SUCCUBUS CỦA TÔI LÀ HÀNG BỒI THƯỜNG - Chương 7

Cập nhật lúc: 2026-03-20 23:23:32
Lượt xem: 88

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Chương 7

 

Nói xong, khung chat nháy một cái, chuyển sang khác.

 

【Xin chào, là chăm sóc khách hàng 010089, vui phục vụ bạn~】

 

【Cục cưng , thú nhân của bạn tất chế tạo, vui lòng xác nhận địa chỉ nhận hàng, sẽ liên hệ kho gửi .】

 

Trong lòng rối bời, tay vô thức bấm xác nhận.

 

Ngày thứ hai khi Thời Việt rời .

 

lên mạng tìm tin về tập đoàn Cố thị.

 

Tin trang nhất: Tập đoàn Cố thị và tập đoàn Khương thị đạt hợp tác chiến lược, sắp tổ chức họp báo.

 

Ảnh kèm là góc nghiêng của Cố Thời Diên, mặc vest chỉnh tề, ánh mắt lạnh lẽo, khác với mặc tạp dề nấu ăn cho .

 

 

Điện thoại rung.

 

Là WeChat của Thẩm Thanh Tuyết:

 

【Khương Nhiễm, thấy ? Cố thị sắp hợp tác với Khương thị .】

 

【Cô đúng là vô dụng giống hệt cô, cuối cùng tất cả đều là của .】

 

【Cảm ơn cô đưa Cố tổng đến cho nhé~】

 

dòng chữ đó, đầu ngón tay lạnh .

 

chặn cô .

 

 

Đêm đó, cuộn trong chăn .

 

Chỗ đó vẫn còn mùi của .

 

co , vùi mặt bên chăn từng .

 

Như thể chỉ cần chớp mắt, sẽ từ trong chăn chui , tóc trắng rối bời, mắt ướt ướt, lo lắng hỏi :

 

“Chủ nhân? Có chủ nhân đau ?”

 

Rồi sẽ luống cuống hôn nước mắt của

 

 

Những ngày đó, sống như mất hồn, vẫn như bình thường.

 

Lâm Tiêu Tiêu thấy sắc mặt , ghé hỏi:

 

“Sao ? Succubus giận dỗi ?”

 

“Hắn .”

 

tức giận:

 

“Succubus còn giận dỗi bỏ nhà ? Cậu cứ bỏ đói vài bữa, kiểu gì cũng tự ngoan ngoãn về.”

 

lắc đầu:

 

“Sẽ .”

 

… chắc cũng là để g.i.ế.c .

 

...

 

Lâm Tiêu Tiêu vỗ vai :

 

“Hay nuôi thêm một con nữa ? Chỉ là succubus thôi mà, mua .”

 

“Không nuôi nữa, thú nhân đặt sắp giao .”

 

“Thú nhân cũng mà.”

 

Mắt cô sáng lên:

 

“Thú nhân còn thể biến thành hình dạng động vật, cũng nuôi thêm một con. con succubus nhà cho, nó ghen dữ lắm.”

 

“Nếu succubus của còn ở đây, chắc cũng cho . Bản tính của succubus là độc chiếm chủ nhân. Cậu nuôi thú nhân, chắc chắn sẽ ghen.”

 

Ghen?

 

nhớ mỗi xem video thú cưng, Thời Việt đều lặng lẽ giành lấy điện thoại .

 

Khi đó tưởng chỉ xem ch.ó mèo khác.

 

Giờ nghĩ

 

Thôi, nghĩ nữa.

 

 

Khi tan ca, là đêm khuya.

 

kéo thể mệt mỏi đến cửa nhà, bỗng khựng .

 

Trong nhà đèn.

 

Tim đập mạnh.

 

Thời Việt?

 

đẩy cửa .

 

Trong bếp truyền đến tiếng xào nấu, một bóng lưng xa lạ đang bận rộn bếp.

 

Tóc xoăn đỏ nâu, dáng thon dài, thắt tạp dề.

 

Nghe thấy động tĩnh, , thấy liền ném xẻng, lao tới.

 

“Chủ nhân!!!”

 

đ.â.m , lùi hai bước, lưng chạm tủ giày.

 

Hắn ôm l.i.ế.m cọ, đuôi bụp một cái hiện , lắc điên cuồng.

 

“Chủ nhân chủ nhân chủ nhân! về !”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/succubus-cua-toi-la-hang-boi-thuong/chuong-7.html.]

Là Ca Ca.

 

ngẩn :

 

“Sao ?”

 

Hắn buông , ư ử:

 

“Chủ nhân vẫn giống như .”

 

“Để chìa khóa dự phòng tấm t.h.ả.m cửa, tìm cái là thấy ngay!”

 

À đúng.

 

Chỉ Ca Ca thói quen của .

 

 

Ca Ca cúi đầu quần áo , sờ chiếc vòng cổ cổ, kích động ngừng:

 

“Cảm ơn vòng cổ của chủ nhân! Đẹp quá! Còn cả quần áo nữa! Chủ nhân với quá!”

 

Quần áo là của Thời Việt.

 

Chỉ vòng cổ là chuẩn cho Ca Ca từ , nên khắc tên của nó.

 

Hắn cúi đầu gần, dùng đầu cọ tay .

 

Đôi tai thú bỗng từ mái tóc xoăn bật , mềm mềm ấm ấm, khẽ run trong lòng bàn tay .

 

Những mất mát mấy ngày qua, trong khoảnh khắc xoa dịu một chút.

 

“Ca Ca, nhớ .”

 

Hắn ngẩng đầu, mắt rưng rưng:

 

“Chủ nhân, cũng nhớ chủ nhân.”

 

 

“À đúng chủ nhân, quả bóng là cho ?”

 

Ca Ca chỉ về phía sofa.

 

Trên đó là quả bóng Thời Việt tự chọn.

 

Lông xù, hai dây buộc.

 

Trước đây mỗi ném , luôn với ánh mắt phức tạp, chơi như .

 

vẫn luôn chơi thế nào.

 

 

Chỉ trong lúc ngẩn , Ca Ca ngậm nó lên.

 

Khoan .

 

Ngậm?

 

Hắn c.ắ.n hai sợi dây buộc , quả bóng khít trong miệng.

 

Đầu đùng một cái.

 

Đuôi Ca Ca lắc điên cuồng, tai run lên vì phấn khích, mắt sáng lấp lánh , như đang chờ khen.

 

“Ư ư… chủ nhân chủ nhân! Chơi như đúng ?”

 

há miệng, lời nào.

 

Trong đầu lóe qua mấy hình ảnh lành mạnh.

 

Mặt nóng bừng.

 

Ca Ca vẫn ngậm quả bóng, nghiêng đầu , đầy mong đợi:

 

“Chủ nhân? Không đúng ?”

 

khó khăn :

 

. Rất… đúng.”

 

Ca Ca, quả bóng … giờ chơi , đây là …”

 

 

lúc định lừa lấy quả bóng khỏi miệng Ca Ca.

 

Ngoài cửa bỗng động tĩnh.

 

 

Cửa mở.

 

Cố Thời Diên đó.

 

Hắn thấy , biểu cảm mặt từ vui mừng chuyển sang kinh ngạc, phẫn nộ.

 

“Chủ nhân, là ai?”

 

còn kịp , ánh mắt lướt qua bộ đồ Ca Ca, chiếc vòng cổ cổ.

 

Mắt Cố Thời Diên đỏ lên.

 

“Chủ nhân, mới rời mấy ngày, chủ nhân mua thêm một thú nhân ?”

 

Hắn lao tới, đ.ấ.m một cú mặt Ca Ca.

 

“Á…!”

 

Ca Ca kêu t.h.ả.m một tiếng, ôm mũi lùi , mắt rưng rưng trốn lưng , run lẩy bẩy.

 

“Chủ nhân chủ nhân!”

 

Hắn ư ử:

 

“Hắn đ.á.n.h ! Hắn đ.á.n.h !”

 

Cố Thời Diên tức đến bốc khói:

 

“Đồ thú nhân hèn nhát! Có gan thì đây một đấu một với !”

 

 

Loading...