“Em đúng, em và đều thể gặp chuyện!”
Lưu Đình hoảng sợ.
Anh ba gì?
Để chú tư c.h.ế.t sớm!
Lúc từ lòng bàn chân bà bốc lên một luồng khí lạnh, cảm thấy Lưu lão tam vô cùng đáng sợ.
Biểu cảm của Lưu Đình lọt mắt Lưu Hồng Quân, nhạo một tiếng: “Cảm thấy tàn nhẫn đúng ?”
“Được!”
“Vậy chuyện quản nữa.”
“Giờ về kinh thành luôn, dù em tù thì ảnh hưởng đến gia đình cũng chỉ là mất chỗ dựa, nhà cũng đến mức sống nổi.
Chỉ là ngày tháng khó khăn một chút thôi!”
Nói xong Lưu Hồng Quân định .
Lưu Đình vội ngăn : “Anh ba, ba đừng !”
“Anh ba thể quản em !”
Lưu Hồng Quân dừng bước: “Vậy em xem , em!”
Lưu Đình , Lưu Hồng Quân mất kiên nhẫn đẩy bà định , Lưu Đình vội từ phía ôm chầm lấy .
“Anh ba em cầu xin đừng , là em sai , đúng, chú tư đằng nào cũng thoát một chữ c.h.ế.t, nếu , chúng , chúng chẳng qua là để nó sớm mấy ngày thôi...”
“ ba, chúng thế nào?”
Lưu Hồng Quân xuống ghế: “Máy ảnh bảo em mang theo ?”
Lưu Lệ Đình vội vàng lấy máy ảnh : “Em mang đây .”
Lưu Hồng Quân gật đầu: “Vậy sẽ hẹn Trương Quyên , cho cô uống nước pha t.h.u.ố.c ngủ, lột sạch đồ chụp ảnh.”
“Sau đó dùng những tấm ảnh đe dọa cô giúp đưa chú tư .”
Phải dùng biện pháp phi thường thôi.
Nếu Trương Quyên thể giúp chuyển mẩu giấy nhỏ, chứ thể giúp chuyện g.i.ế.c phóng hỏa .
Lưu Đình nuốt nước bọt: “Chỉ chụp ảnh cô mặc quần áo thôi liệu đủ ?”
“Có cần...”
“Có cần tìm hai đàn ông ?”
“Ý em là những tấm ảnh như sẽ sức đe dọa hơn.”
Lưu Hồng Quân suy nghĩ một chút lắc đầu: “Không , tìm thì nhỡ bọn họ rêu rao ngoài thì ?”
“Đông dễ hỏng việc!”
“Cứ thế , cùng lắm là lúc chụp ảnh thì tạo dáng cho cô khó coi một chút.”
Lưu Đình vội vàng lời.
Lưu Hồng Quân lập tức tìm Trương Quyên, Trương Quyên đang , Lưu Hồng Quân liền với cô : “Em mau xin nghỉ , đồ cho em !”
“Xin nghỉ xong em cứ đến tìm em gái , sẽ về ngay đó.”
Trương Quyên thấy đồ thì nhịn , vội vàng hí hửng chạy xin nghỉ.
Lưu Hồng Quân gọi cô , dặn dò: “Em nhớ kỹ là tuyệt đối cho khác mối quan hệ của hai chúng , dù bây giờ Cường vẫn thả .”
“Sẽ ảnh hưởng cho em .”
Trương Quyên : “Yên tâm, em mà!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sung-hon-thap-nien-70-ga-cho-nguoi-dan-ong-cung-ran-nhat/chuong-374.html.]
Lưu Hồng Quân: “Đợi chuyện kết thúc, chúng sẽ mời bọn họ ăn kẹo, đó về kinh lo thủ tục điều động cho em, thủ tục xong xuôi, sẽ chính thức đưa bố đến nhà em dạm ngõ!”
Trương Quyên xong thì đỏ mặt, thẹn thùng chạy , cả như bao bọc trong những bong bóng hạnh phúc.
Đến trạm y tế xin nghỉ, các y tá thấy cô mặt mày hớn hở liền trêu chọc: “Ồ, Tiểu Trương sắp tin vui hả!”
“Nói , là cái giường 16 đó ?”
Trương Quyên vội : “Giường 16 gì chứ, các cô đừng bậy, và là mối quan hệ bác sĩ bệnh nhân bình thường, các cô linh tinh đấy!”
Cô vội vàng bỏ , một y tá trung niên liền : “Người sáng mắt đều , bộ dạng lẳng lơ thế mà còn thừa nhận!”
Các y tá khác chỉ theo.
Có là bát quái mà!
Trương Quyên vui vẻ quần áo, trong lòng thầm nghĩ Bảo Trụ sẽ tặng đồ gì đây?
Anh tặng đồng hồ hiệu Plum , còn thể tặng gì nữa?
Ba món đồ lớn một tiếng chuông thì tặng một món , chẳng lẽ định tặng hai món ?
Có khi nào là xe đạp ?
Cô từng với Bảo Trụ là bố ở nhà thiên vị, xe đạp bao giờ cho cô động , chỉ để cho trai và em trai dùng.
Nếu là xe đạp thì tuyệt quá!
Sau đều thể cưỡi xe, oai bao, chắc lũ y tá ghen tị c.h.ế.t mất!
Chương 288 Đông dễ bắt
Lâm Niệm đến trạm y tế gọi xem dịch truyền của Lâm Đại Dũng, liền thấy chuyện bát quái của các y tá.
Cô nhướng mày, gọi xong liền thẳng đến tìm các đồng chí ở cục cảnh sát.
Trước đó cô báo cáo hành động của Lưu Hồng Quân và Trương Quyên cho họ, cục cảnh sát cũng đang điều tra, nên Lâm Niệm đến Trương Quyên xin nghỉ , các đồng chí ở cục liền vội vàng phái theo dõi.
Thấy Trương Quyên tìm Lưu Đình, một lát Lưu Đình một đeo túi đến bệnh viện, còn Lưu Hồng Quân thì cầm một chai nước ngọt phòng của Lưu Đình.
Hai đồng chí đang mai phục .
“Hành động bây giờ chứ?”
“Đợi , xem bọn họ đang gì.”
Hai dùng giấy tờ lấy chìa khóa ở quầy lễ tân, áp tai cửa thì thấy hai đang chuyện, là những lời chim chuột ngọt ngào.
Một lát trong phòng còn động tĩnh gì nữa.
Nếu hai đang gì đó thì thể chút động tĩnh nào, kể cả phụ nữ bịt miệng thì cái giường cũng kêu kẽo kẹt chứ!
Giường cũng kêu.
Thế là một đồng chí cực kỳ, cực kỳ nhẹ nhàng cắm chìa khóa ổ, nắm lấy tay nắm cửa từ từ vặn .
Vặn cũng dám trực tiếp đẩy cửa , vì nếu mở phắt , bản lề tra dầu sẽ phát tiếng ‘kẽo kẹt’.
Mà là đẩy một khe hở, bên trong.
Cái .
Hố!
Trương Quyên giường như c.h.ế.t, cả mảnh vải che , Lưu Hồng Quân thì cầm máy ảnh ‘tạch tạch tạch’ chụp liên hồi.
Hèn chi mà thấy động tĩnh gì!
“Không cử động!”
Hai đồng chí xông phòng, một nhanh ch.óng cướp lấy máy ảnh, một lao vật lộn với Lưu Hồng Quân đang định bỏ chạy.
Đồng chí cướp máy ảnh tiện tay giật lấy cái chăn đắp cho Trương Quyên, khi đeo máy ảnh lên cũng giúp một tay.