Sủng Hôn Thập Niên 70: Gả Cho Người Đàn Ông Cứng Rắn Nhất - Chương 390

Cập nhật lúc: 2026-02-16 19:19:03
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lúc Tô Vân cũng xuống núi.

 

gặp ai cũng : "Lâm Đại Cường săn lợn rừng và hoẵng , mau đến nhà giúp thu xếp ."

 

Mọi :...

 

"Sao Tô tri thanh là ở nhà họ Lâm nhỉ?"

 

" thế, rõ ràng Nhị Đản lợn rừng ở núi, bảo lên núi khiêng lợn mà."

 

"Tô tri thanh còn nhà họ Lâm săn hoẵng, nhưng Nhị Đản chỉ lợn rừng thôi!"

 

"Rốt cuộc là thế nào?"

 

"Tiểu đội trưởng, chúng nên đến nhà họ Lâm xem thử !"

 

" đấy, lời Tô tri thanh và Nhị Đản giống nhỉ!"

 

"Còn thể thế nào nữa, chắc chắn là săn hai thứ nhưng giấu một thứ , ai ngờ Tô tri thanh thấy!" Người là Mục Hồng.

 

hiềm khích với Lâm Niệm, đương nhiên là mong thấy nhà họ Lâm .

 

"Đi xem thử !" Con mà, luôn chịu sự khiêu khích.

 

Thế là một đám rầm rộ kéo đến nhà họ Lâm, đẩy cổng sân là ùa lục lọi.

 

Tưởng Điền Phong và các đồng chí công xã vội vàng từ trong phòng , thấy cảnh Tưởng Điền Phong tức điên lên, ông quát lớn: "Các đang cái gì thế hả?"

 

Mục Hồng: "Đại đội trưởng, Tô tri thanh Lâm Đại Cường mang lợn rừng và hoẵng về nhà họ Lâm , bảo chúng đến giúp thu xếp!"

 

" Lâm Nhị Đản rõ ràng chỉ lợn rừng, hoẵng!"

 

"Đại đội trưởng, nhà họ Lâm tư hữu hoẵng, ông nhất định trừng trị nghiêm khắc!"

 

"Hay là đại đội trưởng vốn dĩ đang ở nhà họ Lâm, ông và Lâm Đại Cường là cùng một giuộc, còn dẫn theo hai mua hàng đến nữa?"

 

Đại đội trưởng:...

 

Cán bộ công xã:...

 

Chương 300 Phi! Đồ sói mắt trắng!

Tô Vân thở hổn hển, khập khiễng tiến lên hòa giải, cô kéo Mục Hồng một cái: "Mục tri thanh, chuyện chứng cứ, thấy nhà họ Lâm săn lợn rừng và hoẵng, nhưng họ giấu riêng!"

 

"Huống hồ đại đội trưởng là do xã viên bầu , càng thể giúp nhà họ Lâm việc tư, tìm thấy đồ, thì hỏi đại đội trưởng xem !"

 

"Còn hai vị đồng chí là ai thế? Sao từng thấy bao giờ? Nhân lực của đại đội chúng đông, cần ngoài giúp thu xếp , phiền các ông bận tâm."

 

Tưởng Điền Phong cái đồ ch.ó c.h.ế.t , chính là tay sai của Lâm Niệm, giúp Lâm Niệm hại cô chỉnh cô , khiến cô chịu bao nhiêu thiệt thòi, hừ hừ, cuối cùng cũng để cô bắt thóp !

 

Để xem lão già còn chối đường nào!

 

Để xem lão xuống đài như thế nào!

 

Mục Hồng: "Tô Vân, cô là đồ đại ngu , chuyện chẳng rành rành đó , đại đội trưởng và nhà họ Lâm là cùng một phe, hai là quân buôn lậu đến thu mua chiến lợi phẩm đấy!"

 

Tô Vân: !!!

 

Cô mới là đồ ngu, cả nhà cô đều là đồ ngu!

 

"Mục Hồng năng như thế! Có chút tố chất nào hả!"

 

"Hơn nữa, cô ăn , lên tiếng bảo đại đội trưởng và nhà họ Lâm cấu kết, còn gọi cả thu mua chiến lợi phẩm đến, chứng cứ ?"

 

"Cho dù đại đội trưởng cho nhà họ Lâm chiến lợi phẩm, đại đội trưởng là ... bán chiến lợi phẩm lấy tiền chia cho thì ? Hai vị đồng chí là đồng chí của trạm thu mua ?"

 

"Ôi chao, xem kìa, thấy một cái là vội vàng báo tin cho ngay, cũng phiền công việc của đại đội trưởng !"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sung-hon-thap-nien-70-ga-cho-nguoi-dan-ong-cung-ran-nhat/chuong-390.html.]

Tô Vân chằm chằm Tưởng Điền Phong với ánh mắt hừng hực, trong lòng đang điên dại.

 

Sắc mặt Tưởng Điền Phong càng khó coi, cô càng vui sướng.

 

Giải thích !

 

Tưởng Điền Phong ông giải thích chứ!

 

Hôm nay bà đây nhất định xem xem ông thế nào mà lấp l.i.ế.m cho qua chuyện !

 

Các xã viên: , Tưởng Điền Phong ở nhà họ Lâm nhỉ?

 

Rốt cuộc chuyện là thế nào?

 

"Đại đội trưởng, chuyện ..." Có lên tiếng hỏi Tưởng Điền Phong.

 

Mặt Tưởng Điền Phong đen như hũ nút, ông quát: "Đủ !"

 

"Ngày nào cũng thật là yên chút nào!"

 

"Tô Vân, Mục Hồng, tại trả các cô về văn phòng tri thanh, văn phòng tri thanh gửi các cô đây, bảo đại đội chúng bao dung tri thanh nhiều hơn, đừng từ bỏ tri thanh, lòng kiên nhẫn, dạy bảo cho !

 

Các cô còn trẻ, các cô hiểu chuyện là bình thường, dạy bảo một chút là sẽ hiểu chuyện thôi!

 

Lúc đó hai cô hứa hẹn như thế nào?"

 

"Mới mấy ngày công phu?"

 

"Đã quên sạch sành sanh ?"

 

Mục Hồng vểnh cổ lên: "Chúng là vì duy trì chính nghĩa, vì bảo vệ lợi ích của các xã viên!"

 

"Đại đội trưởng cần những lời hoa mỹ như , cứ giao con hoẵng đây !"

 

Tưởng Điền Phong lạnh, ông hỏi những xã viên theo: "Các cũng tin lời Tô tri thanh và Mục tri thanh ? Cũng tin nhà họ Lâm là hạng gia đình ích kỷ lợi ?"

 

gượng : "Không đại đội trưởng, đó là con hoẵng cơ mà, chứ cái gì khác , ông bao che cho nhà họ Lâm, đó thực sự là đồ của tập thể!"

 

" thế đại đội trưởng, cả một con hoẵng ngốc lớn như ..."

 

"Ông vẫn nên bảo nhà họ Lâm giao con hoẵng !"

 

Thịt mà!

 

Nhắc đến thịt ai mà sáng mắt lên?

 

Hơn nữa trong đại đội ghen tị với nhà họ Lâm nhiều vô kể, lúc đương nhiên sẽ nhảy về phía Tô Vân và Mục Hồng.

 

Không gì lạ.

 

Tưởng Điền Phong thực sự tức giận: "Các đừng quên, xưởng hạt dưa đang dùng nhà của ai!"

 

"Lập xưởng hạt dưa là ai bỏ tiền cho tập thể mượn, là ai mặt cam đoan, cam đoan rằng nếu xưởng hạt dưa thua lỗ, tập thể cần trả tiền cho cá nhân, xưởng hạt dưa lãi mới trả tiền!"

 

Bà nội Dương Ngũ và những khác: "Phi! Toàn là một lũ sói mắt trắng, bọn họ nhớ cái gì chứ? Bọn họ chỉ nhớ ăn phân thôi!"

 

"Lần cả thôn ăn thịt lợn rừng chia thịt lợn rừng, cũng là nhờ phúc của đối tượng cháu gái nhà họ Lâm, mới bao lâu mà lật mặt ?"

 

"Nuôi một con ch.ó còn vẫy đuôi, cho cái lũ khốn nạn các ăn thịt, còn bằng đem cho ch.ó ăn!"

 

"Cái hạng đồ ch.ó đẻ, việc thì tích cực, phá hoại thì chạy nhanh nhất!"

 

Cái đám chịu để yên, nhảy dựng lên cãi với nhóm bà nội Dương Ngũ. Nhóm bà cụ "thiên đoàn" bà nội Dương Ngũ cãi bao giờ ngán ai?

 

Một khi kiềm chế , các bộ phận cơ thể bay tứ tung, tổ tông mười tám đời đang đất của đối phương cũng thoát một kiếp .

 

 

Loading...