Sủng Hôn Thập Niên 70: Gả Cho Người Đàn Ông Cứng Rắn Nhất - Chương 298
Cập nhật lúc: 2026-02-16 19:09:00
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chương 298:
Bây giờ mặc dù điểm thanh niên tri thức vẫn còn chút xích mích nhỏ nọ, nhưng bốn đại thần thú Thanh Long, Chu Tước, Bạch Hổ, Huyền Vũ thu phục một trận tơi bời, còn giống như gây chuyện, dám gây chuyện nữa.
Họ nhảy nhót, điểm thanh niên tri thức mâu thuẫn lớn đến thì ngày tháng cũng yên tĩnh hơn .
Kết quả mới yên tĩnh bao lâu, Tô Vân nhảy bày trò.
Chấp nhặt với lũ phần t.ử gì !
Tô Vân: "Trương thanh niên, thấy , đang thực thi công lý!"
"Phần t.ử Vu Vọng Thủy bắt nạt đồng chí nữ, dạy bảo , còn dám c.h.ử.i !"
Vu Vọng Thủy sắp đến nơi: " c.h.ử.i cô, c.h.ử.i vợ mà!"
"Đàn ông ai mà c.h.ử.i vợ chứ?"
"Bạch Lan, Bạch Lan cô mau xem chuyện là thế nào?"
Tô Vân: "Anh đừng hù dọa cô , đ.á.n.h cô thừa sống thiếu c.h.ế.t, nếu đến thì cô đ.á.n.h c.h.ế.t !" Muốn đỉnh cao đạo đức thì lời nhất định càng phóng đại càng !
Lâm Niệm đến xem náo nhiệt u u uất uất bồi thêm một câu: "Tô thanh niên thực thi công lý mà chạy xa thật đấy, từ ruộng của thanh niên tri thức đến chỗ của đám phần t.ử cũng mấy dặm đường nhỉ."
"Cô chạy xa thế đến đây để gì?"
"Đồng cảm với phần t.ử , đến để yêu thương thắm thiết với phần t.ử ?"
!
Ruộng của thanh niên tri thức cách chỗ phần t.ử xa như , Tô thanh niên đến đây gì?
Dương Xuân Lan : "Tô thanh niên cô vệ sinh, cái nhà vệ sinh xa thế cơ !"
"Chẳng , cái đó, Tô thanh niên, trong đám phần t.ử ai là của cô ?" Người câu là Lưu Dũng Nam.
Đới Quốc An kể với chuyện Tô Vân sán gần bọn họ lấy lòng, đưa đồ ăn đồ t.h.u.ố.c cho bọn họ.
Lưu Dũng Nam vốn đang tính kế để chơi Tô Vân một vố, kết quả Tô Vân tự đ.â.m đầu họng s.ú.n.g.
Tô Vân tức phát điên lên , cô hối hận vì nên ầm lên.
Lẽ nên lén lút đ.á.n.h Vu Vọng Thủy một trận, để Bạch Lan ơn cô , đó giúp cô bắt cầu quen với lão thủ trưởng và đại lãnh đạo.
"Lâm thanh niên, cô ý gì, cô chẳng chút lòng đồng cảm nào thế?"
"Cô xem đồng chí Bạch Lan đ.á.n.h thành nông nỗi , cô cũng là đồng chí nữ, cô thể..."
Lâm Niệm giơ tay ngắt lời cô : "Dừng , dừng ngay!"
"Tô thanh niên coi phần t.ử là đồng chí, đây dám tán đồng, Bạch Lan đồng chí của !"
"Hơn nữa, lòng đồng cảm của dù tràn trề đến mấy cũng sẽ chia cho phần t.ử !"
"Tô thanh niên lòng đồng cảm như , trong thôn bao nhiêu hộ khó khăn cần giúp đỡ, thấy Tô thanh niên tay giúp đỡ họ?"
"Ngược chạy xa thế để mang ấm đến cho phần t.ử , đúng là mở mang tầm mắt !" Đồ ch.ó c.h.ế.t, bớt xén miếng ăn từ miệng xã viên, mà chạy đến chuồng bò để tặng quà ấm áp.
Đang đ.á.n.h bàn tính gì đây?
Lâm Niệm thể !
Là lôi kéo mấy vị đại lão ở chuồng bò chứ gì, trong sách đều , đại lão chuồng bò chính là mạng lưới quan hệ của Tô Vân.
Phi!
Cô nhất định phá hỏng chuyện .
Làm mạng lưới quan hệ cho loại , đúng là tiếp tay cho giặc.
Trước đây cô còn nghĩ đến việc tránh né nữ chính, nước sông phạm nước giếng, nữ chính sống đời của nữ chính, cô sống đời của cô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sung-hon-thap-nien-70-ga-cho-nguoi-dan-ong-cung-ran-nhat/chuong-298.html.]
bây giờ cô phát hiện những chuyện cô tránh là tránh , hơn nữa, nguyên tác chỉ cho thấy khía cạnh hào nhoáng của nam nữ chính, chứ cho thấy bên sự hào nhoáng đó bẩn thỉu và dơ bẩn đến mức nào.
Vậy thì cô so chiêu với nữ chính nguyên tác một phen .
Trốn khỏi, tránh , lọt mắt, thì chỉ cách xắn tay áo lên mà chiến thôi!
Mọi cảm thấy Lâm Niệm đúng, đồng loạt theo Lâm Niệm chỉ trích Tô Vân.
Tô Vân thực sự tức đến mức ngọn tóc cũng bốc hỏa.
"Lâm Niệm cô ngậm m.á.u phun !"
" , chỉ lỡ lời thôi!"
" chỉ là chịu nổi cảnh đàn ông đ.á.n.h phụ nữ!"
"Cô đừng chụp mũ lung tung!"
Lâm Niệm nhún vai, cô : "Đàn ông đ.á.n.h phụ nữ là đúng, nhưng cũng nên xem phần t.ử Bạch Lan gì !"
Ánh mắt của đồng loạt đổ dồn về phía Bạch Lan.
Vu Vọng Thủy sốt sắng thúc giục: "Con mụ , cô mau chứ, lão t.ử đ.á.n.h cô ?"
Bạch Lan cúi đầu, yếu ớt : "Anh đ.á.n.h , là tự cẩn thận ngã!"
Tô Vân: ε=ε=ε=(#>д<)ノ
Cô chịu hết nổi !
Đây là hạng gì !
Giúp cô mà cô còn điều!
Lưu Dũng Nam lớn tiếng : "Ái chà chà, Tô thanh niên chắc là chạy xa quá mệt đến hoa mắt nhỉ!"
"Cô thích lo chuyện bao đồng như thế, đại đội chúng ông già đ.á.n.h bà già, cũng bà già đ.á.n.h ông già đấy, cô mà quản hết !"
Có : "Dựa cái gì mà cô quản chứ, đấy là việc của chủ nhiệm phụ nữ!"
"Cô tính là cái thá gì chứ!"
" thế, vợ chồng đ.á.n.h cần gì đến kẻ ngoài như cô múa tay múa chân!"
"Lưu thanh niên đừng hiến kế bậy bạ!"
Lưu Dũng Nam gào to: " đây chẳng thấy Tô thanh niên ngày nào cũng dối vệ sinh để chạy đến xoay quanh đám phần t.ử ."
"Một thanh niên tri thức t.ử tế mà cứ như thế mãi thì ."
"Bị dạy hư thì tính ?"
Tô Vân: ...
Huynh , sai , đến nữa ?
Anh thể ngậm cái miệng thối của !
"Chẳng trách cô ở điểm thanh niên tri thức mà ngoài ở riêng, hóa là để thuận tiện lén lén lút lút đến tìm phần t.ử ..."
Tô Vân nhảy dựng lên hét ch.ói tai: "Lưu Dũng Nam, cũng ở điểm thanh niên tri thức, cũng lén lút đến tìm phần t.ử !"
Lâm Niệm: "Tô thanh niên dùng chữ 'cũng' thật là truyền cảm quá ! Lưu thanh niên đến tìm phần t.ử chúng , nhưng cô đây là thừa nhận ngoài ở là để thuận tiện tìm phần t.ử !"
Tô Vân: "..."
Mẹ nó!
Mẹ nó! Mẹ nó! Lâm Niệm, cô nó đúng là sinh để khắc mà! (Lâm Niệm: Chỉ với cái chỉ thông minh mà cũng đòi nữ chính, chắc dựa bàn tay vàng gánh lên thôi! Tiếc quá nhỉ.
đến đây!)