Sủng Hôn Thập Niên 70: Gả Cho Người Đàn Ông Cứng Rắn Nhất - Chương 271

Cập nhật lúc: 2026-02-16 18:57:26
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

cô cũng , tình huống đột nhiên vội vàng tìm đến tận cửa như thế , chắc chắn là chuyện.

 

Phòng phát thanh là nơi để chuyện, lỡ như thiết chỗ nào chú ý mà tắt, nội dung chuyện sẽ phát thanh ngoài mất.

 

"Đi, đến phòng họp, uống ngụm nước !"

 

Lâm Niệm đưa Đặng Thúy Thúy đến phòng họp, rót cho cô một ly nước đun sôi để nguội.

 

Đặng Thúy Thúy uống ừng ực hết sạch, lập tức thấy sảng khoái hơn nhiều.

 

"Chỗ chỗ để chuyện, , lên xe đạp đến nhà mới của tớ, để còn đường!"

 

"Đợi tớ chuyển nhà , lúc nghỉ thể đến ở một hai đêm đấy!"

 

Đặng Thúy Thúy mắt sáng rực lên: "Nhà của sửa xong , , ngay thôi, tớ xem cho thật kỹ mới !"

 

Lúc đại đội bộ , chủ nhiệm phụ nữ đến, đang biểu mẫu trong văn phòng của bà .

 

Lâm Niệm qua đưa chìa khóa phòng phát thanh cho bà, nhờ bà để mắt giúp phòng phát thanh một chút, đó dẫn Đặng Thúy Thúy đến nhà mới của .

 

Cả hai đều xe đạp nên đến đó khá nhanh.

 

Nhìn nhà mới của Lâm Niệm, cái sân nhỏ ở nông thôn trông thì lớn, nhưng đối với Đặng Thúy Thúy sống ở thành phố với điều kiện chỗ ở chật chội thì ngôi nhà đúng là quá rộng !

 

"Cậu thể ở đây, một cái sân lớn thế , eo ôi, ở một thì thoải mái bao, rộng rãi bao nhiêu!"

 

"Không giống như nhà chúng tớ, như cái chuồng bồ câu !"

 

Chương 208 Cút cái nữ chính nguyên tác

 

Bên một đồ đạc đơn giản, Đặng Thúy Thúy tham quan một vòng đặt một cái hũ kín trong túi lưới và một gói gia vị kho bọc bằng vải xô lên bàn, đó khách sáo chút nào mà xuống chiếc ghế xếp mới tinh.

 

"Đây là chú tớ bảo tớ mang nước dùng kho và gia vị cho , đến nước dùng nhiều nên chú tớ đóng cho ."

 

Nước dùng kho !

 

Thế thì quá !

 

Lâm Niệm lúc đó chỉ mới nhắc qua một câu, ngờ Đặng Thúy Thúy mang đến !

 

"Bao nhiêu tiền, tớ đưa cho !" Lâm Niệm vội vàng hỏi.

 

Đặng Thúy Thúy: "Nước dùng lấy tiền , cũng nhiều, chỉ một hũ thôi, công nhân chúng tớ thể lấy, nhưng chẳng ai mang về nhà cả!"

 

Lâm Niệm: "Tại ?"

 

Đặng Thúy Thúy thở dài: "Lúc kho thịt nó thơm lắm, thu hút lắm!"

 

"Hơn nữa, cái nước dùng thường xuyên đun nóng mới , nhà ai mà ngày nào cũng kho thịt chứ!"

 

"Chẳng bằng lúc nào ăn thì mua ít thịt mang đến tiệm cơm, nhờ đầu bếp ném nồi kho xong mang về là , còn tiết kiệm củi lửa."

 

"Nồi nước dùng già chẳng bao giờ chê thịt , quản lý còn mong ngày nào cũng mang thịt đến kho chứ, cho nó ngọt nước!"

 

"Cậu chỉ cần đưa tiền gia vị cho tớ là , đưa hai đồng!"

 

Gia vị đắt lắm!

 

Đắt hơn thịt nhiều!

 

chỗ gia vị thể dùng lâu, lâu, nếu nước kho còn thơm nữa thì mới cho thêm .

 

"Cảm ơn nhé!" Lâm Niệm nhanh nhẹn đưa tiền.

 

Đặng Thúy Thúy: "Cảm ơn cái gì mà cảm ơn!"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sung-hon-thap-nien-70-ga-cho-nguoi-dan-ong-cung-ran-nhat/chuong-271.html.]

"Giữa hai chúng đừng khách sáo, đúng , tớ chuyên môn đến để đưa nước dùng kho cho , chuyện là thế ..."

 

Cô luyến thoắng kể những gì thấy cho Lâm Niệm , Lâm Niệm xong sắc mặt dần lạnh lùng xuống.

 

Cái tên Trương Hải Dương .

 

là hết chỗ !

 

Sao lắm chuyện như thế chứ!

 

Lâm Niệm quan tâm ?

 

quan tâm, cô chỉ sợ phiền phức thôi.

 

Không trở thành đề tài bàn tán cho khác lúc dư t.ửu hậu.

 

"Niệm Niệm, cái tên Hải Dương đó đều là thật ?" Đặng Thúy Thúy đầy vẻ xót xa.

 

Lâm Niệm chậm rãi gật đầu: "Ừm, những gì về cảnh ngộ của tớ là thật, nhưng mà, tớ vì những cảnh ngộ đó mà trở nên cực đoan, sắc sảo thì thật là nực !"

 

"Cậu thấy tớ cực đoan sắc sảo ?"

 

Đặng Thúy Thúy dứt khoát lắc đầu, Niệm Niệm như , xinh lương thiện, sắc sảo cực đoan chỗ nào chứ.

 

Lâm Niệm : "Thực tớ thể xuống nông thôn, xưởng cơ khí ở Dung Thành là doanh nghiệp trọng điểm của quốc gia cơ mà, nhưng nếu tớ xuống nông thôn, chạy thì tớ sợ tớ sẽ bán , bán cho một ông già hoặc một kẻ nào đó bình thường về vợ..."

 

"Mẹ ruột của tớ coi tớ như kẻ thù, tớ dám trông cậy , chỉ mong đến tuổi là nhanh ch.óng xuống nông thôn để trốn thật xa!"

 

"Thực bây giờ vận may của tớ khá , thế mà tìm thấy ở nơi xuống nông thôn ."

 

"Dù đây tớ sống thế nào, nhưng hiện tại tớ thấy hạnh phúc."

 

"Có che chở, cũng kết giao với bạn mới chân thành, còn tìm một đối tượng như đồng chí Phó Thu Thạch!"

 

"Tớ nghĩ, chắc là ông trời thấy đây tớ quá đáng thương, quá đáng thương , cho nên bây giờ mới đến bù đắp cho tớ!"

 

"Cái gọi là khổ tận cam lai!"

 

"Tương lai của tớ vô vàn khả năng, tràn đầy hy vọng, trân trọng còn chẳng hết nữa là, ăn no rỗi việc gây hấn với khác!"

 

"Cái tên Lưu Cường đấy, chính là em họ của ..."

 

Nói lưng mà, ai mà chẳng chứ, vả cô là phụ nữ, trong việc kể chuyện bát quái vốn ưu thế bẩm sinh.

 

"Cậu xem nực , thế mà chạy đến cảnh cáo tớ, đợi khi Lưu Cường ngoài thì bảo tớ đừng đến chọc giận Lưu Cường."

 

"Rốt cuộc là ai chọc giận ai chứ, chuyện ngày hôm đó cũng thấy đấy, rõ ràng là chúng chẳng hề đụng chạm gì đến !"

 

Đặng Thúy Thúy vỗ bàn: "Chẳng thế ! Chậc chậc, uổng công còn là trong quân đội, hồ đồ như thế chứ?"

 

" là phí cả cái khuôn mặt đó!"

 

" , tớ cho , cái nữ đồng chí hạng lành gì , cẩn thận với cô !"

 

"Tớ vội vàng chạy đến tìm như thế là vì vô tình thấy cô lẩm bẩm dùng những chuyện để khống chế , bắt nhường vị trí phát thanh viên đấy."

 

"Niệm Niệm, tớ , chúng đừng sợ cô khống chế, vị trí phát thanh viên nhường!"

 

"Dựa cái gì mà nhường cho cô chứ?"

 

"Cái tên Hải Dương đó lắm chuyện như thì chuyện của gì cũng sẽ đồn thôi, chuyện quá khứ qua , đồn thì đồn, cũng chẳng chuyện gì hổ."

 

"Cùng lắm là thương hại một chút thôi, chẳng gì to tát cả!"

 

"Công việc là quan trọng nhất, ai đến cũng nhường!"

 

 

Loading...