Sủng Hôn Thập Niên 70: Gả Cho Người Đàn Ông Cứng Rắn Nhất - Chương 250

Cập nhật lúc: 2026-02-16 18:57:05
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Bất kể là nhân sâm rượu t.h.u.ố.c, Phó Thu Thạch đều vô cùng cảm động.

 

Về phương diện sành sỏi, nhưng mà, tấm lòng của Niệm Niệm... là hướng về mà!

 

(Khúc đại nương: Con tỉnh , đây là quà đáp lễ!)

 

Mấy ngày , ông cụ và bà cụ ở kinh thành nhận một bưu kiện lớn do Phó Thu Thạch gửi từ trường học về, cảm thấy thắc mắc: "Thằng nhóc mới học, đào một bao lớn đồ đạc thế ?"

 

"Thứ nó thể kiếm thì ở nhà đều cả mà!"

 

"Nó đang trò trống gì !"

 

"Tiền trong tay nhiều quá nóng túi thì gửi cho Niệm Niệm chứ!"

 

Bà cụ bưu kiện lớn như mà lẩm bẩm.

 

Ông cụ đang xem thư, híp mắt : "Không thằng nhóc đó bày vẽ , là Niệm Niệm chuẩn đấy!"

 

"Niệm Niệm gửi đến trường cho nó, bảo nó giúp gửi về cho chúng !"

 

"Ôi chao, cháu dâu thật là chu đáo, đúng ý lão già quá!"

 

Bà cụ là Lâm Niệm gửi đến, vội vàng tìm kéo để mở xem, chiến sĩ cần vụ đến giúp một tay.

 

Sau khi mở bưu kiện , họ xem xét từng món một: "Ôi, đây là nhân sâm!"

 

Bà cụ mở một cái hộp gỗ, lấy củ nhân sâm bọc trong vải đỏ bên trong, kinh ngạc kêu lên.

 

Ông cụ cũng vội vàng chống gậy tới xem, quả nhiên là nhân sâm.

 

Ông hít một thật sâu: "Củ nhân sâm e là hơn trăm năm!"

 

"Năm đó lúc thủ trưởng cũ đ.á.n.h giặc lùn thương nặng, đưa ông trốn nhà dân, thầy lang trong thôn đến xem thương thế cho thủ trưởng, lúc đó vị đại phu lấy một củ nhân sâm là hơn sáu mươi năm để giữ mạng cho thủ trưởng."

 

"Củ nhân sâm đó bằng củ !"

 

"Sau cũng tặng nhân sâm trăm năm, nhận, nhưng bà chắc cũng thấy qua , bà nghĩ xem mấy củ đó so với củ tương đương ?"

 

Bà cụ vỗ đùi: "Chứ còn gì nữa!"

 

"Thế , quý quá!"

 

"Mau gửi trả cho Niệm Niệm ."

 

Ông cụ lắc đầu: "Không gửi, gửi Niệm Niệm sẽ nghĩ thế nào? Cháu dâu hiếu kính chúng thì chúng cứ yên tâm mà nhận lấy!"

 

"Mấy đứa con trai đứa nào từng chuẩn cái cho chúng ?"

 

Bà cụ ngẫm cũng đúng.

 

quý trọng quá, bà chỉ sợ nhà họ Lâm dốc hết gia sản .

 

Ông cụ tiếp tục : "Chúng cất kỹ , ngộ nhỡ lúc nào nhà Niệm Niệm cần dùng đến, chúng lấy trả y như !"

 

" thấy đấy!" Bà cụ cẩn thận cất nhân sâm .

 

Sau đó bà cụ lôi rượu t.h.u.ố.c .

 

Ông cụ híp mắt : "Rượu t.h.u.ố.c cháu dâu cho chắc chắn là rượu t.h.u.ố.c , hôm nay sẽ đổi sang dùng rượu t.h.u.ố.c để xoa bóp!"

 

Mấy ngày nay đầu gối ông đang đau dữ dội, nên bắt đầu dùng rượu t.h.u.ố.c bệnh viện kê cho.

 

Trong thư Thu Thạch rượu t.h.u.ố.c dùng để trị trật đả tổn thương, thì cũng tương đương với rượu t.h.u.ố.c của bệnh viện.

 

đây là cháu dâu tặng mà!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sung-hon-thap-nien-70-ga-cho-nguoi-dan-ong-cung-ran-nhat/chuong-250.html.]

 

Lão già nhịn khoe khoang.

 

Bà cụ để tâm, bà : "Được, ông dùng cái nào thì dùng cái đó!"

 

Sau đó bà cùng chiến sĩ cần vụ bê các loại hạt, thỏ khô bếp, tìm mấy tờ báo, chia một ít hạt bọc bằng báo.

 

Sau đó dùng một cái túi lưới đựng, xách ngoài: " chia cho mấy bà chị em của một ít!"

 

Ông cụ xua tay: "Bà thong thả nhé!"

 

Đợi đến khi bóng lưng bà cụ biến mất, ông mới khịt mũi một cái: "Hôi hám mà còn thích thể hiện!"

 

Sau đó, ông xuống cầm điện thoại gọi : "Lão Trần , dạo ông đang gì đấy?"

 

"Không việc gì thì trông cháu , ôi thế thì quá!"

 

" lão Trần, hỏi ông cái , ông hạt thông xào như thế nào ?"

 

"Chuyện là thế , Thu Thạch nhà chúng chẳng tìm đối tượng , đối tượng của nó gửi cho hai già chúng ít đặc sản quê nhà!"

 

"Đứa nhỏ ông xem, hai già chúng răng cỏ , mà ăn mấy thứ chứ..."

 

"Cái gì, ông răng cho ông ăn á? Thế , tâm ý của đối tượng Thu Thạch, thể phụ lòng , răng thì cứ để trong nhà ăn dần dần..."

 

"Tút tút tút..."

 

Đầu dây bên cúp máy, ông cụ bĩu môi: "Sao cúp máy ? Đường dây vấn đề ?"

 

Ông cụ gọi một khác: "Lão Lý , đang bận ? Thế , hỏi ông, món gà hầm nấm thế nào nhỉ? Ôi dào, là đối tượng của Thu Thạch gửi cho bao nhiêu là nấm rừng đây ..."

 

Chiến sĩ cần vụ: ...

 

Cháu dâu gửi đồ cho bộ oai lắm !

 

Chương 192 Hiến kế tăng thu nhập

 

Thu hoạch vụ thu thành, "hai vụ gấp" (thu hoạch và gieo trồng) thành một nửa, nhưng vẫn thể lơ là.

 

Thu hoạch xong còn tranh thủ gieo trồng.

 

đại đội máy kéo, việc cày ruộng nhanh vô cùng.

 

Một con trâu một ngày cày năm mẫu, một chiếc máy kéo một ngày thể cày một trăm năm mươi mẫu.

 

Điều khiến đại đội trưởng mở mang tầm mắt!

 

Hiệu suất cao gấp ba mươi đấy!

 

Khái niệm cao gấp ba mươi là thế nào chứ!

 

Các xã viên gần như ngây , đây máy kéo chỉ dùng để vận chuyển, hiệu quả còn thấy rõ lắm, hễ xuống ruộng cày một cái là hiệu quả hiện ngay.

 

Lâm Niệm liền hiến kế cho Tưởng Điền Phong, bảo ông mời đại đội trưởng của mấy đại đội lân cận đến tham quan máy kéo cày ruộng, đại đội sẽ lái máy kéo đưa đón, mất thời gian của bọn họ.

 

"Cháu tin , xem qua tốc độ và trình độ cày ruộng của máy kéo nhà mà bọn họ còn thể giữ bình tĩnh ?"

 

"Không bình tĩnh thì sẽ mượn, mượn thể mượn ? Phải trả tiền thuê giống như đồng chí Đỗ Ngọc Phân chứ! Có điều cho đại đội em thuê, chúng lấy rẻ một chút là !"

 

Tưởng Điền Phong cũng ngốc, con tính dễ tính mà!

 

Lâm Niệm nghĩ một lát : "Thôi, mời bọn họ đến tham quan nữa, đợi chú út của cháu cày xong ruộng của thôn , bảo chú kéo theo thủ quỹ và những công cụ dùng để cày ruộng trực tiếp đến đại đội lân cận giúp đỡ, giúp bọn họ cày hai mẫu ruộng sang đại đội tiếp theo giúp cày hai mẫu."

 

"Để bọn họ trực tiếp thấy hiệu quả, ai dùng máy kéo thì đưa tiền tại chỗ dùng tại chỗ, đưa tiền thì nhanh chân sang đại đội tiếp theo!"

 

 

Loading...