Sủng Hôn Thập Niên 70: Gả Cho Người Đàn Ông Cứng Rắn Nhất - Chương 346

Cập nhật lúc: 2026-02-16 19:16:08
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lâm Niệm lấy khăn tay lau nước mắt, nghẹn ngào gật đầu: "Vâng, cháu , chú mau nghỉ ngơi ạ!"

 

"Chú tỉnh ."

 

Lúc y tá cũng đến nhắc nhở Lâm Niệm đến lúc rời , Lâm Niệm cứ một bước ngoái đầu ba , y tá mỉm : "Hiện tại ông còn yếu, đợi khi bệnh tình định, chuyển sang phòng bệnh thường thì thể đến thăm bất cứ lúc nào!"

 

Từ phòng bệnh , nhóm Lâm Niệm chờ Giáo sư Khản ở bên ngoài.

 

Sau khi Giáo sư Khản ngoài, Lâm Niệm vội vàng hỏi ông xem khi Lâm Đại Cương hồi phục thì để di chứng gì , Giáo sư Khản nếu hồi phục thì sẽ vấn đề gì.

 

Tuy nhiên cố gắng đừng những công việc chân tay quá nặng nhọc.

 

Hơn nữa, thể bồi bổ thêm tháng nào tháng nấy, cố gắng ăn uống một chút.

 

Lâm Niệm biểu thị rõ, thì xe máy cày thể lái nữa, dù lái xe máy cày còn bốc vác hàng hóa.

 

Những điều đối với nhà họ Lâm hiện tại mà đều thành vấn đề, một phần tiền và phiếu mà Lâm Trường Chinh đưa cho, cuộc sống của nhà họ Lâm sẽ vì thiếu một lao động chính mà rơi cảnh khốn cùng.

 

"Đồng chí Lâm Đại Cương ở đây ít nhất bốn năm ngày nữa mới thể chuyển sang phòng bệnh thường, canh chừng ở đây cũng vô dụng, tối đa một ngày chỉ một thăm vài phút, chi bằng cứ việc của ."

 

"Đợi ông chuyển sang phòng bệnh thường hãy đến chăm sóc!"

 

"Yên tâm, y tá chúng sẽ chăm sóc ông thật !"

 

Cô y tá câu còn trẻ, gương mặt bánh bao, đôi mắt to tròn, khi lên lông mày cong cong trông ngoan ngoãn.

 

"Ồ đúng , tên là Vân Nhiễm, là y tá chuyên trách phụ trách đồng chí Lâm Đại Cương, chị Diêu trực cùng ca với cũng là một y tá tận tâm và ưu tú, thật sự thể yên tâm!"

 

Lâm Niệm liên tục cảm ơn cô , đang lúc hàn huyên thì mấy tới.

 

Dẫn đầu là mang phong thái của cán bộ.

 

Rõ ràng là một vị cán bộ lớn dẫn theo mấy cán bộ nhỏ, tay còn xách mấy cái túi lưới, trong túi lưới đựng một ít đồ hộp, sữa mạch nha, đó là những loại thực phẩm bổ dưỡng thịnh hành trong thời đại .

 

Đặng Thúy Thúy kéo kéo ống tay áo của Lâm Niệm, hạ thấp giọng hỏi: "Có cần lóc chạy cùng ?"

 

Lâm Niệm: ...

 

"Không cần!"

 

"Họ đến để xin đấy."

 

Phó Thu Thạch tiến lên vài bước chặn mấy đó , : "Đồng chí Lâm Niệm chịu kích động tâm lý nghiêm trọng, thể nhắc đến chuyện xảy tối qua mặt cô , nếu các vị đến tìm cô thì lời gì cứ với . là đối tượng của cô , sinh viên năm nhất học viện mỗ, Phó Thu Thạch."

 

Nói xong, dấu mời, mạnh mẽ đưa mấy đó rời khỏi đây.

 

Chương 266 Chuyện hạt dưa giải quyết

 

Phó Thu Thạch đến mức , vả y tá cũng giúp đỡ Phó Thu Thạch, y tá : "Để tìm cho các vị một phòng bệnh trống chuyện, đồng chí Lâm Niệm thực sự thể chịu thêm kích động nữa!"

 

Chuyện cô cũng qua, nên đồng tình với Lâm Niệm.

 

nếu cô gặp chuyện , ước chừng tâm tư c.h.ế.t cũng .

 

Đầu tiên là cướp, trọng thương, đó ở nhà khách còn vu oan là lưu manh.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sung-hon-thap-nien-70-ga-cho-nguoi-dan-ong-cung-ran-nhat/chuong-346.html.]

Chống đỡ quá bản lĩnh, chống đỡ mới là bình thường.

 

Quan trọng là những còn xong chuyện, mới bắt một tốp, tới một tốp khác, đây là thấy điên nên dồn đường cùng ?

 

Y tá lên tiếng, mấy cũng tiện cưỡng cầu.

 

Chỉ đành theo Phó Thu Thạch và y tá, Lâm Niệm trốn lưng Đặng Thúy Thúy, dù thì cũng lộ mặt, chủ yếu thể hiện vẻ nhút nhát kinh hoàng.

 

Chính chủ lộ diện, Phó Thu Thạch ở mặt khác là một bộ dáng khác, từng chiến trường, khi thu khí thế mà ở cùng một phòng với thì thật sự là khó chịu vô cùng.

 

Như đống kim.

 

Áp bách và lạnh sống lưng.

 

"Các vị lãnh đạo đến để xin , tấm lòng của các vị chúng xin nhận, chỉ hy vọng trong những ngày tới, các đồng chí ở nhà khách đừng đến phiền đối tượng của nữa."

 

Mấy thấy Phó Thu Thạch chịu nhận đồ thì vốn dĩ thở phào nhẹ nhõm, nhưng Phó Thu Thạch cho họ phiền Lâm Niệm, thì bảo Lâm Niệm giấy bãi nại .

 

Thật sự nan giải.

 

Vị lãnh đạo đầu đang định mở miệng khuyên nhủ, Phó Thu Thạch : "Tối qua chúng một lời đồn đại, rằng nhà khách gần bệnh viện lượng tố cáo lớn, rằng nhiều thực chất là oan uổng, là do lãnh đạo cấp của nhà khách chỉ thị , còn họ cũng định tố cáo luồng gió . thấy các vị lãnh đạo giống loại như họ , nhưng lời đồn đại thể hại c.h.ế.t , các vị lãnh đạo vẫn nên chú ý một chút thì hơn!"

 

Sắc mặt mấy lập tức đổi.

 

Vội vàng dậy cáo từ.

 

Mẹ kiếp!

 

Chủ nhiệm nhà khách là đồ ngốc ?

 

Một chuyện nhỏ mà náo loạn đến mức !

 

Bây giờ là chuyện cứu giữ danh dự cho nhà khách nữa, mà là tự bảo vệ lấy chính !

 

Mấy , Phó Thu Thạch xách đồ họ mang đến tìm Lâm Niệm: "Đồ để , đuổi , chắc họ sẽ đến phiền em nữa !"

 

Lâm Niệm thấy mấy túi lưới đựng đồ, liền : "Chia một phần cho sư phụ Đồng và những khác ăn ạ."

 

Phó Thu Thạch đưa đồ cho Lưu Dũng Nam: "Cậu sắp xếp là !"

 

" , bây giờ lo chuyện của Giáo sư Khản, tối mới về, lẽ sẽ muộn, cần đợi !"

 

Lâm Niệm đáp ứng: "Anh lái xe chậm một chút nhé!"

 

Cô định tiễn Phó Thu Thạch, nhưng Lưu Dũng Nam nhanh chân hơn, khoác tay Phó Thu Thạch kéo : "Để tiễn !"

 

Hai xa , Đặng Thúy Thúy u uất : "Sao họ mắt thế nhỉ!"

 

Lâm Niệm chọc .

 

Ra khỏi khu nội trú, Lưu Dũng Nam với Phó Thu Thạch về chuyện hạt dưa.

 

Phó Thu Thạch lái xe đến nhà khách, cùng Lưu Dũng Nam bê mấy bao tải hạt dưa nhét xe, ngay cả ghế phụ cũng nhét đầy hạt dưa.

 

Anh tiên đến khu bảo vệ tìm Viện trưởng của học viện, nhờ ông giúp giải quyết chuyện hạt dưa: "... Bây giờ tài xế, và cả những từ đại đội Tiền Tiến bán hạt dưa đều thương , nếu hạt dưa tiêu thụ , đại đội của họ lẽ gánh nổi phần tổn thất ."

 

 

Loading...