Sủng Hôn Thập Niên 70: Gả Cho Người Đàn Ông Cứng Rắn Nhất - Chương 299
Cập nhật lúc: 2026-02-16 19:10:11
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Phần 230: Không cho bọn họ cơ hội cấu kết với
Lưu Dũng Nam tung hứng: " thế, Tô thanh niên dùng chữ 'cũng' lắm."
" Tô thanh niên thất vọng , và Lâm thanh niên cùng xuống nông thôn, khi xuống nông thôn chúng là bạn , Lâm thanh niên ngoài ở, chắc chắn yên tâm để một cô gái như cô tự sửa nhà ở bên ngoài, chắc chắn theo bầu bạn !"
"Hơn nữa, đối tượng của Lâm thanh niên còn nhờ vả chăm sóc Lâm thanh niên đấy!"
Đoạn Xuân Hoa bồi thêm một nhát d.a.o chí mạng: "Cậu dẹp , thế, chẳng qua là vì ăn chực thôi!"
Mọi ồ lên.
Lưu Dũng Nam gãi đầu: "Ái chà thím ơi, chuyện thím huỵch tẹt thế, nhà với là mà."
Cái vẻ mặt vạch trần ngượng ngùng hối hận của một nữa chọc , tiếng vang lên rộn rã.
Tô Vân thực sự cách nào rửa sạch hàm oan nữa.
Lúc cô hối hận cực kỳ, hối hận vì ầm lên, cô quên mất, quên mất thời đại thành phần nhạy cảm đến mức nào.
Thời gian trọng sinh về còn ngắn, khiến cô nhiều khi cứ mặc nhiên dùng tư duy của mấy chục năm để nhận vấn đề, xử lý vấn đề.
Tô Vân thể tiếp tục đôi co với Lâm Niệm và Lưu Dũng Nam nữa, cô gượng ép chuyển chủ đề, mũi dùi chĩa thẳng Bạch Lan: "Cô đúng là cái đồ gì , coi như giúp nhầm !"
"Chẳng trách cô là phần t.ử , đúng là đáng để giúp đỡ!"
" cứ nghĩ các đến để cải tạo, nhiệm vụ của đại đội là cải tạo các cho , vì mục đích đó nên mới giúp đỡ, ngờ cô là đồ bạch nhãn lang như ."
" thật sự hối hận!"
"Sau sẽ bao giờ giúp cô nữa!"
Nói xong cô che mặt chạy , chạy , cái miệng của con tiện nhân Lâm Niệm lợi hại quá, đều cô dăm ba câu cho mòng mòng.
Nhịn!
Bây giờ cô nhịn!
Cái loại chỉ khua môi múa mép như Lâm Niệm chỉ thể lăn lộn ở thời đại thôi, đợi đến khi cải cách mở cửa, lúc đó cô - một thấu hiểu sự phát triển của xã hội tương lai mang trong bàn tay vàng, chắc chắn thể trưởng thành thành một con cá mập tư bản.
Đến lúc đó thế giới chỉ công nhận tiền, tiền mua tiên cũng .
Những kẻ từng bắt nạt cô cứ đợi đấy cho cô !
Đặc biệt là Lâm Niệm!
Hừ!
Lâm Niệm hét lên ở phía : "Tô thanh niên cô chạy cái gì thế, vấn đề của cô còn khai báo rõ ràng !"
"Trong đám phần t.ử họ hàng nhà cô ?"
"Cái đó, cô thích giúp đỡ khác như thế, hộ khó khăn tiếp theo cô định giúp là nhà nào?"
"Đừng diễn cái trò như ở nhà ông nội Kiều nhé, chỉ quét dọn sân vườn quấy quá, cô cũng nên cho chút gì đó thực tế !"
"Cho chút lương thực !"
"Đừng mấy trò phù phiếm thế, đều là xuống ruộng việc cả, chút việc nhà tẻ nhạt đó mà !"
Mọi hùa theo Lâm Niệm trêu chọc.
Cũng đúng, Lâm thanh niên thì họ còn thấy Tô thanh niên nhiệt tình, giờ ... quả nhiên là để kiếm danh tiếng mà, chẳng chút lợi ích thực tế nào cả!
Tô Vân thấy những âm thanh mà phiền lòng c.h.ế.t, chú ý chân một cái hố, đạp trúng kịp phanh thế là ngã sấp mặt.
Đau mặt quá!
Đau thật sự luôn!
Va viên đá nhỏ !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sung-hon-thap-nien-70-ga-cho-nguoi-dan-ong-cung-ran-nhat/chuong-299.html.]
A a a a!
Không hủy dung đấy chứ?
Tô Vân vội vàng bò dậy chạy về nhà xem mặt hủy dung , nhưng bước thì cổ chân truyền đến một cơn đau nhói.
Xong đời.
Trẹo chân !
Cô chỉ thể khập khiễng về nhà, nãy che mặt là giả, còn bây giờ cô thật.
Khóc vì ông trời đối xử với cô công bằng, cho cô bàn tay vàng, cho cô trọng sinh, tại còn bày một Lâm Niệm để khắc cô ?
Đây chẳng lẽ chính là thiên đạo đang mưu cầu sự cân bằng?
Cô chịu!
Cô nhất định phá vỡ sự cân bằng !
Mệnh do do trời!
(Thiên đạo: thế, do chính cô đấy!)
Cứ đợi đấy cho cô !
(Lâm Niệm: Ái chà chà, thiên đạo cũng lôi cơ , còn tưởng lạc sang kênh tu tiên huyền huyễn chứ!)
Đới Quốc An và vợ chồng giáo sư vẫn luôn từ xa quan sát phía bên , khi thấy Tô Vân Lâm Niệm và Lưu Dũng Nam mỉa mai cho đến mức bỏ chạy trối c.h.ế.t, ông liền : "Cái cô Tô thanh niên trong thời gian ngắn sẽ đến phiền chúng nữa !"
"Đợi chân của giáo sư Kỳ khỏi hẳn, chúng thể phản kích !"
"Ừm!" Giáo sư Kỳ gật đầu đáp ứng. "Hai đứa trẻ cương trực thông minh, cái cô Tô Vân qua là kẻ nhiều tâm cơ, e là sẽ gây khó dễ cho hai đứa nhỏ ."
Bà chút lo lắng, đáng tiếc phận của bà chẳng giúp gì.
Đới Quốc An : " thấy, cái cô Tô Vân mà dám sán mặt Lâm thanh niên thì đúng là tự chuốc lấy khổ."
Người thể xích con báo săn , thể đơn giản chứ?
Chuyện vẫn xong.
Lâm Niệm xúi giục Trương Hồng Anh vài câu, Trương Hồng Anh vội vàng tìm Tưởng Điền Phong báo cáo.
"Đại đội trưởng, mặc dù những lời Lưu Dũng Nam bằng chứng, nhưng kết hợp với những biểu hiện thường ngày của Tô thanh niên, thấy vẫn nghi vấn..."
"Anh xem, tình huống cần báo lên văn phòng thanh niên tri thức, để của văn phòng đến chuyện với cô ?"
"Ngoài , đại đội cần công tác tư tưởng cho cô ?"
"Phía thì ngày nào cũng công tác cho cô , nhưng cô lời !"
Tưởng Điền Phong trầm tư suy nghĩ, lời của Trương Hồng Anh nhắc nhở ông, chuyện thể bừa , tại Tô Vân tìm phần t.ử ?
"Được, chuyện để điều tra một chút, đó tìm chủ nhiệm phụ nữ chuyện với cô ."
"Phía văn phòng thanh niên tri thức thì ngày mai đích sẽ một chuyến."
Trương Hồng Anh thở phào nhẹ nhõm, đại đội nhúng tay là , nếu xảy chuyện gì đổ cho phụ trách điểm thanh niên tri thức như bà báo cáo.
May mà Lâm thanh niên nhắc nhở.
Lâm Niệm châm ngòi xong về, đường khi xung quanh ngoài, Đoạn Xuân Hoa mới hỏi cô: "Thím thấy cứ để cô quấy rầy con mụ Bạch Lan đó cũng mà, cháu thế chẳng Bạch Lan thảnh thơi ?"
"Để ngăn bọn họ cấu kết với , cá mè một lứa đấy thím!"
"Kẻ giới hạn , họ chỉ công nhận lợi ích thôi."
"Chỉ cần lợi ích đủ lớn, cho dù đối phương là kẻ thù g.i.ế.c cha, họ cũng thể yêu thương thắm thiết thím tin ?"