như ngày thường. Hề Lâm kịp phòng , mất đà ngã nhào xuống.
Cả suýt soát dừng ngay phía gương mặt nàng, trong gang tấc.
Đồng t.ử khẽ co , ánh mắt dường như dán c.h.ặ.t nàng.
Trong phòng chỉ chậu than đang cháy tỏa ánh lửa leo lét, soi lên má nàng những quầng sáng mờ ảo, dịu dàng đến mức thể thấy rõ cả những sợi lông tơ nhỏ xíu.
Mà sư tỷ thì đang ngủ say.
Chóp mũi gần như chạm ch.óp mũi nàng. Hơi thở thanh nhẹ mang theo mùi thơm dịu của rượu Xuân Lao. Cảnh tượng giống hệt như vô tình mạo phạm nàng bầu trời rực rỡ .
Hắn vẫn nhớ rõ như in.
Hề Lâm lặng lẽ ngắm Dao Trì Tâm, ánh mắt dần trở nên trầm tĩnh sâu thẳm và đầy si mê.
Khi cụp mắt xuống, hàng mi dài che giấu bộ tâm tư.
Vài lọn tóc mai rủ xuống, mơn man những đường nét tinh tế của gương mặt nàng.
Thật còn nhiều điều hỏi, nhưng chẳng thể hỏi thêm.
Hắn thừa hiểu lúc sư tỷ tìm đến chỉ vì nàng đang cô độc nơi nương tựa, vì nàng đại nạn của Dao Quang sơn, rằng cần ngăn cản hai phái liên minh nên nàng mới cần đến .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydtruyen.com/su-ty-nang-chi-duoc-cai-dep/chuong-62-he-lam-da-cui-dau-hon-nang-chinh-vao-khoanh-khac-ay.html.]
Chứ chẳng vì lý do nào khác...
Vậy đến khi chuyện hạ màn thì ?
Bên cạnh nàng bao đáng tin cậy, nào là Lâm Sóc, Hoài Tuyết Vi các vị trưởng lão.
Ánh sáng Dao Quang sẽ che chở môn phái, nàng cũng sẽ học cách tự tu luyện, bước con đường tiên lộ của riêng .
Đến lúc đó...
"Tỷ còn cần đến nữa ?"
Hắn thầm hỏi trong lòng.
Phía đống lửa trại vọng tiếng hò reo náo nhiệt, hẳn là đang quây quần bên ngọn lửa bập bùng mà ca hát nhảy múa.
Hề Lâm chính khắc , cúi đầu hôn xuống.
Bàn tay tựa bên mép giường cũng nhân thế mà l.ồ.ng năm ngón tay mà hằng ao ước bấy lâu, mười ngón đan c.h.ặ.t , đầy quyến luyến và khổ đau.
Ánh lửa chập chờn vách tường phản chiếu bóng hình hai môi chạm môi, dịu dàng phóng túng.
Cũng may, cả hai đều uống cùng một loại rượu, nên thở chẳng chút xa lạ.
Dễ dàng hòa quyện , tuy hai mà một.
--
Dao Trì Tâm bao giờ say, nên ngày hôm nàng nếm trải thế nào là nỗi khổ của việc quá chén. Đầu óc đau nhức ê ẩm, tưởng như tài nào tỉnh nổi, nhưng ý thức rõ mồn một, tiếp cũng thấy mệt mỏi rã rời.
Nhà cửa trong bản nhỏ đa phần dựng bằng gỗ tròn và trúc xanh, nắng sớm len qua những khe hở rọi phòng từ khắp phía, rõ là cho ngủ yên.
Nàng thầm đoán ở đây chắc chẳng ai thích ngủ nướng.
Đại sư tỷ ôm đầu chậm chạp dậy, cảm thấy cổ tay nặng trịch, nàng nhíu mày sang thì thấy Hề Lâm đang tựa bên mép giường, bộ dạng như thể đang chờ nàng tỉnh giấc.
"A, sư ..."
Nàng ngái ngủ hỏi: "Sao như , cả đêm nghỉ ngơi ?"
Ánh mắt lướt qua làn môi nàng một cách đầy ẩn ý, giọng điệu bình thản như :
"Nếu ai nấy đều ngủ say, lúc lối thông Huyết Nguyệt mở , lấy ai đ.á.n.h thức để trở ngoài?"
Dao Trì Tâm chậm chạp gật đầu đồng tình: "Phải ."
Suýt chút nữa nàng quên mất chuyện chính.
Rồi nàng lấy lạ: "Đều ngủ say? Ý là bọn Lâm Sóc cũng..."
Nàng cố lục lọi ký ức: "Tối qua chuyện gì xảy ? Ta chỉ nhớ uống rượu với , đó... chẳng còn chút ấn tượng nào cả. Sao về đây?"
"Sư tỷ nhớ gì ?"
Hề Lâm bình thản kể , "Vì linh khí hộ , tỷ uống quá nhiều nên say khướt, thần trí chẳng còn tỉnh táo."
Nàng mà giật kinh hãi.
Chính thế mà say đến mức đó!
"Sau... đó thì ?"
Đối phương thong thả hạ rèm mi: "Sau đó, tỷ vài chuyện quá đà."
Chuyện quá đà!
Đại sư tỷ giật b.ắ.n : "Chuyện quá đà gì cơ?"
Nàng thể tưởng tượng nổi lúc say sẽ quá đà đến mức nào. Là la lối lóc, ăn vạ trêu ghẹo ?
Chắc đến mức như kẻ ngốc chứ.
Dao Trì Tâm lập tức nhận mái tóc đang xõa tung lưng, càng tin chắc phỏng đoán .
Trời ạ, thật , chắc chắn là nàng nhảm tự bứt tóc !
Sao thể mất mặt đến thế cơ chứ —— tiên nữ suốt trăm năm, lúc nào cũng giữ vẻ ngoài chỉnh tề rạng rỡ, mà giờ đ.á.n.h mất thể diện ở tận ba ngàn năm !
Ai mà "đảm đang" như nàng cơ chứ.
Hề Lâm chậm rãi : "Ta thiết nghĩ, chắc tỷ cũng ."
"Vậy ..." Dao Trì Tâm , "Ta gì quá đáng với đấy chứ?"
Ánh mắt thiếu niên dời , dường như đang trốn tránh: "Không ."
Nàng quả thật gì cả.
Kẻ " gì đó" là cơ.
May mà câu trả lời , Dao Trì Tâm cũng thở phào nhẹ nhõm, cứ sợ lúc buộc c.h.ặ.t với sư , nàng lôi bia đỡ đạn đầu tiên.
Đại sư tỷ mang theo nỗi lòng đau đớn, vội vàng b.úi mái tóc dài.
Hôm nay nàng thật sự còn mặt mũi nào để đối diện với cả bản, nhưng cứ lì trong phòng cũng cách, nàng còn định xem xét vài nơi khác nữa.
Dao Trì Tâm bồn chồn quanh quẩn tại chỗ, cuối cùng mới ngập ngừng đẩy Hề Lâm khỏi cửa phòng.
Trong bản ban ngày vô cùng vắng vẻ, những khỏe mạnh cả nam lẫn nữ đều rừng săn b.ắ.n, ở nhiều. Thế nhưng nàng vẫn cứ khép nép núp lưng sư , mượn hình bia chắn mà bước .
Quả nhiên, dọc đường gặp mấy trẻ tuổi, ai nấy đều hai với nụ đầy ẩn ý, chắc hẳn là đang nhạo chuyện nàng trò tối qua.
Dao Trì Tâm càng nấp kỹ lưng , chỉ hận thể niệm ngay một tấm bùa ẩn đành hối thúc Hề Lâm nhanh một chút.
Trong đó mấy cô nương cứ đùn đẩy , một bạo dạn nhất chạy vọt tới mặt, nhét tay nàng và Hề Lâm mỗi một con bướm cỏ bện khéo léo nhưng lời hướng về phía :
"Vân thật là thiên vị, nhưng chúng đều tận mắt chứng kiến cả . Thứ vốn dĩ thuộc về ngài, đều công nhận ngài đó."
Hề Lâm cầm món đồ chơi nhỏ nàng đưa, khẽ nở nụ , đáp lời: "Đa tạ."
Cô nương thoáng vẻ thẹn thùng, sang Dao Trì Tâm đầy ẩn ý, đó mới chạy biến về phía đám bạn.
Để nàng ngơ ngác chẳng hiểu chuyện gì.
Dao Trì Tâm con bướm cỏ trong tay, mờ mịt hỏi: "Nàng gì ? Cái gì mà công nhận ?"
Nhật Nguyệt
Hề Lâm đáp, ánh mắt xuống đầu ngón tay mang theo nét dịu dàng ấm áp: "Sư tỷ , cứ hỏi Lâm Sóc là rõ."