Sư Tỷ Nàng Chỉ Được Cái Đẹp - Chương 64: Thật lạ lùng, ta cứ ngỡ mình từng đến đây...
Cập nhật lúc: 2026-05-10 10:01:11
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngay lúc , giữa làn mây mù vặn một tia nắng xuyên qua, rọi thẳng hai chữ “Quang Minh” tấm bia đá. Những vệt rêu xanh loang lổ bỗng chốc bừng lên sức sống dạt dào.
Nhìn mấy hàng chữ , như cảm nhận tâm thế của hạ b.út: thuần khiết, tươi sáng như nắng xuân, kiên định chẳng chút lung lay.
Gió xuân ấm áp mơn man qua gò má, trong khoảnh khắc , cả Dao Trì Tâm và Hề Lâm dường như đều điều lay động trong lòng.
Chẳng quản đời chân thần , nhưng ít nhất dòng chữ hẳn tấm lòng bao dung thiên hạ. Nét b.út tựa như đóa hoa nở rộ chẳng bao giờ tàn, dù đối mặt với ngàn vạn cũng vẫn hiên ngang tiến bước, dẫu c.h.ế.t cũng chẳng hối từ.
Dao Trì Tâm nhắm mắt , lặng im cảm nhận cơn gió.
Lão tộc trưởng chậm rãi xuống bên cạnh điện thờ. Ở cái thời đại , tuổi của bát tuần, chẳng còn sống bao nhiêu ngày nữa.
Dao Trì Tâm thấy lẩm bẩm như mê, giọng đầy vui sướng: “Ôi, thật quá.”
Đôi mắt tộc trưởng vô định xuống bản làng trù phú chân đồi: “Nghe các ngươi kể về chuyện của ba ngàn năm , rằng ngày vẫn còn hy vọng. Đất nước sẽ ngày một tươi hơn. Chỉ tiếc là, thể tận mắt thấy cảnh thái bình nhân gian …”
Lúc mới đang ở thời thượng cổ, Dao Trì Tâm chỉ thấy hiếu kỳ. Tuy dùng phép thuật, nhưng trong làng đỗi hiền hòa, ai nấy an cư lạc nghiệp, một bữa rượu thịt linh đình khiến nàng suýt quên mất lũ yêu thú nơi hoang dã.
giờ đây, khi về đoạn chuyện cũ , nàng mới nhận thế giới thuở xa xưa tàn khốc đến nhường nào.
Dường như chỉ riêng việc sống sót thôi là cả một sự gian nan, cả phàm lẫn tiên nhân đều giành giật từng thở với ông trời.
Đứng bên tấm bia đá ngắm sườn đồi đầy sức sống, chẳng vì , lẽ nhờ thấy cảnh phồn hoa thời hiện thế, rằng con đường phía của mảnh đất sẽ ngập tràn ánh sáng, nàng bỗng cảm thấy lòng tràn đầy niềm mong đợi và an ủi.
Cần gì bận tâm thần minh giáng thế ?
Chẳng linh khí nơi cõi trần đang dần hồi sinh đó ?
“Hề Lâm.”
Ánh mắt nàng dõi theo làn gió cuốn qua vực thẳm sâu hun hút, ánh mắt chợt trở nên mềm mại, nàng khẽ thầm thì như đang suy tính điều gì: “Thật lạ lùng, cứ ngỡ từng đến đây …”
Lời dứt, ánh mắt thiếu niên bên cạnh chợt biến đổi.
Hắn sang nàng, kinh ngạc dám tin: “Sư tỷ, tỷ thật ?”
“Hả?”
Dao Trì Tâm còn kịp phản ứng, cổ tay đang trói dây thừng nắm c.h.ặ.t lấy: “Lời tỷ , tỷ bảo tỷ từng đến đây…”
Trong mắt Hề Lâm hiện rõ vẻ thất thố hiếm thấy, khiến nàng nhất thời lúng túng, ngơ ngác đáp: “Dĩ nhiên thật sự từng đến —— chỉ là cảm giác thôi…”
Nàng giải thích thế nào cho : “Kiểu như thỉnh thoảng trong đầu chợt lóe lên một cảm giác quen thuộc vô cớ mà… Nhiều cũng thế lắm.”
Nghe , lực tay của mới dần nới lỏng, vẻ hoảng hốt cũng bình tâm . Có lẽ cũng nhận hỏi một câu ngớ ngẩn.
“Sao thế?”
Nàng tiện tay vén lọn tóc mái bên tai lên.
Hề Lâm chằm chằm đầu ngón tay nàng, kịp đáp lời thì một giọng từ xa vọng : “Hai đứa gì thế, cãi ?”
Tễ Tình Vân tay xách vạt áo dài, dáng vẻ văn nhã từ sườn núi bước lên.
Khi thốt hai chữ “cãi ”, trông mặt ông hớn hở như thể sắp ăn Tết đến nơi.
Dao Trì Tâm sang . Vị đại trưởng lão tinh thần vẫn , dù đêm qua là đầu tiên say túy lúy, giờ trông còn rạng rỡ hơn cả nàng.
Nàng chào một tiếng trưởng lão, hỏi: “Người mau tỉnh rượu thế ?”
“Chuyện, đó là lẽ đương nhiên.”
Ông kiêu ngạo ưỡn n.g.ự.c: “Ta dù cũng sống hơn các con bao nhiêu năm, việc phàm say rượu sớm quen , chút chuyện nhỏ là gì.”
Hề Lâm: “…”
Trên đời lấy việc t.ửu lượng kém để tự hào ?
Ánh mắt Tễ Tình Vân nhanh ch.óng dừng , ông đầy ẩn ý: “Ái chà, tiểu Lâm uống rượu cừ lắm, tiểu Trì Tâm cẩn thận đấy, đừng mà đấu rượu với nó ở đây thiệt đấy nhé.”
“…”
Thấy Hề Lâm mặt rõ ràng là tiếp chuyện, ông càng hớn hở, ghé sát tai Dao Trì Tâm nhỏ: “Con xem, tối qua lỡ hỏng chuyện của nó, giờ nó ghét đấy.”
Nàng cũng để ý thấy phản ứng của Hề Lâm, kìm sự tò mò mà hỏi: “Chuyện gì thế ạ?”
Chưa kịp đợi câu trả lời, một viên đá nhỏ xé gió bay tới. Tễ Tình Vân đưa tay bắt gọn.
Lực đạo nếu đặt thanh kiếm, e là đủ để dời non lấp bể.
“Ái chà, tính khí vẫn hung dữ thật.”
Nói xong, ông trề môi với Dao Trì Tâm: “Thôi chẳng cho con , lát nữa nó càng giận thêm.”
Tễ Tình Vân thẳng dậy: “Ta đến để gia cố trận pháp phòng hộ, các con mang túi đồ trả đây, đỡ cho một chuyến.”
“Tiểu Yến Hành thì ngủ mãi tỉnh, tiểu Sóc chẳng thấy , đành phiền hai đứa giúp một tay .”
Hễ ông mở miệng là ai nấy đều hạ xuống một bậc vai vế.
Tễ Tình Vân nghiêng đầu lão tộc trưởng đang ngủ gật bên điện thờ, càu nhàu: “Tộc trưởng, đừng kể mấy chuyện thần thánh thượng cổ cho bọn trẻ nhà nhé, chúng giống ở đây , chẳng ông hỏng chúng.”
Dao Trì Tâm thấy lão nhân thở hắt một tiếng qua mũi, chẳng rõ là đồng tình phản bác.
Vì cảm quan còn nhạy bén, thấy hào quang phát từ trận pháp, nên nàng chỉ thể dựa các phương vị bát quái để phân biệt.
“Trưởng lão, con định hỏi, chẳng dùng linh khí ?”
Nàng kéo Hề Lâm theo: “Kiếm trận của khởi động ?”
Tễ Tình Vân dừng chân tại một điểm, quanh một hồi : “Là linh khí mỏng manh, chứ .”
Nói , ông lấy từ trong n.g.ự.c áo một viên đá khoáng nhỏ chẳng rõ hình thù.
“Viên linh thạch thể hút linh khí trời đất, phơi nắng vài ngày là tích một chút, đủ để khởi động trận pháp. Người ở đây vẫn thường .”
Dao Trì Tâm vốn chấp nhận thực tế dùng phép thuật, nay thấy vẫn linh khí để xài, dù chỉ là “chút thịt chân muỗi” thì cũng thấy mừng.
Nàng liền giơ cổ tay đang buộc chung với Hề Lâm lên, nhờ đại trưởng lão nghĩ cách.
“À…”
Tễ Tình Vân xổm xuống, vuốt cằm ngắm nghía: “Hóa là vô tình dính Dây trói Tiên , còn tưởng hai đứa tình cảm thắm thiết nên mới tự trói như thế chứ.”
Dao Trì Tâm: “Dĩ nhiên …”
Trong mắt trong lòng chỉ gã đồ to xác thôi đúng ?
Trói kiểu thì mà hành động tự do đây…
Ông nhanh ch.óng ngẩng lên : “Được , hiểu , trong tay còn một viên linh thạch, đợi tích đủ linh khí sẽ đưa cho hai đứa dùng .”
Vừa , Tễ Tình Vân nháy mắt với Hề Lâm: “Nhân lúc còn thời gian, cứ trói thêm lúc nào lúc , ?”
“…”
Hề Lâm cuối cùng cũng nhận và Lâm Sóc đúng là cùng một giuộc, cả hai đều khiến cảm thấy thoải mái theo những cách khác …
Dao Trì Tâm giúp đại trưởng lão một tay. Trận pháp của nàng là do sư dạy, tuy vẫn còn lóng ngóng nhưng ít nàng cũng hiểu khi nào Tễ Tình Vân cần gì để đưa cho kịp lúc.
Nhật Nguyệt
Các trưởng lão trong môn phái vốn yêu cầu thấp ở nàng, nên chỉ thế thôi cũng đủ để ông cảm thán khen một câu: “Bao năm gặp, tiểu Trì Tâm tiến bộ nhiều quá.”
Đến khi trận pháp chỉnh lý xong, mặt trời lên đến đỉnh đầu. Ba cùng bệt bờ ruộng cao nhất.
Gió nhẹ thổi qua, những nữ nhan hái quả dại đeo giỏ tre lưng, tay trong tay bước xuống triền đồi. Trang phục của họ mang đậm hướng cổ sơ, hoang dã. Cứ đà hồi phục linh khí , vài mươi năm nữa, nơi đây hẳn sẽ thu hút nhiều muông thú hơn, họ thể chăn nuôi gia súc .
Đợi đến khi thế giới bên ngoài còn nguy hiểm, họ sẽ dần di cư ngoài. Trăm năm, ngàn năm trôi qua, hố sụt lẽ sẽ thành bình nguyên, và dấu vết cũ cũng sẽ biến mất.
Nhìn cảnh tượng , nàng khẽ thở dài, kìm mà nhắc chuyện cũ: “Trưởng lão, thật sự cách nào đưa cùng về ?”
Nàng cảm thấy càng ở đây lâu, càng khó lòng chấp nhận việc để ông ở một . Nếu là ở nơi khác, nàng còn thể vất vả cưỡi kiếm đến thăm. đây là ba ngàn năm , một khi bước ngoài… e là sẽ thành vĩnh biệt.
Ông sẽ sống trong một quá khứ mà họ chẳng bao giờ chạm tới . Ba ngàn năm dài đằng đẵng, với tu vi hiện tại, liệu ông đợi đến ngày gặp họ ở tương lai xa xôi ?
Tễ Tình Vân chỉ đáp, như thể nàng thất vọng, ông hỏi một câu chẳng liên quan: “Tiểu Trì Tâm , thực thời thượng cổ cũng tu sĩ đấy.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydtruyen.com/su-ty-nang-chi-duoc-cai-dep/chuong-64-that-la-lung-ta-cu-ngo-minh-tung-den-day.html.]
Nàng ngạc nhiên ngước .
Hề Lâm nhận ông đang đ.á.n.h trống lảng nên cũng giữ im lặng.
“ ở đây, gọi là tu sĩ, mà gọi là ‘thuật sĩ’, tức là thuật pháp.”
Ông như một bậc tiền bối kiên nhẫn kể chuyện: “Ngày khi sách cổ, luôn thắc mắc tại tu sĩ thời xưa tiến bộ nhanh và tu vi mạnh mẽ đến . Việc họ đạt đến các cảnh giới cao xa dường như dễ dàng. Nghe đồn đỉnh cao nhất còn những cảnh giới tưởng nữa.”
“Trước thời chưởng môn, các vị đại năng ghi chép đều là những phi thăng từ mấy ngàn năm . Sau khi linh khí khôi phục, việc tu hành của các môn phái dường như còn như xưa.”
“Đến đây mới hiểu, chính nghịch cảnh rèn giũa con . Năm xưa phân chia chính tà rõ rệt, ai mạnh thì c.h.ế.t. Tu sĩ mỗi ngày đều đấu với đồng đạo, đấu với yêu tà, đấu với tâm ma của chính . Họ cảnh ép trở thành kẻ mạnh, thể dừng , vì dừng nghĩa là c.h.ế.t.”
“Hiện thế… bao giờ điều kiện sinh tồn tàn khốc đến .”
Ở nơi , kiếm ý mà ông hằng tự hào chẳng còn, cũng thể tự do bay lượn, thứ bắt đầu từ đầu, lũ yêu thú hung hãn hơn nhiều. Sống gần tám trăm năm, lâu lắm ông mới trải qua những giây phút nghìn cân treo sợi tóc như thế.
Kẻ khác cầu an nhàn, chỉ Toái Không Kiếm cả đời truy đuổi những đối thủ khiến kinh sợ.
“Với lúc , ở thời thượng cổ lẽ chuyện và chỉ vì để giữ mạng.”
Tễ Tình Vân như đang giải thích cho nàng, nhưng mắt về phía bóng dáng một thiếu niên tảng đá cách đó xa.
Ông mỉm ôn hòa: “Các con cứ coi như đại trưởng lão tìm một chốn về phù hợp hơn cho .”
Dao Trì Tâm và Hề Lâm khỏi, tại nơi họ , một bóng chậm rãi bước .
Cỏ dại xào xạc.
Tễ Tình Vân đầu , nụ vẫn thường trực môi, như thể cần cũng là ai.
Lâm Sóc nhập đạo gần hai trăm năm, là lớn tuổi nhất trong lứa hậu bối ở Dao Quang sơn, trừ Dao Trì Tâm .
Hắn còn là trẻ con, nhưng lúc xuống cạnh sư phụ, trông giống hệt đứa trẻ nhập môn năm nào ông dẫn dắt. Hắn cùng sư phụ ngước bầu trời, y như thiếu niên cao đến vai của trăm năm .
“Hiện tượng huyết nguyệt nếu may mắn thì một năm cũng đôi .”
Lâm Sóc khẽ : “Sau khi con ngoài, con sẽ sai lưu ý khắp nơi. Nếu tìm thấy lối … con còn thể đến thăm ?”
Tễ Tình Vân đáp, chỉ nhẹ nhàng gác tay lên gối, vẫn giữ tư thế ngắm mây trắng trời xanh.
“Mảnh gian vì linh khí khôi phục mới tách khỏi dòng thời gian nguyên bản, nhưng ở đây vài năm, nhận nó đang dần trở quỹ đạo cũ.”
“Những loạn tượng sẽ kéo dài , con chuẩn tâm lý cho sự thất vọng.”
Nghe , sắc mặt Lâm Sóc thoáng hiện vẻ bàng hoàng khó tả.
Tễ Tình Vân sang , gương mặt thanh tú dịu dàng, bình thản : “Tiểu Sóc, con học cách tự bước tiếp.”
Lâm Sóc bướng bỉnh cúi đầu cãi : “ nếu , con vốn chẳng học kiếm.”
“Sư phụ chỉ là dẫn con kiếm đạo thôi.”
Ông điềm tĩnh khuyên bảo: “Kiếm của con là do con tự luyện thành. Tiểu Sóc, con coi sư phụ quá nặng , cứ ngỡ vì mà con thích luyện kiếm, nhưng thực con đường con chẳng hề khiên cưỡng chút nào, ?”
Có thể thấy đủ sức gánh vác một phương, chẳng qua vì đầu còn bậc tiền bối nên mới thấy con đường phía còn dài. con đường tiên đồ mênh mang, đến cuối cùng, những bên cạnh cũng sẽ rời , dù là núi cao cũng ngày sụp đổ.
Hắn cũng sẽ một đỉnh cao lộng gió thôi.
Lâm Sóc gì thêm. Sáu tuổi lên núi Dao Quang, thời gian ở bên Tễ Tình Vân còn dài hơn ở bên cha đẻ.
Trăm năm tiễn đưa song , cứ ngỡ tu tiên , thọ mệnh dài lâu sẽ nếm trải cảnh sinh lão bệnh t.ử như phàm nữa.
Hóa chẳng .
“Nếu biến cố , ở phía bên , sớm muộn gì cũng tiêu tan .”
Ông mỉm mãn nguyện: “Ông trời đãi tệ, ít nhất còn cho gặp con cuối để lời từ biệt. Thấy con của hiện tại, vi sư yên tâm.”
Biết rằng dù còn nữa, vẫn thể kiên định bước tiếp.
“Tiểu Sóc, sư phụ là kẻ ích kỷ, con giống , con sẽ xa hơn .”
Ông kiểu kiếm thì sống nổi, còn đứa trẻ trọng tình trọng nghĩa, gảy đàn , tương lai hẳn sẽ rạng rỡ hơn ông nhiều.
xa như một để gì cơ chứ?
Lâm Sóc im lặng hồi lâu, mãi mới như chấp nhận sự thật, chỉ bình tĩnh hỏi: “Người còn sống bao lâu nữa?”
Tễ Tình Vân trầm ngâm: “… Khó lắm, linh lực mất dần từng năm, chắc sẽ như phàm, sống hết tuổi trời nhắm mắt thôi.”
Điều đó nghĩa là, ở ba ngàn năm , chắc chắn sẽ tìm thấy ông nữa.
“Tuy nhiên,” Tễ Tình Vân bỗng với , “luôn những thứ sống thọ hơn cả sư phụ.”
Lâm Sóc thấy ông hiệu sang bên cạnh. Dưới tầm tay là một mầm cây non nhú, cành lá mảnh khảnh yếu ớt, chẳng rõ là cây gì, đang khẽ đung đưa trong gió.
Biết hai thầy trò họ chuyện riêng cần , Dao Trì Tâm kéo Hề Lâm tránh chỗ khác.
Nàng dạo bên bờ suối, đá mấy viên sỏi nhỏ xuống nước, đoán mò: “Giờ chắc Lâm Sóc đang nhè đấy, dù quanh đấy cũng chẳng ai.”
“Đừng bây giờ nghiêm túc thế, hồi nhỏ lắm mà chẳng tiếng , cứ lặng lẽ rơi nước mắt như nữ nhi .”
Hề Lâm nàng kéo nên đành bước theo, giọng lạnh nhạt: “Sinh t.ử vô thường, đủ nhiều , thể chuyện gì cũng như ý .”
“Vẫn còn thời gian để từ biệt , là may mắn hơn khối .”
Dao Trì Tâm một chút ghen tị trong lời , nàng xổm xuống ven suối, ngước lên : “Sư , tâm sự ?”
Thiếu niên trả lời. Ở cạnh lâu , nàng chỉ cần qua cử chỉ nhỏ cũng đoán đang nghĩ gì.
Chẳng cần đoán, chắc chắn là đang phiền muộn.
Đại sư tỷ nãy còn rầu rĩ vì cái thời thượng cổ khắc nghiệt, thêm chuyện của đại trưởng lão khiến nàng ưu sầu, giờ nàng chẳng thấy u ám thêm nữa.
Nhân lúc Hề Lâm cũng cúi xuống, nàng nhanh tay vốc một vốc nước hắt thẳng mặt .
“Đừng đấy mà lo nghĩ nữa, sư tỷ giúp tỉnh táo đây.”
Cú hắt khá mạnh, nghiêng mặt nên kịp mở mắt, chỉ lắc đầu cho nước b.ắ.n . Lọn tóc mái ướt đẫm bết trán, từng giọt nước thi rơi xuống. Trông lúc bỗng thêm vài phần nhợt nhạt, yếu ớt.
khi sư mở mắt , Dao Trì Tâm thấy chẳng yếu ớt chút nào, ngược còn đáng sợ!
Hắn sắp trả thù !
“Ấy, từ từ, đợi chút…”
Hề Lâm chẳng buồn hắt nước , chỉ từ tốn nắm lấy tay nàng, dùng sức mạnh thể kháng cự ấn tay nàng xuống dòng suối.
Nàng thầm kêu , lũ kiếm tu dù linh khí thì sức lực vẫn quá kinh , nàng thoát nổi!
Trơ mắt Hề Lâm giữ c.h.ặ.t t.a.y , vốc một vốc nước lớn xối ngược lên mặt nàng, đúng là “gậy ông đập lưng ông”.
Hắn cũng lắm mánh khóe thật đấy.
Cuối cùng cũng giật tay , nàng lau mặt, ấm ức kiện cáo: “Hề Lâm, cần hiếu thắng thế ?”
Hắn cúi đầu lau những vệt nước mặt, chậm rãi đáp: “Là chính sư tỷ bày trò mà.”
Thế là , cả hai đều ướt nửa đầu tóc, đành cao chờ gió thổi khô. Hề Lâm cạnh nàng, mặc kệ những lọn tóc ướt dính nơi khóe môi, nhắm mắt tĩnh tâm.
Dao Trì Tâm trời mây nhàn nhạt, bỗng lẩm bẩm: “Haiz, liệu khi nào huyết nguyệt bên ngoài qua , chúng ở đây một hai năm nhỉ?”
Nàng thì cũng , chỉ sợ cha và Ân trưởng lão lo lắng thôi, dù họ cũng đột ngột mất tích mà. chắc Lâm Sóc thì vui lắm.
Không ngờ Hề Lâm khẳng định chắc nịch: “Sẽ .”
“Sao chắc chắn thế?”
“Sư tỷ, tỷ quên chúng đến đây để gì ?”
Nàng , sực nhớ điều gì đó.
, là để trừ yêu!
Nếu lũ yêu thú tấn công làng năm xưa qua từ nơi của ba ngàn năm thì chắc chắn sẽ còn một lối thông đạo mở nữa.
Ngay lúc đó, trong làng bỗng vang lên một hồi chuông dồn dập, ngân dài. Tiếng chuông vang gấp, dư âm lan tận đằng xa, dường như là để triệu tập hoặc cảnh báo .