Sủng Hôn Thập Niên 70: Gả Cho Người Đàn Ông Cứng Rắn Nhất - Chương 443
Cập nhật lúc: 2026-02-16 19:29:40
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lâm Trường Chinh nắm c.h.ặ.t t.a.y Phó Thu Thạch, xúc động thốt nên lời.
“Chẳng lẽ...” Trong lòng Phó Thu Thạch hiện lên một phỏng đoán: “Ngài là...”
Lâm Trường Chinh nghẹn ngào gật đầu.
“Con bé... con bé sống ?”
“Cậu tình hình trong nhà con bé ?”
Lúc tâm trạng của Phó Thu Thạch vô cùng phức tạp, nếu đổi là khác sẽ đắn đo như , chắc chắn sẽ thật.
là Lâm Trường Chinh, nếu cho ông sự thật ảnh hưởng đến cảm xúc của ông, ảnh hưởng đến việc ông tiếp tục nghiên cứu thì ?
Nếu sự thật, chỉ báo tin vui báo tin buồn, Phó Thu Thạch nỡ, Niệm Niệm chịu ủy khuất.
Cậu đắn đo.
Lâm Trường Chinh là thông minh nhường nào, lập tức từ biểu cảm của mà phân tích tình hình.
“Niệm Niệm sống ? Cha dượng đối xử với con bé ? Mẹ ruột cũng đối xử với con bé ?”
“Đồng chí Tiểu Phó, cần giấu giếm, cứ cho sự thật, sự thật!”
“Cậu yên tâm, bất cứ chuyện gì cũng ảnh hưởng đến , chỉ là , bịt mắt bưng tai.”
Phó Thu Thạch thở dài, còn yếu, vì cố gắng tóm tắt tình hình của Lâm Niệm kể cho Lâm Trường Chinh .
“...Cô là một cô gái thông minh, ruột ngược đãi, cha dượng thờ ơ, cô luôn nhẫn nhịn cho đến năm mười sáu tuổi mới tay phản kháng, đưa ruột tù, cha dượng đạo đức giả cũng khó lòng trụ nhà máy, cô còn đòi tiền nuôi dưỡng.”
“Cô tự tìm cách xuống nông thôn về đại đội nơi bà nội Khúc sinh sống, hiện tại xây nhà gạch ngói, sống cùng với bà nội Khúc.”
“Số tiền và tem phiếu mà đồng chí Dương Đống Lương gửi cho bà cụ đều đại đội trưởng Bao Hướng Đảng cùng những kẻ khác mạo danh lĩnh mất, khi Niệm Niệm đến đó, cô nhắc nhở rằng đồng chí Dương Đống Lương hàng tháng đều gửi tiền cho cô , thể nào gửi cho bà nội Khúc, vì đem chuyện cho đồng chí Dương Đống Lương, liên lạc với các đồng chí ở cục... cuối cùng bọn Bao Hướng Đảng bắt, thu hồi tiền và tem phiếu đó...”
“Tình hình hiện tại của Lâm gia là...”
Lâm Trường Chinh ngẩn , ông ngờ khi rời , nhà sống khổ cực đến .
Ông cứ ngỡ đưa tiền thì...
“Đồng chí Phó Thu Thạch, xin hãy chăm sóc cho họ!” Lâm Trường Chinh đau lòng hối hận, dậy cúi chào Phó Thu Thạch.
Cái mầm nhỏ đó Trương Thúy Phương ngược đãi, Trương Thúy Phương còn là ?
Chính vì để bà nuôi dưỡng cho cái mầm nhỏ nên ông mới đem tất cả tiền tem phiếu ngoài phần gửi về nhà giao hết cho Dương Đống Lương gửi cho bà !
Người phụ nữ thể độc ác đến thế.
Cái mầm nhỏ là con ruột của bà mà!
Còn hai nữa, hai vì trong nhà tiền, sợ tốn kém mà... mà...
Lúc tim Lâm Trường Chinh như bỏ chảo dầu chiên chiên .
“Lâm... chú Lâm, chú đừng như , cháu nhất định sẽ chăm sóc cho họ!”
Lâm Trường Chinh một nữa nắm lấy tay Phó Thu Thạch, ông trịnh trọng : “Đồng chí Phó Thu Thạch, tuy chúng quen lâu, nhưng cho rằng là một trách nhiệm, bản lĩnh, tin tưởng lời hứa của !”
giao phó họ cho .
sẽ khiến còn nỗi lo lưng!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sung-hon-thap-nien-70-ga-cho-nguoi-dan-ong-cung-ran-nhat/chuong-443.html.]
Vì một nguyên nhân, Lâm Trường Chinh thậm chí thể những lời như ‘xin hãy giúp chăm sóc họ’.
Mọi chuyện thực bày mắt, nhưng những gì thể thì chính là thể , dù cho ông tin tưởng Phó Thu Thạch chăng nữa.
Phó Thu Thạch cũng chính vì điểm nên mới chuyện lấp lửng nửa chừng.
“Chú yên tâm!”
“Chỉ cần cháu còn sống!”
“Cháu nhất định sẽ chăm sóc cho họ!”
Lâm Trường Chinh lấy cây b.út máy cài túi áo n.g.ự.c , gỡ một chiếc huy hiệu túi áo đặt tay Phó Thu Thạch.
“Bút là quà gặp mặt tặng , huy hiệu nhờ chuyển cho Niệm Niệm.”
“Chú vật gì đáng giá, đây đều là những thứ đồng hành cùng chú qua bao nhiêu ngày đêm, để cho các cháu kỷ niệm.”
“Ngày mai lẽ , sẽ để chiếc áo bông của , nhờ mang cho già...”
Phó Thu Thạch đều nhất nhất nhận lời.
Lâm Trường Chinh về thu dọn đồ đạc, để bình nước, hộp cơm và những thứ khác, thấy ông ngay cả áo bông cũng để , lãnh đạo bãi thử nghiệm chỉ đành tìm cho ông một chiếc áo mới để mặc.
Nếu thì thể để lạnh .
Cũng chẳng hiểu Lâm Trường Chinh ý gì, cứ nhất quyết đòi tặng những thứ dùng qua cho Phó Thu Thạch, lãnh đạo bãi thử nghiệm lấy đồ mới cho Phó Thu Thạch mà ông cũng chịu.
Mấy vị chuyên gia khác thấy ông như cũng bắt chước theo, đem b.út máy, bình nước, hộp cơm dùng tặng cho Phó Thu Thạch kỷ niệm.
Các bác sĩ y tá từ kinh ngạc chuyển sang tê liệt, quá trình chỉ mất vài phút.
Đi cùng máy bay còn một đội ngũ y tế.
Các bác sĩ đ.á.n.h giá tình hình của Phó Thu Thạch xong liền đón cùng.
Cậu sắp xếp ở bệnh viện của một khu bảo vệ nào đó, đồng thời, cấp cũng đưa chỉ thị về công lao của .
Phó Thu Thạch một nữa lập công hạng nhất.
Thông báo tuyên dương quân.
Phó Quốc Thành thấy vì chuyện nhà họ Lưu mà ở đơn vị ngẩng đầu lên , hơn nữa các cuộc họp chủ chốt về cơ bản đến lượt ông .
Bỗng nhiên một ngày cấp thông báo cho ông họp.
Nói là chuyện !
Phó Quốc Thành tinh thần phấn chấn, đây là tổ chức nhận ông ở đoàn ca múa là phí hoài tài năng, định trọng dụng ông ?
Chương 342 Là con trai ruột?
“Lão Phó , ông một con trai đấy.” Sau khi xuống xe đến nơi, Phó Quốc Thành gặp mấy chiến hữu cùng cấp bậc, họ lượt giơ ngón tay cái về phía Phó Quốc Thành.
Trong đó một con trai đang học cùng lớp với con trai út của ông , hôm qua đứa con út mang một tờ giấy khen về nhà, cả lớp chỉ nó .
Phó Quốc Thành vui, còn thưởng cho con trai út Phó Gia Đống hai mươi đồng.
Dù hiện tại tiền mặt trong tay eo hẹp, Phó Quốc Thành đưa tiền cũng sảng khoái, đứa út ngoan ngoãn gây chuyện, còn chăm chỉ học hành.
Đợi nó nghiệp cấp ba, Phó Quốc Thành dự định đưa nó đại học Công Nông Binh.