Dùng hết sức lực cuối cùng để đ.á.n.h lạc hướng kẻ thù, giành thêm thời gian và cơ hội cho mục tiêu bảo vệ.
Anh cố gắng hết sức .
Thực sự cố gắng hết sức ...
Phó Thu Thạch nhắm mắt .
Cách đó xa, hai tên địch đang từ từ tiến gần.
Bầu khí đè nén đến cực điểm, chỉ cần một cơn gió thổi qua cũng thể hai tên đó giật .
Hai đến tảng đá nín thở, tay cầm s.ú.n.g hướng về phía tảng đá, nhưng tiến thêm một bước nào nữa.
Lát , tên cầm đầu nghiến răng : "Đi!"
Cả hai nhanh ch.óng rút lui.
Họ hề rằng Phó Thu Thạch ở tảng đá thực mất tri giác.
Họ rút lui xong, thì trong rừng vang lên tiếng s.ú.n.g.
Các đồng chí chi viện cuối cùng cũng đến.
Đợi khi các đồng chí chi viện tìm thấy Phó Thu Thạch, thấy dáng vẻ của , ai nấy đều cầm nước mắt.
"Đại đội trưởng, tiểu Phó vẫn còn thở!"
Đồng chí phụ trách kiểm tra cho vui mừng với chỉ huy.
"Lập tức đưa đồng chí tiểu Phó đến bãi thử nghiệm!" Nơi cách bệnh viện quá xa, chỉ thể đưa đến bãi thử nghiệm, bãi thử nghiệm phòng y tế, thể giúp Phó Thu Thạch xử lý các vết thương khi chuyển đến bệnh viện.
"Rõ!"
Các chuyên gia đều tìm thấy, tất cả đều bình an vô sự.
Đồng chí Phó Thu Thạch một giải quyết phần lớn kẻ thù, còn mang theo cơ thể trọng thương dẫn dụ kẻ thù nơi khác, thậm chí khi mất tri giác đầu vẫn hướng về phía ngược với nơi ẩn nấp của các chuyên gia.
Một đồng chí như .
Chính là hùng!
...
Trong thôn, đại đội mới họp xong.
Cấp đưa hai tới.
Lâm Niệm trực tiếp kéo đại đội trưởng sang một bên chuyện, thẳng vấn đề: "Đại đội trưởng, cháu xem , hai đưa xuống cải tạo cháu quen."
Tưởng Điền Phong kinh ngạc: "Cháu quen ?"
Lâm Niệm gật đầu: "Vâng, đàn ông đó là một bác sĩ giỏi."
"Hồi ở nông trường, nhiều vị lãnh đạo ca phẫu thuật quan trọng nào đều gọi ông đến , bác sĩ bệnh viện huyện và bệnh viện tỉnh xử lý ca bệnh nào cũng gọi ông mặt mới xong!"
"Vấn đề của ông cũng chuyện gì lớn, tư tưởng vấn đề gì, thực chú cũng hiểu mà."
"Không đến vấn đề của ông , cứ đến y thuật của ông , chú bảo nếu để ở trạm y tế chúng học , thì hưởng lợi là ai?"
"Những hạ phóng khi điều tra rõ vấn đề sẽ vị trí cũ, đại đội chúng là nơi cải tạo họ, thì chắc chắn để họ để giá trị của cho đại đội mới coi là thật lòng hối sửa sai chú thấy đúng ?"
"Người như thể lãng phí !"
"Đã đến đại đội chúng , thì chắc chắn 'vặt lông vịt', lột sạch giá trị của họ mới lỗ!"
"Chú thấy đúng ?"
Tưởng Điền Phong gật đầu lia lịa: "Phải đấy!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sung-hon-thap-nien-70-ga-cho-nguoi-dan-ong-cung-ran-nhat/chuong-429.html.]
Nếu bác sĩ chân đất ở trạm y tế đại đội thể nâng cao y thuật, thì nghĩa là phần lớn các ca bệnh đều thể giải quyết trực tiếp tại trạm y tế, cần chạy lên bệnh viện vệ sinh.
Nông dân nghèo lấy tiền bệnh viện vệ sinh?
Hơn nữa trạm y tế nhà cũng rẻ hơn.
"Nhất định vặt cho trụi lông!" Tưởng Điền Phong bổ sung.
Lâm Niệm : "Đại đội chúng mở trại chăn nuôi đang thiếu thú y ? Thầy t.h.u.ố.c chữa cho cũng là chữa bệnh, chữa cho gia súc chẳng lẽ dễ ?"
"Mọi thứ đều thông suốt cả mà, cùng lắm chúng tìm ít sách thú y cho họ xem, kiểu gì cũng dễ tiếp thu hơn thường."
"Đối với cấp cũng cái để báo cáo, hạ phóng mà, ở chuồng gia súc là lẽ đương nhiên..."
Tưởng Điền Phong: Nhà chuồng gia súc mới xây phòng mới tinh, đủ giường sưởi và bếp lò đấy!
Còn thoải mái hơn chuồng bò nhiều!
"Được, thì để vợ chồng họ ở chuồng gà!" Tưởng Điền Phong quyết định.
"Thanh niên trí thức Lâm, cháu đưa họ qua đó, đường giảng cho họ quy định của đại đội chúng ."
Lâm Niệm híp mắt đồng ý, dẫn vợ chồng giáo sư Khám , Tưởng Điền Phong liền bảo gọi nhân viên trạm y tế đến họp.
Người đến đông đủ, Tưởng Điền Phong mới hồ sơ của vợ chồng giáo sư Khám, đó đổi lời của Lâm Niệm thành ý của .
"Đại đội Tiền Tiến chúng rốt cuộc cũng đón hai ích, về việc để bác sĩ chân đất của trạm y tế học y thuật từ vợ chồng họ, các đồng chí thấy thế nào?"
Có do dự: "Chủ ý thì thật, nhưng vạn nhất họ thành thật, trong quá trình dạy y thuật lôi kéo xã viên của chúng thì ?"
Tưởng Điền Phong : "Chuyện đó đơn giản thôi, cử giám sát chứ !"
"Mấy bà cụ ở đại đội chúng ai là hạng ?"
"Giám sát c.h.ặ.t chẽ họ, nếu họ hành vi như đồng chí xuất hiện, chúng tuyệt nương tay, lập tức báo cáo, trực tiếp đ.á.n.h đổ là xong!"
Mọi còn ý kiến gì nữa.
Đồng ý nhất trí.
Dù đây cũng là chuyện liên quan đến tất cả , ai chẳng bác sĩ thôn giỏi hơn một chút?
!
Cộng thêm việc còn thể để họ kiêm nhiệm luôn trách nhiệm của thú y.
Cứ bạo dạn một chút , nếu họ dám bậy thì cứ giao cho pháp luật trừng trị là .
Hơn nữa, bậy thì dù đồng chí cho họ gì họ cũng sẽ bậy thôi!
Thế thì chi bằng cứ dùng như trâu như ngựa !
Bước khỏi đại đội, các xã viên đều hỏi Lâm Niệm hai là ai, Lâm Niệm là mới đưa xuống cải tạo, đại đội trưởng bảo cô giúp đưa sắp xếp chỗ ở.
Đợi khi , Lâm Niệm bảo Lưu Dũng Nam về lấy hai bộ chăn đệm, là do bà nội Khúc chuẩn sẵn, bên ngoài rách rưới nhưng bên trong là bông mới.
"Giáo sư Khám, hai cứ yên tâm ở đại đội, phong khí của đại đội chúng , về một việc lệ hành đối với hai đều chỉ là hình thức, cho thôi..."
"Tóm , việc còn cháu, cháu sẽ âm thầm giúp đỡ hai !"
Đưa hai đến nơi, giáo sư Khám và vợ là giáo sư Giang ngờ chỗ ở dành cho họ như .
"Đây... đây thực sự là dành cho chúng ở ?"
Lâm Niệm : "Vâng, chính vì để cho hai ở nên cháu mới nhảy ngược nhảy xuôi xúi giục đại đội xây trại chăn nuôi đấy."
Phải kể công chứ!