Sủng Hôn Thập Niên 70: Gả Cho Người Đàn Ông Cứng Rắn Nhất - Chương 295
Cập nhật lúc: 2026-02-16 19:04:42
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Toàn bộ quá trình đều là mà!
Lấy 'chúng ' chứ!
Ồ, thím ba cô mở miệng liến thoắng , là tổng chỉ huy, cũng thể tính là 'chúng ' !
Chuyện tố cáo đưa chương trình nghị sự.
Bên động tĩnh của đại đội cũng giấu , dù Tưởng Điền Phong cũng hỏi quá nhiều .
Tất nhiên, Tưởng Điền Phong kiểm soát tin tức, cũng một phần ý tứ răn đe trong đó.
Trong trường hợp thể phòng hết, chỉ thể dùng việc đại đội phát hiện điều gì đó để đe dọa kẻ trộm.
Tô Vân khi tin thì bực bội vì sự thiếu thận trọng của , hai ngày đầu còn đỡ, cô chỉ tay lúc bản đang việc. ... lòng tham cứ thế lớn dần lên, khi cô thấy từng đống ngô chất đống bên đường, xung quanh ai, liền chút kìm lòng .
cô may mắn, cô gian, dù đại đội phát hiện gì đó cũng nghi ngờ đến đầu cô .
Không bằng chứng mà!
Việc cô thần quỷ !
Chỉ cần cô giữ vững tinh thần là sẽ .
Ngày hôm Lưu Dũng Nam liền xin nghỉ, đạp xe lên huyện từ lúc trời sáng, đó tìm một lùm cây nhỏ cải trang thành bà lão, lén lút nhét thư tố cáo.
Sợ một bức thư ngó lơ, nhét thêm một bức thư từng hòm thư bưu điện khác .
Làm xong việc liền vội vàng quần áo, nấp ở gần cục, xem thư ai nhặt .
Mọi chuyện đều thuận lợi.
Bức thư hề ngó lơ, ngược còn coi trọng.
Phía cục phản ứng nhanh, trực tiếp dẫn ập đến địa điểm Lưu Dũng Nam đưa , cả khu vực đó đều bao vây, chân dung thì bắt dễ như trở bàn tay.
Chương 227 Khó quá mất
Lưu Dũng Nam nán canh chừng cho đến khi phía cục bắt một chuỗi dài mới lẻn đến tiệm cơm quốc doanh, tìm Đặng Thúy Thúy mua nhiều bánh bao màn thầu, nhân tiện mang theo mấy thứ đồ vụn gà vịt về, đó mua một ít tiết canh lòng già cần phiếu, cùng với một con vịt kho và một con gà hầm mà đầu bếp Đặng đặc biệt bảo Lưu Dũng Nam đợi để cho.
Thanh niên tri thức Lâm hào phóng, nhưng họ thể điều, củ nhân sâm đó họ lén tìm quen xem qua , ít nhất cũng tám mươi năm.
Nhân sâm tám mươi năm thì dân thường như họ dù tiền cũng chẳng chỗ mà mua, mang chợ đen bán thì càng đắt đỏ vô cùng.
Cháu gái kết giao với bạn , thật là sảng khoái.
Lưu Dũng Nam đến tiệm cơm quốc doanh một chuyến, lúc về thì túi lớn túi nhỏ.
Về đến thôn, xã viên thấy liền hỏi: "Thanh niên tri thức Lưu, mua nhiều đồ thế cơ !"
Lưu Dũng Nam : "Vâng, chẳng mới dọn nhà , trong nhà cái gì cũng thiếu, cháu chạy chạy mấy chuyến để mua mà!"
Đối phương hỏi: "Thanh niên tri thức Lưu, đứa cháu gái, trông xinh lắm, còn đảm đang, việc trong việc ngoài đều lo liệu hết..."
Lưu Dũng Nam: "Ha ha ha, cảm ơn cô ạ, nhưng ở quê cháu đính hôn , chỉ chờ đủ tuổi là kết hôn thôi!"
"Đối tượng của cháu ở nhà máy dệt đấy!"
Bổ sung thêm một câu: "Công nhân chính thức ạ."
Ồ hố, những xã viên đang thèm thuồng Lưu Dũng Nam bỗng chốc tắt ngóm ý định.
Có thể tắt ngóm .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sung-hon-thap-nien-70-ga-cho-nguoi-dan-ong-cung-ran-nhat/chuong-295.html.]
Đối tượng của là công nhân chính thức của nhà máy dệt đấy!
Chao ôi... một trai điều kiện như , nhà gạch ngói, mà đối tượng.
Không cam tâm, đuổi theo hỏi một câu nhưng Lưu Dũng Nam đạp xe nhanh như chớp, "vèo" một cái thấy bóng dáng .
"Cái thằng chạy nhanh thế gì? Bà già ăn thịt !"
Có : "Bà ăn thịt , nhưng thanh niên tri thức Lưu sợ chậm một chút là bà kéo động phòng với cháu gái nhà đẻ bà đấy!"
"Ha ha ha ha..."
Mọi ồ lên một trận!
Người phụ nữ đó vui lườm một cái, bà bảo: "Đính hôn chứ kết hôn , con gái thành phố còn thể gả về nông thôn chắc?"
" thấy , chẳng sớm thì muộn chuyện hôn sự của thanh niên tri thức Lưu cũng sẽ hỏng bét thôi!"
Mọi lượt bàn tán, cũng đúng, một công nhân chính thức ở thành phố việc gì đợi một thanh niên tri thức ở nông thôn chứ?
nhỡ thanh niên tri thức Lưu đường dây để về thành phố thì ?
về thành phố thì xây nhà gì?
Đầu úng nước !
Lúc về thành phố thì bán cho ai?
Ở nông thôn ai mà mua chứ, dù thì ai mua vẫn , đến lúc đó chỉ cần một ít đồ rừng là thể đổi căn nhà của .
Mông Lưu Dũng Nam còn chạm yên xe đạp, cứ thế mà "bay" về nhà.
Mọi vẫn tan , vội vàng chạy đến công trường tìm Đoạn Xuân Hoa, bảo thím buổi trưa chỉ cần nấu cơm cho Lâm Niệm thôi, mua bánh bao màn thầu về , còn mua ít thức ăn nữa.
Đoạn Xuân Hoa gật đầu lia lịa, trong lòng thím nở hoa, thịt ăn !
Thời gian qua ăn thịt, khiến thím cũng thấy lâng lâng đây.
Buổi tối địa điểm ăn cơm vẫn là ở nhà cũ, bà nội Khúc chê mùi mồ hôi của cả nhà khi việc quá nặng, sợ hun Lâm Niệm.
Về nhà cũ họ thể tắm rửa mới ăn, mùi quá nặng còn thể quần áo.
Lâm Niệm bất lực bày tỏ cô thực sự chê mùi mồ hôi, thực sự mà!
Một việc như cô mà chê việc, cái lý đó ?
Tuy nhiên bà lão Khúc kiên trì, nhà họ Lâm cũng kiên trì, vả giữ gìn thói quen vệ sinh cũng là chuyện , nên Lâm Niệm cũng còn gì để .
Đoạn Xuân Hoa tan sớm về nhà nấu cơm, thấy đống thức ăn Lưu Dũng Nam mang về liền giật một cái, chao ôi, thế thể mở tiệc !
Tiết canh và lòng già thím đều cho thêm rau nấu, gà hầm và vịt kho thím hỏi bà nội Khúc cần cất lấy nước đá ướp lạnh để ngày mai ăn . Dù vụ thu thời tiết cũng mỗi ngày một mát mẻ hơn, còn nóng mấy nữa .
Bà nội Khúc suy nghĩ một chút bảo: "Cứ múc một nửa, cho thêm ít rau , gì chuyện ăn thịt thế ."
"Số còn ngày mai cho thêm ít rau nữa là ăn thêm một ngày!"
Đoạn Xuân Hoa hì hì đồng ý, những ngày tháng ngày nào cũng thịt ăn thế đúng là sướng thật đấy.
"Oa, nhiều thịt quá!"
"Thơm quá mất!"
Lũ trẻ khi rửa tay xong liền xông gian nhà chính, thấy mâm cơm đầy ắp thức ăn liền vui sướng nhảy cẫng lên, thời buổi đúng là chuyện gì hạnh phúc hơn việc ăn thịt.