Chương 8
Ca Ca co thành một cục, đáng thương :
“Chủ nhân, sợ… chủ nhân bảo vệ …”
Cố Thời Diên càng giận:
“Chủ nhân mua ở ? Mau trả hàng ! Hắn còn cần chủ nhân bảo vệ? mới là bảo vệ chủ nhân!”
Hắn xông lên, giật phăng quả bóng khỏi miệng Ca Ca.
“Đồ lẳng lơ! Cái cũng là của !”
Rồi bắt đầu kéo quần áo của Ca Ca.
Ca Ca hét trốn, cảnh tượng hỗn loạn vô cùng.
…
Cuối cùng cũng phản ứng , lao tới ngăn .
“Thời Việt… Cố Thời Diên! Dừng tay!”
Cố Thời Diên khựng , sự phẫn nộ trong mắt dần tan , đó là thấp thỏm.
“Cô… là ai ?”
gật đầu.
“Trước đây là đúng.”
lấy hết can đảm:
“Nếu giận thì trút lên , đừng tổn thương Ca Ca.”
…
“Cô con thú nhân hèn nhát đó mà cần ?”
Giọng run nhẹ.
Muốn ?
Hắn là tổng tài tập đoàn Cố, dám?
Cố Thời Diên thấy gì, tiến lên một bước, nhét đuôi lòng bàn tay .
“Chủ nhân, khế ước của chúng vẫn giải trừ. Cô… định vứt bỏ ?”
“Không rời ?”
Giọng khàn :
“Trước đó là vì mất trí nhớ nên mới đối xử với như … hơn nữa, Thẩm Thanh Tuyết mới là ân nhân của , ?”
Hắn nhíu mày:
“Thẩm Thanh Tuyết?”
“Cô giúp khôi phục ký ức. Nếu , Cố thị hợp tác với một Khương thị nhỏ bé như ? Không báo ơn thì là gì?”
…
“Chủ nhân, chủ nhân của chỉ một cô. Thẩm Thanh Tuyết là cái thá gì chứ?”
ngờ trả lời như .
“Mẹ của chủ nhân lừa mất cổ phần, giúp cô lấy . thâu tóm Khương thị, đuổi hai con và ba cô khỏi nhà họ Khương. Bây giờ tất cả của Khương thị… đều là của chủ nhân.”
Trong đầu ầm một tiếng.
Thâu tóm?
Đuổi ?
…
Điện thoại bỗng rung.
Là ba .
máy, còn kịp , bên vang lên giọng tức giận:
“Khương Nhiễm! Rốt cuộc con gì!”
“Để Cố tổng mua Khương thị của chúng với giá rẻ! Mau quỳ xin Cố tổng ! Không thì cả nhà chúng uống gió tây bắc!”
Trong tiếng nền, giọng Thẩm Thanh Tuyết vang lên:
“Ba, con Khương Nhiễm sẽ hại c.h.ế.t chúng mà! Cố tổng tức đến mức thèm gặp cả con!”
cúp máy.
Ngẩng đầu Cố Thời Diên.
Hắn… đang giúp trả thù?
…
mở điện thoại, tìm bức ảnh đưa cho xem.
“Cô gửi. Nói với cô …”
Cố Thời Diên liếc một cái.
Mặt lập tức tối sầm, giọng lạnh :
“Cô cho dùng t.h.u.ố.c k.í.c.h d.ụ.c quá liều. Lại vô tình giúp khôi phục ký ức.”
Khi , trong mắt chút tổn thương.
“Chủ nhân, sẽ chạm mà cô ghét.”
há miệng, nên gì.
Chỉ cảm thấy trái tim vốn c.h.ế.t lặng dần dần sống .
…
“ rời mấy ngày, chỉ là để xử lý chuyện công ty và giải quyết nhà họ Khương. Không rời bỏ chủ nhân.”
Đuôi của Cố Thời Diên lặng lẽ quấn lấy cổ tay .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/succubus-cua-toi-la-hang-boi-thuong/chuong-8.html.]
Phía , Ca Ca vẫn co thành một cục, đáng thương chúng , nhỏ giọng lẩm bẩm:
“Chủ nhân… rốt cuộc là ai …”
Cố Thời Diên đầu liếc một cái.
Ca Ca lập tức im bặt, trốn hẳn lưng .
…
Cố Thời Diên thu hồi ánh mắt, về phía .
“Chủ nhân, bỏ , chỉ cần một thôi, ?”
“ một trại tiếp nhận thú nhân, đưa đến đó cũng .”
vội vàng giải thích:
“Ca Ca là thú nhân tạo từ gen của con ch.ó poodle mà để .”
Cố Thời Diên vẻ mặt khó Ca Ca đang co rúm lưng .
Ca Ca ló nửa cái đầu , lén lút , thấy thì lập tức vụt một cái tiếp tục rụt về, chỉ còn lộ đôi tai thú đang run run.
“Vậy nên…”
“Con thú nhân là… thiểu năng ?”
: “???”
“Nghe ch.ó poodle chỉ trí tuệ của trẻ từ 2 đến 6 tuổi.”
“Chủ nhân, lúc đặt hàng, cô chỉnh trí thông minh cho ?”
vỗ trán.
Xong .
Lúc đó chỉ mải kích động, đặt hàng bấm xác nhận liên tục, căn bản xem kỹ các tùy chọn.
Trí tuệ… mặc định… là theo loài gốc…
…
Ca Ca thấy nguy cơ qua, đuôi vui vẻ lắc.
“Chủ nhân chủ nhân, hai đang gì ?”
Cố Thời Diên , bỗng nhiên .
“Từ nay là trai của , cô là chủ nhân của chúng . Nhớ ?”
Ca Ca nghiêng đầu , suy nghĩ ba giây, gật mạnh.
“Anh trai!”
Hắn vui vẻ gọi một tiếng, ngậm quả bóng dụi lòng Cố Thời Diên.
Cố Thời Diên dụi đến lảo đảo, biểu cảm khó tả.
bỗng ngửi thấy mùi khét.
Xong !
Ca Ca tắt bếp!
…
Buổi tối.
Cố Thời Diên đương nhiên bên cạnh .
Ca Ca cũng thuận thế trèo lên giường, Cố Thời Diên đá một cái xuống.
“Á!!”
Ca Ca đất, tủi ngẩng đầu:
“Trước đây vẫn ngủ bên cạnh chủ nhân mà!”
Cố Thời Diên xuống :
“Trước đây là đây, bây giờ là bây giờ.”
Ca Ca hai mắt rưng rưng .
định , Cố Thời Diên :
“Cậu ngoan . Ngày mai mua cho đồ ăn vặt, còn đồ chơi kêu, loại phát sáng nữa.”
Mắt Ca Ca lập tức sáng lên.
“Thật ?”
“Thật.”
Hắn lập tức bò dậy, vui vẻ chạy cửa, vẫy tay:
“Chủ nhân ngủ ngon! Anh trai ngủ ngon!”
Rồi còn hiểu chuyện mà đóng cửa .
…
Trong phòng yên tĩnh .
đầu Cố Thời Diên.
Hắn cũng đang .
“Chủ nhân.”
“ừ” một tiếng.
Hắn gần, trán chạm trán .
“Lần , sẽ rời nữa.”
“Còn nữa…”
“ đói .”
Hết truyện.