Sủng Hôn Thập Niên 70: Gả Cho Người Đàn Ông Cứng Rắn Nhất - Chương 505
Cập nhật lúc: 2026-02-16 19:38:15
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Rắc…
“Á!”
Cổ áo Bao Kháng Mỹ Lâm Đại Dũng tóm lấy kéo mạnh về phía , đang khênh chân Kiều Hổ Tử, buông tay là chân bé chạm đất ngay.
Trong lúc Bao Viện Triều còn kịp phản ứng, Lâm Đại Dũng dùng tay đ.á.n.h gãy chân của Bao Kháng Mỹ.
Anh quẳng Bao Kháng Mỹ sang một bên, sải bước lớn tới mặt Bao Viện Triều, Bao Viện Triều lúc mới định thần bỏ chạy, Lâm Đại Dũng tung một cước đá bay, vặn rơi trúng Bao Kháng Mỹ đang rên rỉ bò dậy với một cái chân gãy.
Thế là vang lên hai tiếng hét t.h.ả.m thiết.
Tuy nhiên, đây mới chỉ là bắt đầu.
Bởi vì Khúc đại nương dặn Lâm Đại Dũng là chỉ đ.á.n.h gãy chân, nhưng mỗi tới hai cái chân.
Kiều Hổ T.ử nhanh nhẹn chạy lấy dây thừng trói quặt tay chúng , đó bảo Lâm Đại Dũng nhà nghỉ ngơi, còn thì đốt đuốc chạy tìm Tưởng Điền Phong.
Chạy đến nơi nhà dân là hét to cứu mạng.
Có gọi dậy hỏi : “Sao thế Hổ Tử?”
Kiều Hổ T.ử nấc lên: “Anh em nhà họ Bao g.i.ế.c cháu!”
“Hu hu hu…”
Người mặc quần áo xong chạy thấy chuyện thì chịu nổi, lập tức : “ tìm đại đội trưởng!”
Những khác: “Hổ Tử, hai thằng đó ?”
Kiều Hổ T.ử : “Chú Đại Dũng cứu cháu , cháu chạy ngoài, bọn chúng… bọn chúng vẫn ở nhà cháu!”
Mọi vội vàng theo Kiều Hổ T.ử về nhà họ Kiều.
Chị Niệm Niệm từng giảng cho về tầm quan trọng của việc bắt quả tang, nếu em nhà họ Bao trộm tiền, cũng hành động hại , thì tối nay đa phần chỉ thể đ.á.n.h cho một trận thôi, thể đưa lên cục .
hai kẻ lấy mạng mà.
Không thể tha thứ.
Tha cho chúng , khi cơ hội, chắc chắn chúng sẽ báo thù.
Thế nên Kiều Hổ T.ử mới nảy ý định lấy tiền , để chúng bắt cùng tang vật, còn để chúng hành vi g.i.ế.c , chỉ là may mắn chú Đại Dũng cứu mà thôi.
Nếu chị Niệm Niệm dạy , căn bản sẽ chẳng nghĩ cách .
Trong lòng Kiều Hổ T.ử thấy ấm áp lạ kỳ.
Tưởng Điền Phong dẫn theo của đội dân quân tới, khi qua đầu đuôi câu chuyện, liền sai tống hai cái thứ súc vật nhà kho giam một đêm, để sáng hôm trực tiếp áp giải lên cục.
Hai đứa chúng giãy giụa kêu oan, còn tại cùng là đột nhập trái phép mà Tô Vân đại đội dễ dàng tha thứ, còn chúng là trong đại đội thì tha.
Kiều Hổ T.ử , vì chị Tô g.i.ế.c cháu, nhưng các chú thì g.i.ế.c cháu. Nếu chú Đại Dũng cứu thì cháu g.i.ế.c .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sung-hon-thap-nien-70-ga-cho-nguoi-dan-ong-cung-ran-nhat/chuong-505.html.]
Kiều Hổ T.ử vô cùng thê t.h.ả.m, khiến cho mấy kẻ vốn chút đồng cảm với em họ Bao lập tức tỉnh ngộ, , con bé Tô Vân g.i.ế.c .
Hai thằng đó đương nhiên chịu thừa nhận chúng g.i.ế.c Kiều Hổ Tử, Tưởng Điền Phong cũng chẳng kiên nhẫn chúng lải nhải, trực tiếp sai bịt miệng chúng , sáng sớm hôm liền đạp xe lên công xã báo án.
Các đồng chí đó quá quen thuộc với đại đội Tiền Tiến , thực sự là quen. Sau khi xuống khảo sát hiện trường, lấy lời khai xong, họ áp giải hai em thoi thóp .
Chuyện cũng khởi tác dụng răn đe đối với những kẻ trong thôn ngoài làng ý đồ nhắm Kiều Hổ Tử.
Sau khi các đồng chí ở cục , Kiều Hổ T.ử liền đến nhà họ Lâm, đóng cửa mặt mày hớn hở kể cho cả nhà họ Lâm về tâm trạng của lúc thấy em họ Bao g.i.ế.c , nhanh trí như thế nào…
Kể lể một hồi xong, liền lấy mấy viên kẹo để dành để tặng Lâm Niệm: “Chị Lâm, cảm ơn chị, nếu chị dạy cháu thì cháu căn bản chẳng nghĩ nổi những mưu mẹo đó.”
Lâm Niệm nhận lấy kẹo, đây là tấm lòng của đứa trẻ, tuyệt đối thể phụ lòng .
“Em dũng cảm, nhưng nếu , trong tình huống đơn độc ai giúp đỡ, em nhất định nhớ kỹ là ‘của ’, gì quan trọng bằng cái mạng nhỏ của cả. Đừng dễ dàng lấy tính mạng mồi nhử…”
Chương 391 Giao thừa khó qua
Một ngày đêm Giao thừa, từ phía công xã truyền tin tức, hai kẻ đều chịu nổi nhiệt nên khai hết .
Còn khai thêm một chuyện khác nữa. Vì Bao Viện Triều khai báo triệt để, phơi bày cả mối quan hệ giữa Bao Kháng Mỹ và Bạch Lan, nên cả hai đều đơn vị cấp dẫn .
Ngay đó, khi Tết cận kề, mấy đàn ông trong thôn quan hệ bất chính với Bạch Lan cũng bắt.
Mấy gia đình đều ngớ , một cái Tết đang yên lành bỗng chốc chẳng còn Tết nhất gì nữa.
Trong nhất thời, cả thôn xôn xao bàn tán.
“Thật sự ngờ tới, Lưu Lão Tứ trông thật thà hiền lành, sợ vợ như thế mà còn lén lút quan hệ với phần t.ử !”
“Ai chẳng chứ!”
“Vợ Lưu Lão Tứ đập phá đồ đạc trong nhà , dọn đồ về nhà ngoại , chẳng mang theo đứa con nào cả.”
“Hai ông bà cụ thì lóc t.h.ả.m thiết, tìm Tưởng Điền Phong mấy bận, nhưng Tưởng Điền Phong thì giúp cái quái gì chứ.”
“Chứ còn gì nữa, bắt , tìm Tưởng Điền Phong tác dụng quái gì!”
“Lần xong đời , chắc chắn là tù, đây là tội lưu manh đấy!”
“Đừng là Lưu Lão Tứ , ngay cả Dương Lão Niễn cũng chẳng ai ngờ tới.”
“Con cái nhà nó đói đến mức chẳng hồn , nửa đêm đói ngủ là dậy uống nước cho đầy bụng để đ.á.n.h lừa cảm giác đói, mà lão dám lấy lương thực trong nhà nuôi Bạch Lan.”
“Mấy đứa con nhà lão đói đến sinh bệnh cả , mà lão dám bớt xén phần ăn của gia đình để dành cho con đàn bà bên ngoài!”
“ là hạng cầm thú!”
Mùa đông nghỉ ngơi chẳng việc gì , trong thôn xảy chuyện lớn như thế, mấy bà cụ mà bàn tán vài câu thì trong lòng chịu nổi? Chắc chắn là thể , thế là Dương ngũ nãi nãi và mấy khác rủ đến nhà họ Lâm, xếp bằng giường gạch nhà họ Lâm, c.ắ.n hạt dưa kể chuyện bát quái!
Phải là nhà họ Lâm sống phóng khoáng, từ khi nhà còn nghèo nữa thì chẳng thấy keo kiệt chút nào. Chẳng vì cái gì khác, chỉ riêng đống lạc, hạt dưa và nước đường đỏ thôi cũng bõ công bọn họ đội gió rét quãng đường xa thế .
“Chao ôi, nhà bà ở cái chỗ xa thôn quá mất.” Có bà cụ phàn nàn.
Khúc đại nương thở dài : “ mà nhà Niệm Niệm xây ở đây , nhà chúng ở sát vách con bé thì ở sát vách ai? Tổng thể để một con bé ở một đơn độc bên . Hơn nữa, nhà của con bé thế , chẳng lẽ bỏ .”