Sủng Hôn Thập Niên 70: Gả Cho Người Đàn Ông Cứng Rắn Nhất - Chương 278

Cập nhật lúc: 2026-02-16 18:57:33
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Đoạn Xuân Hoa nấu cơm xong , thế là bánh bao cho chậu sứ cách thủy ướp lạnh để tối ăn.

 

Biết tính nết của Lâm Niệm, huyện chắc chắn sẽ đến tiệm cơm quốc doanh mua đồ ăn, cặp l.ồ.ng đều mang hết cả .

 

Đoạn Xuân Hoa chỉ nấu một bát canh rau, đó cả một gia đình lớn cùng ăn món mà Lâm Niệm mang về từ tiệm cơm quốc doanh.

 

Mỗi ăn đến mức mồm mép đầy dầu mỡ.

 

Bà nội Khúc liền mặt nhận bao nhiêu tiền, đó tiêu bao nhiêu tiền để xây nhà, còn bao nhiêu tiền.

 

Dặn dò ngoài đều , tiền đó đều dùng để xây nhà , trong nhà nhiều trẻ con, đây tiền nên tính đến chuyện , bây giờ trong tay tiền , đội xây dựng đang ở trong thôn, nên bà già mới tự quyết định xây nhà.

 

"Số tiền trong lòng các con đều rõ cả, là của thằng Ba đưa, nó tuy rằng còn nữa, nhưng vẫn đang nuôi nấng bà già ."

 

"Nhà coi như là thằng Ba xây cho bà già , các con đều là hưởng sái của thằng Ba, chiếm tiện nghi của thằng Ba."

 

"Số tiền còn , các con đừng dòm ngó, định để dành cho Niệm Niệm."

 

"Sau mỗi nhà các con cũng tự để dành ít tiền, bọn nhỏ lớn lên lấy vợ bà nội nhất định sẽ hỗ trợ, nhưng vẫn để các con cha lo liệu."

 

"Mẹ, cứ yên tâm, tiền của chúng con dòm ngó ." Đoạn Xuân Hoa là con dâu đầu tiên bày tỏ thái độ, cô cảm thấy bà già chẳng sai chút nào!

 

Trước đây gia đình sống những ngày tháng gì, bây giờ Niệm Niệm đến sống những ngày tháng gì, hơn nữa họ sắp ở nhà gạch ngói , ngày tháng còn sướng hơn những cô con dâu khác trong thôn nhiều.

 

Sướng hơn cả mấy chị em gái của cô nữa!

 

Năm đó cô nhất quyết đòi gả cho Lâm Đại Cường, gia đình đồng ý cô liền loạn với gia đình, mấy chị em thấy cô gả qua đây quả nhiên sống chẳng , mỗi năm về nhà ngoại đều nhạo cô.

 

Cũng vì mang bao nhiêu tiền sính lễ về cho gia đình, nên cha cũng quý mến cô.

 

mãn nguyện, chồng dễ chung sống, chồng đối xử với cô, các em chồng cũng tôn trọng cô, lời cô.

 

Cuộc sống vô cùng thuận lợi.

 

Còn sống khổ, thời đại ở nông thôn nhà ai chẳng khổ, nhà ai dư lương thực ?

 

"Mẹ, chuyện của mấy đứa nhỏ cũng cần lo lắng, cần hỗ trợ , tiền của cứ để lấy vợ cho Đại Cương, lấy vợ xong cũng đừng quản gì hết, tiền để dành cứ tự tiêu, còn dư thì đưa cho Niệm Niệm.

 

Thằng Ba sớm, Niệm Niệm đẻ hành hạ bao nhiêu năm như thế.

 

Nay con bé trở về , chúng chẳng nên để con bé lấy chồng thật vẻ vang ."

 

Nhà họ Phó gia thế quá cao, Lâm Đại Cường cho rằng nhà nỗ lực để dành của hồi môn cho Lâm Niệm, đừng để con bé lấy chồng nhà chồng coi thường.

 

Gia đình như thế, Niệm Niệm mà chịu uất ức, cho dù họ thể liều mạng đòi công bằng cho Niệm Niệm, khéo khi cửa còn chẳng nổi.

 

Đây là điều Lâm Đại Cường lo lắng và trăn trở nhất.

 

Lâm Đại Cương: "Con dùng tiền của để kết hôn , con tự để dành tiền lấy vợ, cứ yên tâm để dành của hồi môn cho Niệm Niệm!"

 

"Con cũng sẽ nỗ lực kiếm tiền hồi môn cho Niệm Niệm nữa!"

 

Đại Dũng giơ tay: "Con cũng , con cũng , Đại Dũng cũng kiếm tiền hồi môn cho Niệm Niệm, ơi, Đại Dũng còn thể thêm việc nữa!"

 

Lâm Niệm: ┭┮﹏┭┮

 

Cảm động đến mức thầm trong lòng luôn.

 

"Thời đại mới phong khí mới, sính lễ hồi môn đều là hủ tục cũ, cháu thèm mấy thứ đó !"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sung-hon-thap-nien-70-ga-cho-nguoi-dan-ong-cung-ran-nhat/chuong-278.html.]

 

"Đến lúc đó trúng thì đăng ký kết hôn về sống chung, nếu sống hạnh phúc thì ly hôn, lẽ nào các bác các chú còn cho cháu về nhà !"

 

Vốn dĩ chuyện ly hôn ở thời đại chỉ trỏ chê , nhưng nhà họ Lâm thực sự quá yêu quý Lâm Niệm, họ cho rằng Lâm Niệm đúng, sống nổi thì ly hôn.

 

Con gái nhà họ Lâm gả để chịu nhục!

 

Sống thì về nhà, cả nhà tự khắc sẽ cưng chiều!

 

"Tiền đó là cha cho bà nội, bà nội cứ cầm lấy mà tiêu!"

 

"Muốn tiêu thế nào thì tiêu, đợi nhà xây xong dọn qua đó, xung quanh chẳng hàng xóm gì, chúng cứ ngày ngày nấu thịt ăn, ai cũng bồi bổ sức khỏe cho thật !"

 

Lâm Đại Cương trêu chọc Lâm Niệm: "Niệm Niệm năm đó chọn đất nền ở chỗ đó, chính là để ăn thịt cho thuận tiện ?"

 

Lâm Niệm gật đầu lia lịa: " ạ!"

 

Mọi ồ lên một trận.

 

Lâm Niệm với Đoạn Xuân Hoa, lát nữa sang nhà mới kho đồ ăn, Đoạn Xuân Hoa nhanh nhảu đồng ý, cô rửa bát, Lâm Đại Cương tranh lấy việc: "Để em rửa cho, chị dâu và Niệm Niệm qua đó !"

 

Hai khỏi cửa, liền thấy tiếng của bà năm Dương từ xa truyền : "Thanh niên tri thức Lâm, tìm cháu đấy, bác dẫn về nhà đây!"

 

Chương 214 Sói Xám và Sói Đỏ

 

Lâm Niệm và Đoạn Xuân Hoa dừng bước, bà năm Dương tới nơi thì thấy Đoạn Xuân Hoa bưng một chậu là đồ thừa của gà vịt ngỗng, nào là đầu, cổ, đầu cánh và chân.

 

Toàn là những thứ chẳng chút thịt nào!

 

"Các lấy nhiều mấy thứ thế?"

 

Lâm Niệm: "Đến tiệm cơm quốc doanh tìm mua đấy ạ, mấy thứ rẻ, hầm nhừ gặm cũng đỡ thèm."

 

Đoạn Xuân Hoa: "Dù cũng còn chút vị thịt chứ bộ!"

 

Bà năm Dương nghĩ cũng đúng, thế là khen ngợi: "Vẫn là nhà các cách sống." Trong lòng nghĩ: Bà cụ Khúc quả nhiên là phá hết tiền nhận , nếu đến thịt cũng chẳng nỡ mua?

 

Còn nhờ vả quan hệ để mua mấy món xương xẩu .

 

Lâm Niệm thấy sự chê bai trong mắt bà , thầm nghĩ trong lòng, đợi thêm hai ba mươi năm nữa, mấy thứ cực kỳ giá trị đấy nhé.

 

Lúc tìm Lâm Niệm cũng tới, là trong quân đội, đang mặc quân phục.

 

Anh xách hai cái l.ồ.ng, trong mỗi l.ồ.ng nhốt một chú ch.ó nhỏ!!!!

 

Lâm Niệm: (⊙o⊙)

 

A a a a!

 

Đáng yêu quá!

 

"Cô đồng chí Lâm Niệm ?" Đồng chí xách l.ồ.ng ch.ó hỏi.

 

Lâm Niệm vội vàng gật đầu: " , là Lâm Niệm, xin hỏi là ai ạ?"

 

"Chào đồng chí Lâm Niệm, là chiến hữu của đồng chí Phó Thu Thạch, tên là Thiệu Anh Dũng, hai chú ch.ó nhỏ loại trong quá trình huấn luyện."

 

" những lệnh cơ bản chúng đều , cũng từ chối thức ăn từ lạ."

 

 

Loading...