“Khí độ của phu nhân thủ trưởng là hư danh, quý bà Quý La Lan Tề Đường bằng ánh mắt hề chút kinh hoảng nào khi tính mạng của đang nắm giữ trong tay kẻ khác.”
Ngược , bà đột nhiên nhếch môi một tiếng, “Cô ch-ết!"
Ngữ khí của bà chút tiếc nuối, chút thất vọng, dường như còn ẩn chứa một vài cảm xúc khác khiến nhất thời thể phân biệt .
Tề Đường cũng khẽ , “ , vẫn còn sống sờ sờ đây.
Trái là bà, ngày ch-ết còn xa nữa ."
Quý La Lan vì câu mà cảm thấy sợ hãi, trái :
“Dù nữa, cũng là tổ mẫu của các .
Tàn hại trưởng bối là đại nghịch bất đạo, sẽ thiên lôi đ-ánh ch-ết đấy."
Tề Đường vẫn như cũ:
“Lúc bà chuyện sợ thiên lôi đ-ánh ch-ết?
Ngược dạy bảo khác thì giỏi lắm, da mặt bà dày đến mức cầm s-úng cũng b-ắn thủng."
Quý La Lan ngờ Tề Đường chuyện thẳng thắn và thô lỗ như , sững một lát mới :
“Nếu chuyện gì, nhà họ Nhạc sẽ buông tha cho cô ."
Đây là con bài lật lớn nhất, cũng là giới hạn cuối cùng của bà .
bà hiển thị quá coi trọng việc Tề Đường là một tuân thủ quy tắc, nghĩ rằng như thể khiến hành vi của cô kiềm chế.
Ánh mắt Tề Đường đổi, khi ngón tay xoay nhẹ giữa trung, giữa ngón cái và ngón trỏ xuất hiện một viên thu-ốc màu nâu to bằng hạt trân châu.
Cô kẹp viên thu-ốc lắc lắc mắt Quý La Lan:
“Đây là thứ đặc biệt điều chế cho bà, tiếp theo, hãy tận hưởng nó cho thật ."
Nhìn thấy viên thu-ốc càng lúc càng gần miệng , Quý La Lan lúc mới hoảng hốt.
Bà điên cuồng lắc đầu, mưu toan tránh né việc viên thu-ốc lọt trong miệng.
động tác của Tề Đường hề bà ảnh hưởng, cảm nhận một sự lạnh lẽo chạm môi , Quý La Lan gầm nhẹ:
“Tề Đường, cô hai con các bắt rốt cuộc là ai ?"
Tề Đường thu tay , Quý La Lan bằng ánh mắt đầy thú vị:
“Được, cho bà một cơ hội, !"
Quý La Lan ngay hai con đó chắc chắn là do bọn họ nhúng tay , bây giờ chứng thực suy nghĩ , trong lòng trào dâng lửa giận nhưng tạm thời dám phát tiết ngoài.
Chỉ lạnh một tiếng :
“Người quả nhiên là các đưa ."
Tề Đường nhướn mày:
“Thời gian để cho bà còn nhiều ."
“Hai con đó là vợ và con trai của sư phụ cô - Phó Văn Thanh.
Nếu tốn hết tâm tư tìm thấy bọn họ, cả nhà ba bọn họ đời đều cơ hội đoàn tụ.
Ngay cả nể mặt sư phụ cô, cô cũng nên hại ."
Tề Đường trong lòng thầm mắng một tiếng “vãi cả chưởng", nhưng ngoài mặt vẫn cố hết sức duy trì sự bình tĩnh.
Cái gì cơ?
Lão già chẳng cả đời cô độc , vợ con từ chui thế ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sung-ai-quan-nhan-thap-nien-70-sau-khi-tu-choi-xuong-nong-thon-toi-duoc-anh-chang-luu-manh-cung-chieu-den-phat-khoc/chuong-209.html.]
“Bà tưởng bà tùy tiện bừa là sẽ tin ."
Cô Quý La Lan, cảm thấy biểu cảm của bà giống như đang dối, nhưng loại như bà , biểu cảm thể tin .
Quý La Lan nghẹn lời, bà thật mà con ranh còn tin, tức cơ chứ?
Bà mở to mắt, cố gắng thể hiện sự chân thành của :
“Cô tin thì đưa bọn họ gặp sư phụ cô, sư phụ cô chắc chắn nhận tiểu sư , tình cũ của chứ."
Tiểu sư ?
Quả nhiên là vị tiểu sư nhảy vực tuẫn tình đó ?
Nếu bà ch-ết, vị tứ sư chắc chắn cũng ch-ết.
Sự thật dường như sắp nổi lên mặt nước.
Chương 164 Trúng phong (Bị liệt)
Ngay khi Quý La Lan nghĩ rằng thuyết phục Tề Đường, trong lòng tính toán khi an sẽ xử lý Tề Đường và Nhạc Kỷ Minh thế nào.
Bây giờ đôi bên coi như triệt để xé rách mặt mũi, ngươi ch-ết thì là sống.
Nếu lão già bà tính kế bọn họ một nữa, ước chừng cũng sẽ về phía bà .
Tuy nể tình nghĩa mấy chục năm sẽ lấy mạng bà , nhưng chắc chắn sẽ hạn chế tự do của bà .
Chi bằng một hai nghỉ, g-iết ch-ết Nhạc Kỷ Minh cho tuyệt hậu họa.
Qua vài năm khi sự việc dần bình , cũng ch-ết , lão già cũng thể thật sự gì bà , nhà họ Nhạc còn trông cậy con cháu của bà cơ mà!
Tề Đường hì hì hai tiếng, mở miệng :
“Tiếc quá, hôm qua Vân Điệp cho phận của bà , điều đủ để trở thành con bài giữ mạng cho bà ."
Cô dối bao giờ chớp mắt lấy một cái.
Trong mắt Quý La Lan xẹt qua một tia kinh ngạc, bà nhốt con Vân Điệp mấy ngày, đương nhiên cảnh giác của bọn họ luôn cao, mà dễ dàng tiết lộ phận của như .
Bà hận thù nghiến c.h.ặ.t răng hàm, trong lòng hiểu rõ, sự việc còn đường xoay xở nữa.
“Cô cái gì, những gì đều thể cho cô, cũng thể đảm bảo, chỉ cần các đến Kinh Đô, chúng thể mãi mãi nước sông phạm nước giếng."
Dáng vẻ ban ơn cao cao tại thượng thật sự khiến Tề Đường nhịn bật thành tiếng.
“Thật một điểm thật sự nghĩ thông, con trai cháu trai bà nhiều như , Nhạc Kỷ Minh với ông cụ lấy một ngày tình cảm, tại bà đối phó với chứ?"
Cô thật sự nghĩ , cả gia đình bọn họ bao nhiêu năm tình cảm, cho dù Nhạc Kỷ Minh thật sự trở về nhà họ Nhạc thì thể tạo thành uy h.i.ế.p gì với bọn họ cơ chứ?
Ánh mắt Quý La Lan tối sầm , trong lòng trào dâng một luồng hận ý, còn chẳng là lão già ch-ết tiệt tuổi tác càng lúc càng lớn, xuống lỗ một nửa bắt đầu hoài niệm chuyện cũ .
Bà vài thấy ông một trong thư phòng thẫn thờ những bức ảnh cũ, thậm chí hai còn rơi nước mắt.
Hừ...
Thật sự thâm tình như thế, lúc trẻ vứt bỏ con họ?
Quý La Lan bà kiêu hãnh cả đời, ban đầu cũng là tiểu thư khuê các, từ nhỏ nâng niu chiều chuộng, nếu đường cùng, thể tự cam hạ tiện danh phận theo ông ?
Vất vả lắm mới đến ngày hôm nay, vốn dĩ là tuổi hưởng phúc bên con cháu, mà đưa đứa cháu trai của về để bà buồn nôn ngay mắt, chuyện bà thể nhịn ?
Lỡ như lão già lẩm cẩm hồ đồ, bắt đầu nhớ quá khứ cảm thấy với hai con , giao nhà họ Nhạc tay Nhạc Kỷ Minh.
Vậy bao nhiêu năm qua bà sinh con đẻ cái cho ông , theo ông bôn ba khắp nơi, chẳng trở thành một trò ?
Bất kể là vì tôn nghiêm của chính bà, vì tương lai của nhà họ Nhạc , bà đều thể buông tha cho Nhạc Kỷ Minh.