SUCCUBUS CỦA TÔI LÀ HÀNG BỒI THƯỜNG - Chương 2

Cập nhật lúc: 2026-03-20 23:23:27
Lượt xem: 114

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Chương 2

 

Hắn chớp mắt, ch.óp đuôi khẽ móc nhẹ lòng bàn tay .

 

“Gọi là Thời Việt .”

 

Trong khu từng một con mèo mướp, cao lãnh xinh .

 

mất nửa năm, ngày nào cũng cho nó ăn, gió mưa nghỉ, nó mới chịu cho sờ một .

 

ngày định mang nó về nuôi… nó biến mất.

 

Khi đó, đặt tên cho nó là Thời Việt.

 

Thời Việt khựng một chút, mắt cong lên, cổ họng phát tiếng “rừ rừ” đầy thỏa mãn.

 

Xong , càng giống mèo hơn.

 

chút đau đầu.

 

Chăm sóc khách hàng succubus dễ nuôi, chắc ăn nhiều nhỉ?

 

mới đổi việc, còn lương, tạm thời tiền mua đồ chơi cho .

 

… một món thì chắc vẫn .

 

“Thời Việt, ban ngày . Nếu thấy buồn, thể mua cho một món đồ chơi.”

 

Mắt sáng lên.

 

“Anh thích loại nào?”

 

Thời Việt , ánh mắt ướt át, tai khẽ ửng hồng:

 

“Chủ nhân thích loại nào, thích loại đó.”

 

khựng .

 

Chẳng lẽ chơi cùng?

 

“Vậy… thích bóng ?”

 

Mèo với ch.ó chắc đều từ chối bóng nhỉ?

 

Thời Việt gật đầu, mi mắt rũ xuống, tai càng đỏ hơn.

 

lấy điện thoại, nhanh ch.óng đặt một quả bóng.

 

Ngày mai chắc sẽ tới.

 

 

Hắn quỳ bên chân , đuôi ngoan ngoãn quấn quanh , ánh mắt dịu dàng.

 

“Chủ nhân đói ?”

 

thể chủ nhân no.”

 

xoa bụng, lúc mới phát hiện gần trưa.

 

Hắn chắc cũng đói nhỉ?

 

“Cũng đói…” - dậy - “... là chúng ăn ?”

 

Thời Việt lập tức lên, bắt đầu cởi áo.

 

Cảnh tượng đó bất ngờ đập mắt.

 

Đường eo gọn gàng, cơ bụng rõ nét… thấy sống mũi nóng lên, vội vàng mặt .

 

“Khoan khoan khoan…”

 

giơ tay ngăn :

 

“Không cần cởi đồ. Trong tủ lạnh tạp dề, mặc cái đó nấu ăn là .”

 

Hắn khựng , tay vẫn đặt cạp quần.

 

“À đúng , trong tủ trứng với rau, tùy ý nấu là . ăn nhạt, chắc cũng ăn mặn nhỉ? Lỡ … rụng lông?”

 

Cả Thời Việt cứng đờ.

 

Đôi mắt ướt ướt , mang theo một cảm xúc phức tạp khó tả.

 

“Chủ nhân…”

 

Giọng nghẹn:

 

“Chủ nhân là… đói bụng ?”

 

“Chứ còn gì nữa!”

 

khó hiểu: “Không thì còn đói cái gì?”

 

Hắn im lặng một lúc.

 

Rồi cam chịu buộc tạp dề, bếp.

 

sofa, tiếng thái rau từ trong bếp, cứ cảm thấy gì đó sai sai.

 

nhanh, sự chú ý của đồ ăn bưng lên bàn thu hút hết.

 

Ba món một canh, màu sắc mắt, mùi thơm ngào ngạt.

 

nếm một miếng, mắt lập tức sáng lên.

 

Vốn chỉ là một món hàng bồi thường mà… hình như mở trúng hàng hiếm .

 

Ban đầu kỳ vọng gì, nhưng tay nghề … lời to .

 

Ăn xong, chủ động dọn bát đũa, lau bếp sạch bóng, còn lau luôn cả sàn phòng khách.

 

sofa bận bận , trong lòng chút áy náy.

 

Chỉ là lúc việc, cứ lén .

 

Nhìn một cái cúi đầu.

 

Lại một cái, cổ họng phát tiếng “rừ rừ” thấp thấp như mèo.

 

sờ mặt .

 

thấy là một chủ nhân khó tính ?

 

Ngày đầu tiên sai việc?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/succubus-cua-toi-la-hang-boi-thuong/chuong-2.html.]

 

“Thời Việt.”

 

chút áy náy: “Anh tắm .”

 

Hắn gật đầu, phòng tắm.

 

 

Không lâu , tiếng nước dừng .

 

Hắn bước , còn mang ẩm khi tắm.

 

“Chủ nhân, chuẩn nước tắm cho chủ nhân .”

 

Hắn còn chuẩn cả nước tắm cho .

 

Thật sự ngoan lễ phép.

 

Chỉ là lúc chuẩn , theo phía , trông như cùng.

 

“Anh ?”

 

chắn cửa.

 

Hắn chớp mắt: “Giúp chủ nhân tắm.”

 

“Không cần.”

 

đóng cửa : “ tự .”

 

Bên ngoài im lặng một lúc, truyền đến một tiếng “Ồ” đầy thất vọng.

 

chút áy náy.

 

Thú cưng mới về ngày đầu, dính chủ là bình thường nhỉ?

 

Ca Ca đây cũng , tắm thì nó cửa canh, việc thì nó cạnh chân, ngủ thì nó chui chăn.

 

Hội chứng lo âu chia ly.

 

Cái hiểu.

 

 

Tắm xong , phát hiện giường .

 

Hắn ngay ngắn một bên, chừa cho hơn nửa chỗ.

 

Thấy , lập tức dịch sang bên, vén chăn lên một góc.

 

“Chủ nhân.”

 

Mắt Thời Việt sáng lên:

 

ấm giường .”

 

chút hoài niệm.

 

Ngày xưa Ca Ca cũng .

 

Mùa đông, nó sẽ chui chăn , cuộn thành một cục lông, đến khi xuống thì chỗ đó ấm sẵn .

 

tới, xuống bên cạnh .

 

Rồi… đơ luôn.

 

Hắn mặc gì cả.

 

Dưới chăn, vai trần trụi, đường xương quai xanh rõ ràng, xuống nữa…

 

lập tức mặt .

 

“Chủ nhân.”

 

Thời Việt kéo tay , đặt lòng bàn tay lên ch.óp đuôi của .

 

“Nếu chủ nhân ngủ …”

 

Giọng trầm thấp, mang theo chút mong chờ dè dặt:

 

“Có thể việc khác.”

 

Việc khác?

 

Việc gì?

 

Chóp đuôi trong lòng bàn tay nóng, cảm giác chạm cực kỳ kỳ lạ.

 

Mềm, mịn, mang theo độ ấm và đàn hồi.

 

nhịn , khẽ bóp một cái.

 

“Rừ~”

 

Trong cổ họng tràn một tiếng thở mãn nguyện, mắt lập tức sáng lên, đuôi trong tay khẽ run.

 

vội buông tay.

 

“Xin , đau ?”

 

“Không.”

 

Hắn lắc đầu, ánh mắt dính c.h.ặ.t mặt :

 

“Chủ nhân thể tiếp tục.”

 

Khoan !

 

loại chủ nhân biến thái, thích hành hạ thú cưng để thỏa mãn bản .

 

“Ngày mai mua cho bộ đồ ngủ.”

 

rút tay , kéo chăn lên tới cằm cho .

 

“Ngủ mà cứ trần như , sợ cảm.”

 

Succubus mà cảm thì phiền lắm, còn đem sửa, cũng đắt .

 

Thẻ tín dụng của chắc vẫn quẹt , mua thêm vài bộ đồ… chắc vẫn gượng .

 

“Ồ.”

 

Hắn đáp một tiếng, giọng chút thất vọng.

 

 

Loading...