Chao ôi, ngốc thế chứ, thư giấu đầu hở đuôi thế nhỉ? Vẫn là cô gái nhỏ của thông minh hơn! Đợi qua vòng sơ loại của cuộc thi đơn binh đại bỉ là trường học sắp nghỉ , tuy nghỉ vẫn huấn luyện nhưng cũng thể xin nghỉ vài ngày để thăm cô.
Phó Thu Thạch bức thư nhiều , cho đến khi đến tìm , bảo phòng thường trực điện thoại của , gọi . Anh cẩn thận cất bức thư ngăn kéo, khóa , mới khỏi, em cùng phòng bàn tán: “Ôi chao, quý như vàng thế cơ, cái vẻ mặt mà đa tình thế, đối tượng của gì cho ?”
“Thì gì chứ, thư từ của chúng đều kiểm tra xác suất mà, ai dám lời ngọt ngào sến súa trong thư.”
“Vậy mà trông đa tình thế?”
“Chẳng lẽ đối tượng của sắp đến thăm?”
“Cũng thể lắm!”
“Chậc chậc, đối tượng của lớp trưởng sắp đến thăm , còn đối tượng của chúng đang ở phương nào nữa...” Ngưỡng mộ! Ghen tị!
Phó Thu Thạch chạy đến phòng thường trực, vui vẻ “Alo” một tiếng, đầu dây bên truyền đến một giọng khiến thoải mái.
“Phó Thu Thạch, cho , lúc tham gia đại bỉ đơn binh thì giữ kẽ một chút, quá phô trương!”
“Không hiếu thắng!”
“Tốt nhất là loại ngay vòng sơ khảo , s.ú.n.g b.ắ.n chim đầu đàn, cái tính gây họa, phô trương chẳng mang lợi ích gì cho !” Phó Quốc Thành nhận điện thoại của Trương Hải Dương, lời tiếng đều ý bảo Phó Thu Thạch hại đời cô gái quê, lo ăn. Đằng tin trường học đăng ký cho Phó Thu Thạch tham gia cuộc thi đơn binh, Phó Quốc Thành liền yên . Ông tin Phó Thu Thạch thực lực lọt trận chung kết, nhưng càng nổi bật thì đến lúc những chuyện bê bối bại lộ, càng mất mặt hơn!
“Còn nữa, mau ch.óng cắt đứt với cô gái quê đó , hại !”
Nụ mặt Phó Thu Thạch biến mất, khóe môi hiện lên một nụ mỉa mai đậm đặc xua .
Anh : “Chuyện của cần ông quản, ông quản đoàn ca múa nhạc của ông ! Luyện thêm vài điệu múa nữa , khi đoạt giải quán quân còn xem tiết mục ca múa do ông chịu trách nhiệm chỉ đạo đấy!”
Chọc đúng tim đen của ông bố ruột mà! Anh giỏi khoản lắm!
Chương 220 Chọc tức bố, là dân chuyên nghiệp!
Phó Quốc Thành quả nhiên tức đến bốc khói. Nghịch t.ử! Ông chịu đủ ánh mắt của xung quanh , kết quả con trai ruột như . Phó Thu Thạch vẫn dừng , tiếp tục : “Ông nội cho ông cưới Lưu Đình, bà hạng t.ử tế, ông chẳng vẫn cưới Lưu Đình đó , còn ông nội tức đến mức nhập viện. Đồng chí Phó Quốc Thành, so với ông, hơn nhiều! Ông nội quản ông, ông cũng quản !”
“Không tự chuốc lấy nhục nhã thì đừng gọi điện cho nữa!”
“Dù còn trường quân đội, còn ông chỉ thể dàn dựng ca múa nhạc thôi!”
Phó Quốc Thành tức đến mức ném điện thoại, Phó Thu Thạch thấy âm thanh ch.ói tai liền đưa điện thoại xa, đó nhẹ nhàng gác máy. Anh mỉa: “Cần gì chứ? Cứ tự chuốc nhục!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sung-hon-thap-nien-70-ga-cho-nguoi-dan-ong-cung-ran-nhat/chuong-286.html.]
“Đồng chí Phó Quốc Thành đây là ông đúng , đồ công cộng nên giữ gìn như đây !”
Chao ôi, tâm hồn tổn thương , cần than vãn với đối tượng một chút, bắt đối tượng hai trăm chữ lời đường mật thì mới khỏi bệnh . Niệm Niệm gửi thịt khô cho , gửi nhiều thế, em giữ mà ăn? Phải nghĩ cách kiếm chút đồ ngon cho em mới . Bên phía ông nội bà nội đưa , thì tìm chú nhỏ. Chú nhỏ ở ngoài đảo, chỗ chú thể kiếm nhiều hải sản.
Phó Thu Thạch vốn dĩ bước khỏi phòng thường trực, ngoắt trở , điện thoại của một khu bảo vệ đảo hiệu Hải nào đó... Ừm, điện thoại của chú Hai cũng gọi một cuộc, vợ chồng chú Hai đều nghiên cứu khoa học, phúc lợi cực kỳ , đơn vị lo hết thứ, trong tay nhiều đồ lắm, vì tặng khác, thà mang cho Niệm Niệm còn hơn.
Trong một viện nghiên cứu nào đó, Phó Quốc Vĩ đang múa b.út thành văn: “Hắt xì...”
Đến ngày Lâm Niệm chuyển nhà lễ nhập trạch, Đặng Thúy Thúy đến sớm, thời buổi thịnh hành việc mời khách khứa rình rang, nhưng Lâm Niệm vẫn chuẩn kẹo và hạt dưa cho mấy nhà quen , trẻ con đến nhà chơi đều cho kẹo, hạt dưa và lạc.
“Chà, ngôi nhà của em dọn dẹp xong trông khá quá nhỉ!” Đặng Thúy Thúy tham quan một vòng , đó thấy bà cụ Khúc bước từ bếp, liền đưa đồ trong tay qua.
“Bà ơi, đồ trong túi lưới là cháu mua cho nhà , còn trong túi vải là thịt cháu mua hộ Niệm Niệm ạ!”
Bà cụ Khúc đón lấy, : “Cháu xem cái đứa nhỏ , đến chơi là còn mang đồ theo gì!”
“Sau cứ đến chơi nhé, đừng mang đồ theo!”
Đặng Thúy Thúy tự nhiên khoác tay bà cụ Khúc: “Sao mà mang đồ ạ? Không lễ nghĩa là bố cháu sẽ dạy dỗ cháu đấy! Hơn nữa, cháu cũng hưởng sái nhà bà nhiều mà! Đã ăn bao nhiêu rau nhà bà còn gì!”
“Được , các cháu chơi !” Bà cụ Khúc hì hì , mang túi đồ bếp.
Đặng Thúy Thúy thấy Sói Xám và Sói Đỏ, ôi chao, hai con sói con đầu nghiêng qua nghiêng cô, khiến tim cô như tan chảy.
“Em thể sờ chúng ?” Đặng Thúy Thúy mắt lấp lánh hỏi Lâm Niệm.
Lâm Niệm gật đầu: “Được chứ!”
“Sói Xám, Sói Đỏ, đây là bạn của chị, Đặng Thúy Thúy! Cho chị sờ một cái!”
Mấy chú ch.ó con nghiêng đầu Lâm Niệm, Đặng Thúy Thúy vò đầu bứt tai một trận. Chó con: ... Suýt nữa thì áp cả mặt bụng chúng nó ! Người phụ nữ thật đáng sợ quá !
“Có lên núi dạo một vòng với tớ, kiếm chút đồ mang về ?” Lâm Niệm hỏi Đặng Thúy Thúy, dù thời gian còn sớm.
Đặng Thúy Thúy: “Được chứ! Tớ cũng lên núi chơi một chuyến!”
Lâm Niệm nhà lấy hai cái túi thơm cho cô , bảo cô một cái buộc ở thắt lưng, một cái buộc ở cổ chân: “Đây là t.h.u.ố.c bột tớ mua của nhân viên y tế trong thôn, thể đuổi muỗi, côn trùng và rắn rết.” Thuốc do bác sĩ Diêu phối, lão gia t.ử họ Kiều , hồi ông lên núi đều thích nhờ bác sĩ Diêu phối t.h.u.ố.c, cực kỳ hiệu nghiệm.