Sủng Hôn Thập Niên 70: Gả Cho Người Đàn Ông Cứng Rắn Nhất - Chương 319
Cập nhật lúc: 2026-02-16 19:13:36
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bộ trưởng Vạn thì trực tiếp nên lời, thần sắc trở nên vô cùng lúng túng, nhưng còn hơn cả .
Chương 245 Cảm giác khủng hoảng
Sau khi xuống, Bộ trưởng Vạn liền gọi điện cho Phó Quốc Thành: "Lão Phó , giúp ông, mà là con trai ông quá ưu tú, giành vị trí một với điểm vượt xa khác!"
"Vì chuyện mà còn thủ trưởng khiển trách đấy."
"Còn nữa, thực lực của Trương Hải Dương kém xa con trai ông..."
"Hơn nữa thủ trưởng lệnh trọng điểm bồi dưỡng con trai ông, đích chỉ điểm phân khu thứ ba, bày tỏ rằng ông thấy sự bất công nào xảy với Phó Thu Thạch."
"Lão Phó , thực mà, cha con ruột thịt gì mà rõ , Phó Thu Thạch tiền đồ thì cũng là vẻ vang cho ông thôi!"
Phó Quốc Thành ở đầu dây bên mặt mũi xanh mét, ông nhịn : " dám nhận cái vẻ vang mang , một đứa bất hiếu thì tiền đồ đến thì chứ? Sau thủ trưởng nhất định sẽ hối hận về sự lựa chọn ngày hôm nay!"
Cúp điện thoại, Phó Quốc Thành tức giận đập vỡ cốc.
Chiếc cốc bằng sắt tráng men nên vỡ , nhưng đập móp méo.
Nắp cốc văng trúng đầu một cô gái nhỏ tới cửa, cô kêu lên "Á" một tiếng vì đau.
Phó Quốc Thành vội bước nhanh tới kiểm tra: "Cô ? Bị thương ở ?"
Cô gái giật , giơ tay che đầu, ánh mắt vô tội ngập nước Phó Quốc Thành, sợ hãi dám , chút cảm giác tiến thoái lưỡng nan.
Lúc Lưu Đình cũng vặn tới tìm Phó Quốc Thành, hỏi về kết quả cuộc thi.
Kết quả đến thấy Phó Quốc Thành và một cô gái nhỏ sát rạt bên !
Bản bà leo lên vị trí như thế nào?
Vì thấy cảnh , đầu óc bà liền nổ tung, suy bụng bụng , bà cảm thấy cô gái nhỏ đang cố tình quyến rũ Phó Quốc Thành!
Lưu Đình cả chút nào, nhưng bà vẫn cố nén cơn giận, điều chỉnh biểu cảm bước tới: "Lão Phó."
Cả hai đồng thời về phía bà , bà mang theo nụ đầy mặt từ từ bước tới.
Cô gái chào bà : "Chào Chủ nhiệm Lưu!" Đầu cô vẫn còn đau, cho nên lúc chuyện mắt rơm rớm nước, kết hợp với khuôn mặt trái xoan trắng trẻo, quả thực là vô cùng đáng yêu khiến che chở.
Lòng Lưu Đình bỗng chốc u ám hẳn .
"Chào cô, cô đến gửi tài liệu cho lão Phó ?"
Cô gái vội gật đầu, đó đưa tài liệu trong tay cho Phó Quốc Thành: "Thưa thủ trưởng, đây là những tài liệu cần ngài ký..."
Phó Quốc Thành đón lấy, đầu cô hỏi: "Cô chứ?"
Cô gái lắc đầu: "Không ạ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sung-hon-thap-nien-70-ga-cho-nguoi-dan-ong-cung-ran-nhat/chuong-319.html.]
"Vào !" Phó Quốc Thành , cô gái đợi Lưu Đình mới theo , nhân lúc Phó Quốc Thành ký tên, Lưu Đình mỉm hỏi cô : "Cô ở bộ phận nào? Tên là gì?"
Cô gái : "Thưa Chủ nhiệm Lưu, em ở đội biểu diễn năm, tên em là Trang Lệ Na."
Lưu Đình cô từ xuống , cô gái trẻ xinh dáng chuẩn, da dẻ trắng trẻo mịn màng, giống bà , da bắt đầu chảy xệ, khóe mắt cũng bắt đầu xuất hiện nếp nhăn.
"Điều kiện của cô , hãy nỗ lực lên, nhất định cơ hội trở thành trụ cột của đoàn!"
Trang Lệ Na mắt sáng lên, nụ híp mí thực sự đ.â.m mắt Lưu Đình, cô gái nhỏ tâm hồn đơn thuần, tưởng Lưu Đình là tiền bối đang cổ vũ , thực sự cảm thấy tiềm năng nên vui vẻ cảm ơn.
Lúc Phó Quốc Thành ký xong tài liệu, thấy Lưu Đình và Trang Lệ Na đang chuyện, ông dứt khoát dậy bước tới, đưa tài liệu cho Trang Lệ Na.
Lưu Đình: !!!
Phó Quốc Thành mà chiều chuộng cô đến thế! Còn ngay mặt bà nữa!
Trang Lệ Na qua tài liệu, kiểm tra thấy chỗ nào thiếu sót liền chào từ biệt hai .
Sau khi cô khỏi, Phó Quốc Thành đóng cửa , đống hỗn độn mặt đất chiến sĩ cần vụ nhanh ch.óng dọn sạch sẽ từ lúc Phó Quốc Thành quan tâm Trang Lệ Na.
"Bà đến đây gì?" Tâm trạng Phó Quốc Thành tệ, khi đóng cửa đối mặt với Lưu Đình ông cần giả vờ như đối mặt với ngoài, tự nhiên là chẳng sắc mặt .
Không vui chính là vui, treo rõ mồn một mặt.
Lòng Lưu Đình càng lạnh lẽo hơn, lão già đối với con hồ ly tinh thì dịu dàng như , mà đối với bà thì một chút sắc mặt cũng cho! Lòng bàn tay bà đều móng tay bấm đến rướm m.á.u.
" thấy sắp hết giờ việc nên đến xem ông việc gì , nếu việc gì thì chúng cùng về nhà!" Bà nịnh nọt .
" , cuộc thi bên Thu Thạch xong ? nghĩ là chắc cần lo lắng cho nó , chắc chắn là chọn ! Dù nó cũng là con trai ông mà, hổ phụ vô khuyển t.ử mà!"
"Hải Dương đứa trẻ cũng hiểu chuyện, nó trông coi Thu Thạch, chúng chẳng gì yên tâm cả."
Phó Quốc Thành bà nhắc đến Phó Thu Thạch là cơn giận bùng lên: "Đừng nhắc đến nó với , đứa con !"
Phó Thu Thạch càng ưu tú thì mặt ông càng đau.
Lúc giành huân chương công hạng nhất, những quen và đối thủ cũ ông với ánh mắt đúng chút nào, miệng thì lời cung hỷ, nhưng trong lòng ai mà chẳng nghĩ ông là kẻ mù mắt, đứa con trai ông coi trọng ngày càng ưu tú, chẳng đang chứng minh ông mù mắt ?
Hơn nữa bây giờ ông đang quản lý cái đoàn ca múa nhạc rách nát , trong khi con sói con hung dữ ngày càng hơn!
Đứa con bất hiếu lúc còn dám cầm d.a.o c.h.é.m cha nó cơ mà! Ánh mắt của con sói con lúc đó ông vẫn còn nhớ, tràn ngập hận thù và sát khí, nó thực sự g.i.ế.c !
Lúc đó nó bao nhiêu tuổi? Mới mười ba tuổi!
Người khác cứ tưởng ông khắt khe với đứa con , nhưng họ cái quái gì chứ! Loại sói con một khi đắc thế mất kiểm soát... hậu quả đó thể tưởng tượng nổi! Những đều dụng tâm lương khổ của ông !
"Buổi tối còn việc, bà tự về !" Phó Quốc Thành nghĩ đến chuyện trong tầm kiểm soát của là ông đau đầu, hiềm nỗi hai ông bà già thiên vị đến mức tận Thái Bình Dương. Cứ nhất quyết chiều theo nó, nhất quyết giúp con sói con đó!
Phó Quốc Thành quyết định về nhà cũ chuyện hẳn hoi với cha một chuyến, Tổng đội trưởng đại khu bên là đàn em do cha ông dẫn dắt chiến trường năm xưa, ông lên tiếng bảo vệ con sói con, chắc chắn là do lão cha lên tiếng .