Sau đó, muộn hơn một chút Đới Quốc An cũng ăn món đó, cũng thấy thoải mái vô cùng. Ông cảm thán: “ béo lên , sắc mặt cũng hồng hào hẳn , bây giờ mỗi ngày đều dùng tro bôi lên mặt, chỉ sợ nhận .”
Lưu Dũng Nam phì phì.
Đới Quốc An : “Ái chà, gì khác, đối tượng của Thu Thạch tâm ý trong chuyện ăn uống khá!”
“Thằng nhóc thối đó kiếp phúc !”
Lưu Dũng Nam ngưỡng mộ : “Chứ còn gì nữa, bao giờ mới cái phúc như Ba!”
Chương 219 Cút Tây Bắc mà trồng cây
Nhóm Tiêu Lam đấu tố đến mức mặt mày xám xịt. Sử Hòa Bình thầm may mắn vì lựa chọn sáng suốt của , kịp thời rời khỏi Tiêu Lam, nếu cũng sẽ xui xẻo theo. Ngoài sự may mắn đó, Sử Hòa Bình tranh thủ lúc theo đến công xã xem đấu tố để gọi điện về nhà.
Bố Sử: ...
Sau khi đặt điện thoại xuống, bố Sử với Sử: “Bà gửi ít tiền và phiếu cho con , gửi thêm ít đồ khác nữa, để nó theo Tiêu Lam xuống nông thôn đúng là thiệt thòi cho nó quá.”
“ , bên phía nhà họ Tiêu bà cũng báo một tiếng.”
“Không chúng giúp, mà là Tiêu Lam quậy quá.”
“Thôi bỏ , đích tìm Tiêu Văn Minh chuyện t.ử tế một phen, nhà họ Tiêu bọn họ hại con trai xuống nông thôn, thể bù đắp gì !”
Mẹ Sử : “Chứ còn gì nữa!” là phiền lòng mà. Bước thực sự là quá tệ, nhưng dù con trai họ cũng trại tạm giam vài ngày. Hối hận, thực sự là hối hận. Trước đây Tiêu Lam là loại nhỉ? Ôi!
“Bà cũng đừng nghĩ nhiều quá, con cái nhà ai cũng xuống nông thôn, là cán bộ lãnh đạo, vốn dĩ gương.”
“Hòa Bình xuống nông thôn đối với là chuyện , ở đây vững vàng mới bảo vệ chúng nó.”
“Bà gửi đồ cho Hòa Bình cũng một phong thư, bảo nó cố gắng kiên trì thêm chút nữa, xem thể lo cho nó một suất đại học Công Nông Binh .”
“ nó nhất định tạo mối quan hệ với cán bộ đại đội, nếu dù suất mà đại đội thả thì cũng chịu!” Hoặc là đại đội đ.á.n.h giá quá tệ thì cũng học .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sung-hon-thap-nien-70-ga-cho-nguoi-dan-ong-cung-ran-nhat/chuong-285.html.]
“Được!” Mẹ Sử gật đầu, bà : “ , Hòa Bình thanh niên tri thức bọn họ đang bàn bạc giúp đại đội lập xưởng, nếu thể lập xưởng, họ cũng thể trở thành công nhân của doanh nghiệp tập thể, như ít nhất dầm mưa dãi nắng việc đồng áng nữa, Hòa Bình mùa thu hoạch thực sự quá khổ, ba giờ sáng thức dậy đến mười giờ đêm, suýt nữa thì lấy mất mạng nó.”
“Ông xem đường lối nào , nếu thì bắt cầu cho Hòa Bình, Hòa Bình nhà kiểu gì mà chẳng giám đốc xưởng.”
Bố Sử khẩy: “Lập xưởng? Đâu dễ thế, một lũ nhóc con mơ mộng hão huyền!”
“Bà xem mấy cái xưởng tập thể ở phố xem, nhà nào mà dễ dàng ?”
“Lập xưởng chỉ cần nhân mạch mà còn cần tiền, cho dù bắt cầu nhân mạch, đại đội họ tiền ?”
“Bà thư bảo nó đừng nghĩ mấy chuyện đó, cứ biểu hiện cho , ở đây đợi một năm rưỡi nữa sẽ nghĩ cách cho nó.” Mẹ Sử Hòa Bình đồng ý.
Bố Sử khi tan liền tìm Tiêu Văn Minh. Đỗ Ngọc Phấn kết án và đưa lao cải , chuyện đó thể chối cãi , thấy quá nhiều. là đồ ngu xuẩn! Ngu xuẩn! Cho dù ông ly hôn, cho dù con trai đăng báo đoạn tuyệt quan hệ với bà , nhưng những ảnh hưởng gây vẫn là sự thật. Mấy vị lãnh đạo lượt tìm ông chuyện, của Ủy ban cũng tìm ông mấy .
Bây giờ ở đơn vị, đừng đến thăng chức, nếu bố ông là lão gia t.ử nhà họ Tiêu tọa trấn, e là ông đến ghế lạnh cũng chẳng mà , chắc chắn sẽ điều khỏi kinh thành. Tan một ngày ghế lạnh, Tiêu Văn Minh về nhà thấy lão Sử đang đợi ở cửa. Nhiệt tình đón trong, liền nhận một chuỗi tin sét đ.á.n.h.
Tiêu Lam ở quê gây chuyện . Sử Hòa Bình can nổi, cô cứ nhất định đòi dắt theo thanh niên tri thức ép xã viên ăn thức ăn cho ch.ó cùng cô lên Ủy ban huyện tố cáo. Kết quả là gậy ông đập lưng ông, tự cũng tố cáo luôn. Mẹ nó! Mẹ nó! Mẹ nó! Con gái đúng là Đỗ Ngọc Phấn chiều hư , bây giờ , đây? Nếu tin tức truyền , ông còn mặt mũi nào mà nữa!
Mặt mũi ông để ! Thực sự là tức c.h.ế.t ! Lão Sử còn bóng gió , lúc đầu là Đỗ Ngọc Phấn đến nhà nài nỉ xin Hòa Bình theo xuống nông thôn để chăm sóc Tiêu Lam, bây giờ , Hòa Bình trói chân ở quê, Tiêu Lam giỏi quậy phá như . Ý là nhà họ Tiêu hại nhà họ Sử.
Tiêu Văn Minh bụng đầy bực tức nhưng vẫn chỉ thể nén giận bao nhiêu lời , hứa hẹn sẽ giúp chạy vọt, đồng chí lão Sử lúc mới hài lòng rời khỏi nhà họ Tiêu. Ông , Tiêu Văn Minh liền đập phá một trận trong nhà. Sau đó điện thoại của bố ruột gọi tới, mắng ông một trận tơi bời, tuyên bố nếu ông quản Tiêu Lam thì cả nhà cuốn gói Tây Bắc mà trồng cây!
Tiêu Văn Minh suýt nữa thì tăng xông. Ngày hôm liền đến đơn vị xin nghỉ, ông đến đại đội Tiền Tiến thăm Tiêu Lam, đích dạy bảo nó mới . Tây Bắc ... cát là cát thôi... Ông bố của ông giống như bố dượng , lời thực sự là đấy!
Tiêu Lam và Tiêu Văn Minh những ngày đều dễ chịu gì, mặt mày ủ dột.
Nhận thư của Lâm Niệm, Phó Thu Thạch như gió, nụ mặt bao giờ tắt, khiến em cùng phòng đều thấy ghen tị. Lớp trưởng đây là đang bắt nạt bọn độc mà! Tuy nhiên... nhân lúc lớp trưởng chú ý, nẫng sạch lọ thịt băm kho của ! Từng một sức múc thịt cặp l.ồ.ng của , một lọ thịt băm kho vét sạch sành sanh, cũng tại đồ đựng nữa thôi, chứ thịt còn cũng quét sạch !
╭(╯^╰)╮
Phó Thu Thạch để ý đến những chuyện , phong thư ngây ngô. Em nhớ ! Ha ha ha! Anh !