Sủng Hôn Thập Niên 70: Gả Cho Người Đàn Ông Cứng Rắn Nhất - Chương 496

Cập nhật lúc: 2026-02-16 19:38:05
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Mọi ngửi thấy mùi thơm liền thức dậy, ăn uống dọn dẹp xong tiếp tục lên đường, con sói vội chạy biến .

 

Mấy chú ch.ó đuổi theo, ngừng đầu sủa "gâu gâu".

 

Lâm Đại Cường hỏi Phó Thu Thạch: "Sói Xám Hồng là đang bảo chúng theo ?"

 

"Bác cả, đó con đường bác ?"

 

Bác cả lắc đầu: "Không !"

 

Phó Thu Thạch hỏi: "Có thể theo xem thử ạ?"

 

Mấy chú ch.ó rõ ràng chút phấn khích, sủa vài tiếng thấy theo liền vội vàng chạy sủa tiếp, đó vọt .

 

Ông cụ Kiều : "Loài vật linh tính, ! Đi theo xem !"

 

Mọi theo lũ ch.ó, đường vẫn gian nan khó như cũ, nơi cần mở đường, nơi hố nhảy qua, nơi dốc leo.

 

Đến trưa mệt nổi nữa, nhóm lửa ăn uống nghỉ ngơi một lát, nghỉ xong thì mở đường cứ mở đường, kéo xe trượt cứ kéo xe trượt.

 

Mãi đến chập tối họ mới đến nơi, mặt là một cái hố lớn.

 

Mấy chú ch.ó ở đáy hố đào bới vài cái lôi mấy xác sói.

 

Con sói hoang trốn ở đằng xa, cụp đuôi chằm chằm họ.

 

Chuyện ...

 

"Da sói là đồ đấy!" Lâm Đại Cường cảm thán, cái chứng đau chân khi trời lạnh mà đôi bảo vệ đầu gối bằng da sói thì mùa đông sẽ dễ chịu lắm đây.

 

Ông cụ Kiều: "Thời gian dài như thú dữ khác rỉa thịt, chứng tỏ vùng chính là lãnh thổ của đàn sói .

 

Hổ cũng ở đây."

 

" tìm chỗ đặt cái bẫy, đem xác sói bỏ bẫy , ngộ nhỡ thú dữ đến thì bẫy cũng tác dụng!"

 

Lâm Đại Cường vội theo chân ông cụ Kiều: "Để con giúp cụ!"

 

Phó Thu Thạch lấy dây thừng , một đầu buộc eo , một đầu buộc một cái cây lớn, xuống hố đầu tiên.

 

Thực thể tay xuống hố, nhưng bây giờ cũng vội vàng gì, trang thêm cho một lớp bảo hiểm cũng thừa.

 

Đây lẽ chính là... sự khác biệt giữa đối tượng và chăng!

 

"Ném bao tải xuống đây!" Phó Thu Thạch hét lên với Lưu Dũng Nam.

 

Lưu Dũng Nam vội lấy bao tải ném xuống cho Phó Thu Thạch.

 

Phó Thu Thạch nhặt xác sói, cứ nhặt hai con là dùng dây thừng buộc c.h.ặ.t bảo Lưu Dũng Nam kéo lên.

 

Tưởng Đại Trụ thấy bên cạnh một sườn dốc khá dốc, lũ ch.ó nhảy xuống nhưng chúng cũng thể leo lên từ sườn dốc đó.

 

Hơn nữa con sói hoang cũng leo lên trốn mất , lá gan của liền lớn lên, thèm buộc dây thừng eo mà trực tiếp xuống từ sườn dốc.

 

Anh cố gắng ngả , từng chút từng chút xuống.

 

nửa chừng thì trượt chân, lăn lông lốc xuống .

 

Phó Thu Thạch lao cứu , tuy nhiên chỉ tóm chiếc giày, còn thì lao thẳng vách hố.

 

"Á!"

 

Mặc dù bên cạnh vách hố một bụi rậm, bụi rậm phủ đầy tuyết trắng, ai mà ngờ bụi rậm !

 

"Cứu mạng với!"

 

"Bộp bộp... rào rào rào..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sung-hon-thap-nien-70-ga-cho-nguoi-dan-ong-cung-ran-nhat/chuong-496.html.]

 

"Á á á á á..."

 

"Cứu mạng!"

 

Giọng Tưởng Đại Trụ hét đến khản đặc cả cổ, Phó Thu Thạch vội vàng tháo dây thừng bên eo , tháo đèn pin đeo bên hông soi xuống hố.

 

Lưu Dũng Nam bám dây thừng đu xuống từ miệng hố, ông cụ Kiều và Lâm Đại Cường thấy động tĩnh cũng chạy đến.

 

"Cháu canh ở , cầm chắc d.a.o !" Nói ông lão cũng bám dây thừng đu xuống, ông tháo sợi dây thừng đeo ném cho Phó Thu Thạch, Phó Thu Thạch đưa đèn pin cho Lưu Dũng Nam, ném dây thừng xuống .

 

Tưởng Đại Trụ đang rơi giữa đống xương cốt vội vàng chộp lấy sợi dây, Phó Thu Thạch bảo buộc dây eo, đó kéo lên.

 

Sau khi kéo lên, Tưởng Đại Trụ vật đất nôn thốc nôn tháo.

 

Trong hang c.h.ế.t!

 

Không đúng, là bộ xương khô!!!

 

Oa oa oa, sợ c.h.ế.t mất thôi!

 

Anh một bên nôn oẹ, còn ba thì cầm ba chiếc đèn pin ghé sát miệng hang trong.

 

"Là quần áo của lính ngụy và quân ngụy!"

 

"Còn s.ú.n.g nữa!" Ông cụ Kiều kêu lên kinh ngạc.

 

"Hóa lời đồn đều là thật, thật sự lính ngụy và quân ngụy từng đến đây!"

 

"Nhiều xương khô thế , c.h.ế.t bao nhiêu nữa!"

 

Phó Thu Thạch cẩn thận kiểm tra miệng hang , một lúc : "Miệng hang nổ tung đấy!"

 

Nói xong, buộc dây thừng miệng hố eo , bám dây leo lên, kiểm tra quanh miệng hố lớn , khi kiểm tra một vòng thì đưa kết luận: "Chỗ cũng là nổ ."

 

Nói đoạn, bảo Lâm Đại Cường: "Bác cả, bác chuẩn củi, thêm mấy bó đuốc nữa!"

 

Họ mang theo một ít dầu hỏa và vải vụn, chính là để đuốc.

 

"Chúng đốt một đống lửa ở ."

 

"Doanh trại tạm thời dựng ở , cháu xem bắt con gà rừng nào còn sống ..." Sắp xếp xong xuôi Phó Thu Thạch liền leo lên, huýt sáo gọi hai chú ch.ó : "Đi, bắt gà rừng, thỏ rừng, bắt sống cho !"

 

Lũ ch.ó sủa vang một tiếng lao v.út , con sói đuổi theo vài bước thôi, thấy Phó Thu Thạch đang , nó vội vàng trốn .

 

Phó Thu Thạch lấy một miếng thịt khô từ trong n.g.ự.c ném về phía con sói, đó về hướng ngược trong rừng.

 

Chương 384 Cẩn trọng

 

Hai chú ch.ó thật sự tồi, dù chúng đạt chuẩn ch.ó nghiệp vụ nhưng là những thợ săn bẩm sinh!

 

Vào rừng chẳng khác nào thiên đường.

 

Phó Thu Thạch bảo chúng bắt sống, lúc tha về ngay cả lớp da cũng rách, hề dính một giọt m.á.u nào.

 

Mà Phó Thu Thạch cũng lợi hại, tự cũng bắt hai con gà rừng còn sống.

 

Sau khi , cả trong hố và ngoài hố đều đốt lửa.

 

Suốt dọc đường họ c.h.ặ.t bụi rậm các thứ, đều gom cành cây buộc c.h.ặ.t kéo theo.

 

Sau đó tìm một cái cây khô cưa , chuẩn khá nhiều củi, đủ dùng.

 

Trong rừng sâu dám tiết kiệm củi, đống lửa lớn, cháy mạnh mới xua đuổi thú dữ và sưởi ấm !

 

Phó Thu Thạch nhờ giúp đỡ, tháo một sợi dây thừng lớn , chia thành vài sợi dây nhỏ, đó lượt buộc chân thỏ và gà rừng, đầu tiên thả một con thỏ xuống hang, con thỏ lập tức chạy loạn xạ, mười phút vẫn chạy nhảy tưng bừng, Phó Thu Thạch lùa là nó chạy ngay.

 

 

Loading...