Sủng Hôn Thập Niên 70: Gả Cho Người Đàn Ông Cứng Rắn Nhất - Chương 264

Cập nhật lúc: 2026-02-16 18:57:19
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lâm Niệm khỏi cảm thán, thứ cũng chỉ ở thời đại mới thể ăn, nếu để ở tương lai thì đó chính là động vật bảo tồn cấp hai, ăn thử một con xem?

 

Có con nào là "vui vẻ" nhận ngay đôi "vòng tay bạc" !

 

Đồ đạc quá nhiều, ngoài thịt hoẵng, mỗi chia hai con thỏ một con gà rừng, gùi nào gùi nấy đều chật cứng.

 

Một chuyến chắc chắn là chuyển hết , ít nhất chạy hai ba chuyến.

 

Lão Kiều chút lo lắng, ông với Lâm Niệm: "Thanh niên Lâm, còn phiền cô một việc, cái cô thanh niên Tô đó hiểu sửa nhà gần nhà , cô ngày nào cũng qua xem nhà một , sáng trưa tối đều xem."

 

"Cô thể xuống núi , tìm cách nào đó giúp giữ chân thanh niên Tô , để và Hổ T.ử mang đồ về nhà."

 

Lâm Niệm : "Được, cháu xuống núi tìm cách, cứ để muộn hơn cháu nửa tiếng hãy xuống núi."

 

Bà nội Khúc với vợ chồng Lâm Đại Cường và Đoạn Xuân Hoa: "Hai vợ chồng chị mang gùi đưa Niệm Niệm về , Xuân Hoa ở nhà nấu cơm, Cả mang gùi lên đây chuyến nữa."

 

"Lúc về nhớ tránh khác ."

 

Vợ chồng Lâm Đại Cường cùng đồng ý, Lâm Niệm cũng đòi mang theo ít đồ về nhà.

 

Bà nội Khúc kiên quyết từ chối, thế là cô gọi Lưu Dũng Nam, hai bàn tay trắng xuống núi.

 

Về đến nhà Lâm Niệm bảo Đoạn Xuân Hoa nấu cho cô và Lưu Dũng Nam ít mì ăn, ăn vội mấy miếng đến điểm thanh niên, tìm phụ trách điểm thanh niên là Trương Hồng Anh và Kiều Quốc Lương mấy câu.

 

Kiều Quốc Lương và Trương Hồng Anh lập tức mắt sáng lên, chia tập hợp .

 

Tô Vân quả nhiên ở đó, ai cũng đến chỗ khu đất xây nhà.

 

Thế là Trương Hồng Anh liền sai gọi cô về.

 

Điểm thanh niên họp đại hội thanh niên.

 

Tô Vân gọi về trong lòng vô cùng vui, cô còn đợi ông cháu lão Kiều về nhà mà!

 

là kỳ quái.

 

Thu hoạch mùa thu kết thúc mà hai vẫn còn sống sờ sờ đó.

 

Chẳng lẽ vẫn là do sự tái sinh của cô tạo hiệu ứng cánh bướm?

 

Dẫn đến vốn dĩ nên xuất hiện xuất hiện, nên sống còn sống?

 

Nếu như .

 

Thì ông cháu nhà họ Kiều càng cảm ơn cô, mang đồ bán rẻ cho cô mới đúng chứ!

 

Tức c.h.ế.t .

 

Về đến điểm thanh niên thấy Lâm Niệm cô càng tức hơn, Trương Hải Dương đến tìm Lâm Niệm, tiếc là lúc đó cô đang ở khu đất xây nhà cố gắng tìm cơ hội bắt chuyện với lão Kiều nên lỡ mất.

 

Tô Vân Lâm Niệm thấy ngứa mắt, nhưng ngoài mặt dám thể hiện , cô còn bồi tiếp.

 

"Mời đến dự cuộc họp , là do đồng chí Lâm Niệm đề xuất, thanh niên trí thức chúng xuống nông thôn , thì thực sự giúp đỡ đại đội ở phương diện nào, nếu chúng chỉ đơn thuần là xuống đồng giúp trồng trọt, thì sự giúp đỡ đối với đại đội và xã viên là lớn."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sung-hon-thap-nien-70-ga-cho-nguoi-dan-ong-cung-ran-nhat/chuong-264.html.]

Tiêu Lam khẩy: "Nói thì lắm, còn giúp thế nào nữa? Giúp họ ăn mặc, giúp họ ngủ nghỉ ?"

 

Hoàng Ngọc Phượng vội vàng hùa theo: " thế! Mồm mép dẻo quẹo năng tào lao, thấy thanh niên Lâm là cố ý, cố ý lãng phí thời gian của chúng , cố ý phá hỏng lúc chúng nghỉ ngơi!"

 

Mục Hồng cũng phụ họa: "Có những đúng là ích kỷ, bản thảnh thơi trong phòng phát thanh, quan tâm đến những việc vất vả bên ngoài như chúng !"

 

Lưu Ái Hoa yếu ớt : " thấy thanh niên Lâm như , chúng cứ xem thanh niên Lâm ."

 

Tô Vân giả tạo phụ họa theo: " thế, chúng nên xem thanh niên Lâm gì, cho dù ý tưởng của thanh niên Lâm chín chắn, nhưng xuất phát điểm của cô chắc chắn là , thanh niên trí thức chúng vốn dĩ là đến để xây dựng non sông gấm vóc của tổ quốc mà!"

 

"Chẳng qua là mất chút thời gian nghỉ ngơi thôi mà, đừng tính toán nhiều thế!"

 

Mọi đều đồng loạt về phía Lâm Niệm, Lâm Niệm trong lòng lạnh, nhưng ngoài mặt tỏ vẻ như hiểu ý tứ trong lời của Tô Vân.

 

Cô dõng dạc : "Thanh niên Tô đúng, ý tưởng của lẽ chín chắn lắm, nhưng tục ngữ câu, ba thợ giày bằng một Gia Cát Lượng."

 

" ý tưởng của , thể cùng góp ý mà!"

 

Cốc Hướng Dương vỗ tay : " thấy thanh niên Lâm đúng, nếu quốc gia cần trồng trọt thì thực chẳng cần đến chúng , chúng trồng trọt bằng những nông dân lành nghề ở nông thôn chứ!"

 

Lưu Dũng Nam: "Chúng xuống nông thôn, nhiều luôn coi thường nông thôn, coi thường nông dân, nhưng bao giờ nghĩ xem chúng đến đây liệu gây phiền phức cho họ, trở thành gánh nặng của họ ."

 

" trở thành gánh nặng như ."

 

" ủng hộ ý tưởng của đồng chí Lâm Niệm!"

 

Tiêu Lam trợn mắt: "Cô ủng hộ, cứ như con ch.ó , cũng đối tượng đấy!"

 

Trương Hồng Anh thấy sắp cãi đến nơi, liền vội vàng quát: "Thanh niên Tiêu cô đủ đấy! Đừng lôi những chuyện đây!"

 

Lâm Niệm cũng chẳng thèm để ý đến Tiêu Lam, mà : "Đầu tiên, trường học của đại đội xây xong, giáo viên lấy từ ? Là xin từ công xã huyện?

 

Chúng là thanh niên trí thức của đại đội, chẳng lẽ khoanh tay ?

 

Chúng thể lên công xã, kiến nghị với công xã rằng trường tiểu học Tiền Tiến cần phiền công xã và huyện, thanh niên chúng sẽ gánh vác trọng trách giáo d.ụ.c thế hệ tương lai của đại đội ?"

 

Ôi chao, chuyện chẳng là chuyện mà ai nấy đều thầm tính toán trong lòng !

 

Lâm Niệm dứt lời, lập tức hùa theo, ngay cả đám Tiêu Lam cũng lên tiếng phản đối Lâm Niệm.

 

Có thể dạy học ở trường tiểu học của đại đội, ai xuống đồng việc chứ?

 

Đề xuất đầu tiên đều tán thành, thế là Lâm Niệm cứ suy nghĩ xem với đại đội và công xã thế nào, đó chọn vài đại diện, tìm thời gian lên công xã.

 

Đề xuất thứ hai Lâm Niệm đưa vấn đề về kinh tế: "Đại đội máy cày , việc thuận tiện hơn, lúc bận rộn mùa màng cũng thể giúp đại đội tăng thu nhập, nhưng lúc bận rộn mà cứ để thì chút lãng phí ?"

 

Chương 203 Có nhiều con đường

 

Tiêu Lam: "Máy cày để thì liên quan gì đến cái loại như cô!"

 

"Cô đúng là lòng riêng, chẳng qua là sợ nhà mất việc thôi!"

 

Trương Hồng Anh thực sự chịu nổi Tiêu Lam nữa, cô giận dữ quát: "Tiêu Lam cô im miệng , thì đừng tham gia họp nữa!"

 

 

Loading...