Nếu nể mặt trai, cô chắc chắn sẽ đồng ý!
Đính hôn gì ho ?
Tình cảm thì cưới xong vẫn thể ly hôn mà!
mà...
Khi ánh mắt chạm ánh mắt của Phó Thu Thạch, nhớ dáng vẻ của ngày đầu tiên cô đến bệnh viện, nghĩ đến việc bác sĩ lấy bao nhiêu viên đạn từ trong cơ thể .
Những lời từ chối liền chẳng thể thốt khỏi miệng.
"Quay em sẽ gửi điện báo cho ông nội bà nội, xem họ tiện bớt chút thời gian đến một chuyến , nếu họ tiện thì xem hai cô của em tiện .
Cứ để hai gia đình cùng ăn một bữa cơm.
Coi như là đính hôn !"
"Thật là chịu thiệt cho em quá!"
Lâm Niệm: "Thiệt thòi gì chứ, đồ ăn ngon là !"
Cô thấy mặt Phó Thu Thạch hiện lên ý , lập tức nhận đồng ý quá nhanh, vẻ mặt đủ rụt rè, thế là bực bội đổi sắc mặt: "Em còn đồng ý với !"
Nói xong liền đặt mạnh cái bát đựng táo lên bàn, mang theo chút ý vị 'thẹn quá hóa giận'.
Phó Thu Thạch càng vui vẻ hơn.
Lúc đồng chí Vương , Lâm Niệm đang xông khỏi bệnh phòng, Phó Thu Thạch đang giường bệnh: "Sao chọc tức giận còn thế?"
" cho , thế là , thế đồng chí nữ ..."
Phó Thu Thạch ngắt lời : "Cậu đối tượng ?"
Đồng chí Vương thật thà lắc đầu.
Sao bỗng nhiên hỏi chuyện ?
"Gì thế? Định giới thiệu cho ?"
Phó Thu Thạch đắc ý: "Không , chỉ là chia sẻ niềm vui với thôi, đồng chí Lâm Niệm đồng ý đính hôn với !"
Phụt...
Lồng n.g.ự.c đồng chí Vương như trúng một đao!
(╯‵□′)╯︵┻━┻
cho nhé, giờ nữa !
Cậu coi ai gì thì ông đây hầu hạ nữa!
Đồng chí Vương cuối cùng cũng hiểu , Phó Thu Thạch hỏi đối tượng là ý gì, một con ch.ó độc đối tượng thì tư cách gì giáo huấn sắp đính hôn chứ?
Đồng chí Lâm Niệm căn bản là tức giận, cô là đang hổ!
Đồng chí Lâm Niệm đang hổ lúc đang ở văn phòng bác sĩ, kể từ đại hội của bệnh viện, những ngày tháng trôi qua yên tĩnh hơn nhiều, tính cô đến đây cũng mười ngày .
Phó Thu Thạch từ chỗ xuống giường hai bước đến giờ thể bộ mấy vòng ngoài hành lang, mỗi ngày đều phát triển theo hướng .
Vì Lâm Niệm hỏi bác sĩ xem Phó Thu Thạch thể xuất viện .
Bác sĩ theo lý thì thể xuất viện về nhà tĩnh dưỡng, tuy nhiên bọn họ hỏi qua ý kiến của cấp mới .
Bảo Lâm Niệm về chờ tin tức.
Hai ngày hai vị chuyên gia đến, tiến hành kiểm tra diện cho Phó Thu Thạch, lãnh đạo trường học, lãnh đạo bệnh viện đều đến cả.
Tất cả đều đang căng thẳng chờ đợi kết quả kiểm tra.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sung-hon-thap-nien-70-ga-cho-nguoi-dan-ong-cung-ran-nhat/chuong-466.html.]
Chỉ là kết quả kiểm tra của Phó Thu Thạch còn , bệnh viện một quả b.o.m nặng ký nổ tung trời.
Chương 360 Thực lực hố cha
Dư Mẫn kiện Viện trưởng Dư.
Một nhóm kéo đến bắt giữ Viện trưởng Dư, tất cả đều chấn động.
Hiệu trưởng vội vàng ngăn đồng chí dẫn đầu hỏi: "Các nhầm lẫn ? Viện trưởng Dư trong công việc vấn đề gì cả!"
"Ông là một đồng chí mà!"
Phó Hiệu trưởng Dư cũng tiến lên, lo lắng : " thế, các đồng chí, Viện trưởng Dư năm nào cũng là tiên tiến, ông tuyệt đối thể phạm kỷ luật !"
Đồng chí dẫn đầu : "Chúng bắt nhầm , tố cáo đích danh, vụ án g.i.ế.c ở bãi Hoàng Dương hai năm chính là do ông ."
"Chúng cũng nắm giữ đầy đủ bằng chứng mới đến bắt !"
Anh nhắc đến vụ án g.i.ế.c hai năm , liền bàn tán xôn xao, c.h.ế.t là một nữ y tá thực tập, công nhân viên trong bệnh viện ai là chuyện .
Cô xinh , lúc đó ít nam đồng chí đang theo đuổi nữ y tá .
Sau khi cô hại, ít nam đồng chí đau lòng vì chuyện đó.
Hiệu trưởng : "Chuyện càng thể nào, vụ án đó thể liên quan đến Viện trưởng Dư ?"
"Lúc cục điều tra vụ án , Viện trưởng Dư chứng minh ông bằng chứng ngoại phạm, ngày hôm đó ông đang tham gia buổi họp mặt gia đình mà!"
Chuyện lúc đó ầm ĩ lớn, tất cả trong bệnh viện đều điều tra xem thời điểm xảy vụ án họ đang ở .
Đừng là bệnh viện, ngay cả những trong học viện từng tiếp xúc với quá cố cũng điều tra.
Hiệu trưởng xong, Dư Mẫn từ chui , cô cao giọng : "Là tố cáo!"
"Ngày hôm đó ông căn bản ăn cơm ở nhà !"
" bắt gặp ông và Dương Điềm chuyện bậy bạ trong văn phòng!"
Lời cô dứt, trường im phăng phắc.
Phó Hiệu trưởng Dư tức đến mức huyết áp tăng vọt, ông sải bước đến mặt Dư Mẫn, giơ tay tát mạnh mặt cô : "Mày bậy!"
"Mày... mày đúng là ăn xằng bậy!"
"Chẳng là do mày phạm nên chú hai mày mới điều chuyển mày về nông thôn , mày mà hối cải, ngược còn dồn chú hai mày chỗ c.h.ế.t!"
Cái tát của ông dùng hết sức bình sinh, trực tiếp đ.á.n.h Dư Mẫn ngã lăn đất, khi ông định xông lên đ.á.n.h tiếp thì các đồng chí giữ .
Lúc tức giận ông chuyển sang đá, nhưng cũng ngăn cản: "Phó Hiệu trưởng Dư, xin ông bình tĩnh!"
Dư Mẫn ôm mặt, đôi mắt đầy oán độc chằm chằm cha ruột và chú hai của : "Các đều là lũ l.ừ.a đ.ả.o!"
"Rõ ràng là sẽ giúp , đầu liền xử phạt !"
"Các thể chuyện quá đáng, tại thể trả đũa?"
" chẳng qua chỉ sai vài câu, ông liền tống về nông thôn, ông g.i.ế.c , tại vẫn thể ung dung viện trưởng?"
"Tại !"
Dư Mẫn gần như gào thét lên một cách mất kiểm soát, mặt Viện trưởng Dư cắt còn giọt m.á.u, ánh mắt Dư Mẫn cũng như tẩm độc.
Đứa cháu gái , ông uổng công yêu thương nó !
"Mày đúng là đồ sói mắt trắng!"
Viện trưởng Dư nghiến răng nghiến lợi, khi Dư Mẫn bước , ông xong , xong .
Chỉ là vạn ngờ tới, đẩy ông xuống vực thẳm vạn trượng chính là đứa cháu gái cả nhà cưng chiều từ nhỏ đến lớn !