"Nếu núi liên tục, ngày mai chúng thể vài chuyến, giấu sẵn ít đồ đường ."
"Than củi cũng nên mang, lão Dư đốt than, nhà ông chắc chắn , lát nữa sang nhà ông lấy hai bao than..."
Mấy bàn bạc xong xuôi, bà nội Khúc giữ họ ăn cơm, từ chối nên ở .
Buổi tối Đoạn Xuân Hoa khá nhiều bánh nhân thịt, dùng túi vải gói để sáng mai họ mang .
Bà nội Khúc còn bảo mang theo bình nước và nồi nhỏ, dù cũng mang theo than, lúc đói trong núi cũng cái mà ăn nóng.
Chương 381 Đổi một tuyến đường
Ăn cơm xong bà nội Khúc tiễn mấy về, đợi lúc ai, ông cụ Kiều : " cũng chẳng điều kiện gì khác, nếu mệnh hệ gì, bà hãy nuôi dạy Hổ T.ử nên ."
Bà nội Khúc dùng đến từ "cầu", chứng tỏ núi hề đơn giản chút nào.
Cộng thêm điều kiện thời tiết khắc nghiệt, vạn nhất gặp gió tuyết mù trời... thật sự là khả năng mất mạng.
Điểm Phó Thu Thạch cũng rõ với Tưởng Điền Phong, Tưởng Điền Phong cũng kiên quyết để con trai cả theo.
Chàng thanh niên tên là Tưởng Đại Trụ, sang năm mười tám tuổi, mười sáu tuổi đội dân binh.
Phó Thu Thạch thử tay nghề của , cũng khá.
Bà nội Khúc : "Yên tâm , nếu chuyện gì, coi nó như cháu ruột, đến tuổi học sẽ cho học, đến tuổi nhập ngũ thì bảo Thu Thạch dạy bảo thêm cho.
Nó nhập ngũ thì bảo Đại Cương nhà dạy lái xe.
tương lai thế nào còn tùy duyên phận của nó, hứa chắc !"
Ông cụ Kiều: "Thế là đủ !"
Buổi tối, vợ chồng Tưởng Điền Phong giường, vợ ông là Tống Hà Hoa phàn nàn: "Ông cũng thật là, trời mà dám đồng ý để thằng lớn núi, nghĩ gì ?"
"Ngộ nhỡ chuyện gì..."
Tưởng Điền Phong: "Cái đồ đàn bà tóc dài kiến thức ngắn, khác bám lấy quan hệ với Tiểu Phó còn , cơ hội thế thể trơ mắt nó trôi qua?"
"Bà yên tâm , chắc chắn ."
"Thanh niên trai tráng chịu khổ chút thì ?"
"Có chịu khổ mới việc lớn, tương lai mới tiền đồ.
Không xa, bà cứ nhà họ Lâm bây giờ mà xem.
Hơn nữa, lão Kiều còn cùng cơ mà, xảy chuyện gì !"
" Tiểu Phó bảo , chuyện giữ bí mật, với ai, nếu ai hỏi thì cứ bảo thằng lớn về nhà ngoại ."
Tống Hà Hoa chỉ đành đồng ý.
Sáng sớm hôm , khi trời còn sáng, cả nhóm xuất phát theo kế hoạch. Phó Thu Thạch một tấm bản đồ sơ lược do lão Đới vẽ, ghi lộ trình hành động của Bạch Lan.
Anh hy vọng ngày đầu tiên thu hoạch, chỉ là một lộ trình của Bạch Lan.
Đồng chí lão Đới sẽ chịu trách nhiệm giữ chân Bạch Lan, nên sợ đ.á.n.h rắn động rừng.
Đi đầu theo lộ trình phát hiện điều gì đặc biệt, ở những nơi lão Đới đ.á.n.h dấu Bạch Lan vòng quanh, Phó Thu Thạch cũng thấy vấn đề gì.
Sau đó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sung-hon-thap-nien-70-ga-cho-nguoi-dan-ong-cung-ran-nhat/chuong-493.html.]
Họ săn một con lợn rừng, hai con hoẵng, năm con thỏ rừng, ba con gà rừng.
Xẻ thịt ngay trong núi chia đều cho .
Tưởng Điền Phong tuy là đại đội trưởng, nhưng lúc ai phát hiện con trai mang về một đống thịt, ông cũng chẳng dại gì mà rêu rao ngoài!
Nỗi buồn của Tống Hà Hoa lập tức biến thành nụ rạng rỡ khi thấy đống thịt, nhà họ Tưởng đều tưởng Tưởng Đại Trụ lén kiếm thịt, thế là càng kín miệng hơn.
"Nhiều thịt thế , gửi một ít về cho ông bà ngoại, để họ cũng thơm lây nhờ thằng Trụ nhà !"
Tưởng Đại Trụ phấn khởi : "Lúc con lợn rừng xông con sợ đến ngây , vẫn là ông cụ Kiều lão luyện, kéo con né sang một bên.
Đồng chí Phó Thu Thạch giỏi thật đấy, con mở mang tầm mắt !"
"Anh phi lên cây dùng s.ú.n.g cao su b.ắ.n mù mắt lợn rừng, b.ắ.n mù cả đôi mắt nó luôn, con lợn rừng thấy gì cứ thế đ.â.m quàng đ.â.m xiên tự húc đầu c.h.ế.t."
"Sau đó con hoẵng ngốc mới buồn , ông cụ Kiều dạy con b.ắ.n thế nào, con trượt tay để nó chạy mất.
Lát nó , thập thụ thò thụt con..."
Nhà họ Tưởng ngập tràn tiếng .
Tưởng Điền Phong liên tục dặn dò nhà ngoài, nếu chức đại đội trưởng của ông sẽ giữ mất!
Vì chút thịt mà mất công việc đại đội trưởng thì đáng.
Ngày thứ hai tiếp tục núi.
Sử Hòa Bình vẫn về, chủ yếu là cảm lạnh, đến nơi là phát sốt cao, bác sĩ bảo viện truyền dịch vài ngày.
Thế nên Lâm Đại Cường đưa đến nơi xong là về ngay, Kiều Quốc Lương ở trạm y tế chăm sóc Sử Hòa Bình.
Cũng sợ tiền trả viện phí, dù thể hỏi xin đại đội , đại đội thể trừ dần điểm công lao.
Ngày thứ hai lợn rừng biến thành hai con, hoẵng thành bốn con, đập tan lớp băng mặt sông nhỏ trong núi định lấy nước nấu uống, kết quả chẳng khác nào chọc ổ cá, cá thi nhảy vọt lên bờ.
Cả đám đờ đẫn cả .
Bảo là nguy hiểm cơ mà?
Bảo là thể nguy hiểm đến tính mạng cơ mà?
Họ núi, chiến lợi phẩm mới là phía gặp nguy hiểm đến tính mạng!
Tối ngày thứ hai Tưởng Đại Trụ cõng thịt còn nhiều hơn ngày đầu, còn xách theo hai xâu hai mươi con cá béo bự về nhà, nhà họ Tưởng đều sững sờ.
"Thú rừng trong núi dễ săn thế ? Mọi chỉ dạo quanh vòng ngoài thôi mà ... nhiều cá thế ?"
Tưởng Đại Trụ cũng cảm thấy mơ hồ: "Lợn rừng là tự húc c.h.ế.t, hoẵng là bẫy ông cụ Kiều tiện tay đặt, lúc về bọn con tiện đường nhặt thôi, còn đống cá là... trưa tìm nước, đập vỡ lớp băng một con sông nhỏ..."
Ngày thứ ba, Tống Hà Hoa đặc biệt chuẩn thêm một cái bao tải nữa gùi cho Tưởng Đại Trụ...
Quả nhiên, thu hoạch ngày thứ ba còn nhiều hơn nữa!
Nhà họ Tưởng: ...
Nhà họ Lâm: ...
Nhiệm vụ của Đoạn Xuân Hoa càng nặng nề hơn, bà dọn dẹp cho hai nhà, tính là bốn phần chiến lợi phẩm!
Của ông cụ Kiều, của Lưu Dũng Nam, của Phó Thu Thạch, của Lâm Đại Cường.