Sủng Hôn Thập Niên 70: Gả Cho Người Đàn Ông Cứng Rắn Nhất - Chương 389

Cập nhật lúc: 2026-02-16 19:19:02
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Không ai phát hiện đang theo dõi họ.

 

Người đang theo dõi chính là Tô Vân, Tô Vân hiện giờ ý định buông xuôi , cô nỗ lực thể hiện nhưng tổn thương, đen đủi bộ đều đổ lên đầu cô !

 

Vậy cô còn thể hiện cái gì nữa?

 

Trong tay tiền lương!

 

Để thôn, cô tổn thất một thỏi vàng, món nợ nhất định tính với Lâm Niệm, tính với nhà họ Lâm!

 

Lâm Niệm và nhà họ Lâm, hai biến chính là vật cản con đường thành công của cô !

 

Vốn dĩ tưởng nhà họ Lâm xui xẻo , tin tức liên tiếp truyền về, trong đại đội vô cùng huyền hoặc, hai sắp c.h.ế.t đến nơi , Tô Vân âm thầm vui mừng nhiều ngày, còn ngấm ngầm xúi giục đến mặt Khúc đại nương để khơi gợi vết thương lòng của bà.

 

Kết quả...

 

Kết quả là hai những c.h.ế.t, mà họ còn trở thành hùng!

 

Mẹ kiếp!

 

Mẹ kiếp!

 

Mẹ kiếp!

 

Nhà họ Lâm dựa cái gì mà vận may như ?

 

Chắc chắn là trộm mất vận may của cô !

 

Một thiên nữ chọn gian như cô tại xui xẻo đến thế, chắc chắn là những biến như nhà họ Lâm ảnh hưởng!

 

Bây giờ thấy nhà họ Lâm hoẵng lợn rừng, cô bỗng chốc hưng phấn hẳn lên, ha ha ha ha, nhà họ Lâm lén lút giấu chiến lợi phẩm, đây là cái đuôi của chủ nghĩa tư bản, sẽ phê đấu!

 

Cái gì mà gia đình hùng, chỉ dựa việc họ giấu chiến lợi phẩm là thể biến thành gia đình gấu ch.ó ngay!

 

Ái chà ơi, nhà họ Lâm sắp gặp hạn !

 

Nhà họ Lâm và Lâm Niệm mà gặp hạn thì vận may của cô chắc chắn sẽ trở !

 

Tô Vân vui mừng khôn xiết, cô lập tức chạy xuống núi, định lên ban đại đội để tố cáo, định gọi trong thôn đến!

 

Bất kể các hùng , hạng ở thời đại thấy thịt là mắt sáng rực lên như đèn pha, nhà các giấu chiến lợi phẩm lớn mà mang nộp cho công quỹ, thì dù quan hệ đến mấy cũng thể xông lên xâu xé khác.

 

Sự hăng hái của Tô Vân ...

 

Phải gọi là hừng hực.

 

Trên đường xuống núi, cô vô cùng trương dương, thành tiếng luôn .

 

Kết quả là vui quá hóa buồn, mắt thấy sắp xuống đến chân núi thì cành cây vấp ngã, đau đến mức nửa ngày mới bò dậy nổi, khập khiễng chậm chạp trong thôn.

 

Cũng là do cô và Đại Đản cùng một con đường nhỏ, nếu nhất định thể bắt gặp Đại Đản đang hớt hải chạy lên núi.

 

Đại Đản chạy đến nơi thở hổn hển với Khúc đại nương: "Bà nội, xong , ở nhà cán bộ xã!"

 

Khúc đại nương: !!!

 

Cái đám cán bộ đáng ghét lúc đến nhà gì chứ?

 

"Ba cháu... ba cháu ông ..."

 

Khúc đại nương: "Ba cháu , bắt ?"

 

Mọi lượt biến sắc, bắt là hỏng việc đấy nhé!

 

Hai nhà coi như uổng công chịu d.a.o !

 

Cả nhà đều sẽ lôi phê đấu!

 

Xong đời !

 

"Ba cháu đem con hoẵng ném xuống cái hố hôm qua đào định ủ phân lấp đất lên ."

 

"Ông ... ông ... bảo cháu đến với bà một tiếng, xem con lợn rừng tính ?"

 

Mọi ôm n.g.ự.c, cái thằng bé chuyện sợ c.h.ế.t!

 

Khúc đại nương con lợn rừng mà đau lòng, nhưng dù đau lòng đến mấy cũng nghiến răng : "Nhị Đản cháu chạy nhanh một chút, ban đại đội, thôn gọi , cứ nhà đập c.h.ế.t một con lợn rừng, bảo mau lên núi khiêng về."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sung-hon-thap-nien-70-ga-cho-nguoi-dan-ong-cung-ran-nhat/chuong-389.html.]

 

"Cán bộ xã đến , để họ thấy rõ giác ngộ của nhà họ Lâm chúng !"

 

Không nộp mà!

 

Không nộp thì chột !

 

Thôi , coi như ăn mừng hai đứa bớt lo thể bình an trở về !

 

Khúc đại nương đau đớn cắt thịt.

 

Ôm n.g.ự.c cả đều .

 

Nhị Đản vắt chân lên cổ mà chạy!

 

Lâm Niệm mới định tiến lên an ủi, liền thấy hai bóng đen như chớp xẹt từ trong rừng, lắm... hai con ch.ó, một con tha hai con gà rừng, một con tha hai con thỏ rừng.

 

Đặt ngay chân Lâm Niệm, cái mồm há hốc , cái đuôi ngoáy thành tàn ảnh, m.ô.n.g đ.í.t sắp rụng đến nơi .

 

Trong họng còn phát những tiếng gừ gừ ử ử.

 

Lâm Niệm:...

 

Xoa xoa đầu ch.ó: "Hồng Lang, Khôi Lang thật giỏi!"

 

Được khen ngợi, hai con ch.ó lao v.út rừng, chạy thục mạng, tốc độ đó đúng là dạng .

 

Lưu Dũng Nam việc xong tới chặc lưỡi hai cái: "Ái chà, đỉnh thật đấy, chứ, hai con giỏi thế, một bắt hẳn hai con!"

 

Lâm Niệm: "Có khi nào là bắt một con đặt đó, đợi bắt con thứ hai mới cùng tha ?"

 

"Mấy con ch.ó nửa mùa sức lực yếu, chắc là tha nổi ba con một lúc !"

 

Lưu Dũng Nam: "Hít... con ch.ó thông minh đến thế ?"

 

Lâm Niệm mặt đầy kiêu ngạo: "Tất nhiên , cũng xem là ai tìm về cơ chứ!"

 

Lưu Dũng Nam thấy chua xót quá, tìm yêu, tìm yêu thôi!

 

Anh cũng tìm yêu thôi!

 

Khúc đại nương: "Được , Tiểu Lưu mau tìm chỗ giấu thỏ và gà rừng !"

 

"Một lát nữa của đại đội sẽ đến đấy!"

 

"Niệm Niệm cháu dắt Tam Đản sâu trong một chút, ngăn Tiểu Hồng Tiểu Khôi ."

 

"Đừng để thấy hai cái đứa săn mồi!"

 

Lâm Niệm lập tức dắt Tam Đản bên trong một chút, Khúc đại nương chỉ huy Lưu Dũng Nam kéo con lợn rừng xuống một đoạn, chỗ đó khuất tầm mắt.

 

Sắp xếp hảo!

 

Chỉ là xót con lợn rừng quá.

 

(Lợn rừng: Các đập c.h.ế.t lão t.ử , còn dám xót lão t.ử? Gì hả, xót lão t.ử kiếp lợn, đập c.h.ế.t lão t.ử để lão t.ử sớm đầu t.h.a.i ? Thế thì lão t.ử xin đa tạ các nhé!)

 

Nhị Đản chạy về thôn chạy hét: "Mọi ơi, mấy sức khỏe lên núi , chúng đập c.h.ế.t một con lợn rừng !"

 

"Mau khiêng lợn rừng !"

 

Hô hố! |

 

Mọi lượt đặt công việc trong tay xuống, đuổi theo Nhị Đản hỏi: "Đập c.h.ế.t lợn rừng ? Ai đập c.h.ế.t thế?"

 

Nhị Đản cần suy nghĩ đáp luôn: "Bà nội cháu!"

 

Bà nội hung dữ nhất mà!

 

Mọi hít một khí lạnh, Khúc đại nương giỏi thật đấy, hổ là năm xưa dám chơi c.h.ế.t lính Nhật!

 

Tiểu đội trưởng xong liền trực tiếp sắp xếp mấy thanh niên khỏe mạnh lên núi, những khác về việc hết cho !

 

Còn khai hoang nữa, đất hoang đất sườn núi khai phá để trồng hướng dương!

 

Nhị Đản thông báo xong liền chạy lên núi.

 

 

Loading...