"Em !"
"Nếu thật sự thể chấp nhận , chúng ly hôn ."
Bà rơi nước mắt, cúi đầu bụng, nước mắt từng giọt từng giọt rơi bàn tay đang xoa bụng của bà.
Phó Quốc Thành phiền muộn xua tay: "Được , chẳng qua chỉ hỏi một câu, cô lắm lời như , thôi , còn việc, cô ngoài , khép cửa cho !"
Lưu Đình vội vàng lui ngoài, thuận tay đóng cửa thư phòng .
"Rầm..." Bà thấy tiếng Phó Quốc Thành đập đồ trong phòng, bàn tay đang nắm gấu áo len run lên một cái.
Sau khi xuống lầu, con trai con gái cũng hiểu cho bà, cho bà sắc mặt .
Bà thật sự là...
Bà thể gì đây?
Nếu bà thật sự dám ngó ngàng đến nhà ngoại, bọn họ sẽ dám khai chuyện bà chủ mưu xúi giục Lưu Hồng Cường, Lưu Hồng Binh hại Trang Lệ Na.
Đừng bà bây giờ công việc, nhưng mà... chút lương đó căn bản đủ chi tiêu, còn đưa cho nhà ngoại, mà ở nhà Phó Quốc Thành đưa tiền sinh hoạt cho bà nữa.
Nếu phúc lợi của Phó Quốc Thành , nhiều thứ đơn vị đều phát, bà thật sự để lấp l.i.ế.m cái nhà cho xong.
Ngày tháng... ngày tháng biến thành như thế ?
Nghĩ thông, Lưu Đình thật sự nghĩ thông.
Rõ ràng nửa năm bà còn là Lưu chủ nhiệm oai phong lẫm liệt, còn là phu nhân thủ trưởng, mà bây giờ...
Không chỉ Phó Quốc Thành điều đến đoàn ca múa giữ chức vụ nhàn hạ, bà cũng đơn vị sa thải, đến nhà máy một quản kho tầng lớp thấp nhất.
Một trai, hai em trai, một cháu trai c.h.ế.t.
Một trai tuyên án chung .
Người nhà ngoại bà như kẻ thù, mấy chị dâu em dâu càng hận thể xé xác bà .
Khi bố về Bắc Kinh, nhà cả liền đòi chia gia sản, mà bộ tiền bạc trong nhà đều nhà cả vơ vét mang hết.
Bây giờ nhà hai, nhà ba, còn cả bố nữa... đều chằm chằm bà, tháng nào bà đưa tiền muộn một chút, chắc chắn sẽ mắng cho vuốt mặt kịp.
Ngày tháng thế , Lưu Đình một ngày cũng sống tiếp.
Ngặt nỗi hai đứa con cũng điều.
Cũng hiểu cho bà.
Lúc nào cũng gây chuyện với bà.
"Mẹ, cho con hai mươi đồng, con ngoài!" Bà xuống lầu xuống, Phó Gia Đống đưa tay đòi tiền bà.
Phó Tiểu Quyên cũng đưa tay : "Con cũng hai mươi đồng, năm nay ăn Tết con vẫn quần áo mới !"
Lưu Đình nắm c.h.ặ.t đôi đũa, nước mắt lã chã rơi xuống.
Phó Gia Đống kiên nhẫn : "Mẹ, con là ba , đừng diễn trò đó với con!"
"Đừng là tiền, tháng nào cũng đưa tiền cho mợ hai, mợ ba với ông bà ngoại, đừng tưởng con !"
"Mẹ mà đưa cho con, con sẽ mách ba!"
"Hừ, bọn họ hại chúng t.h.ả.m như , mỗi đến trường đều con chỉ trỏ, còn chạy đến mặt con sỉ nhục con, con là tội phạm h.i.ế.p dâm, cũng , gốc rễ nhà ngoại con mang độc, cho nên con mới kém cỏi như , mới bằng đứa tạp chủng !"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sung-hon-thap-nien-70-ga-cho-nguoi-dan-ong-cung-ran-nhat/chuong-507.html.]
Nó nhỏ, sợ Phó Quốc Thành thấy.
dù nhỏ đến mấy, lời của nó vẫn vô cùng độc ác.
Kích động khiến tim Lưu Đình đau thắt từng cơn.
Bà đặt đũa xuống, dậy lên lầu, về phòng lấy bốn mươi đồng chia cho hai đứa con, bữa cơm tất niên , bà cũng nuốt trôi nữa.
Số tiền là do bà trộm đồ sưu tầm của Phó Quốc Thành lén đem chợ đen bán , tích cóp tiền riêng.
Bây giờ đưa ngoài, tim như đang rỉ m.á.u.
Nhà họ Lưu.
Trước đây đêm giao thừa cả nhà sum vầy vui vẻ, bây giờ...
Vợ chồng cả căn bản về, vợ ba, vợ hai đều đưa con cái về nhà ngoại.
Đừng Lưu Đình đem đồ Phó Quốc Thành phát gửi về nhà ngoại, nhưng bộ đều vợ ba và vợ hai chia chác mang hết, để cho hai ông bà già một chút nào.
Lão Lưu thì liệt, bà già Tiền lăng loàn cả đời ở nhà cũng chẳng cách nào.
Vừa hầu hạ lão già, nguyền rủa đứa con, đứa dâu bất hiếu, nguyền rủa Lưu Đình hại cả nhà thành thế .
bà cũng chỉ dám nguyền rủa lưng, dám mắng mặt con dâu, vì hai đứa con dâu đe dọa bà , hễ bà dám đưa đồ, dám ngăn cản bọn họ về nhà ngoại, sẽ đem chuyện bà bày mưu để Lưu Hồng Cường, Lưu Hồng Binh tìm ch.ó đến hại Trang Lệ Na tố cáo ngoài.
Đến lúc đó, bà và Lưu Đình đều là chủ mưu, chắc chắn sẽ ăn kẹo đồng.
Nhà họ Lưu từ khi Lưu Đình gả cho Phó Quốc Thành vẻ vang bao nhiêu năm, nhưng lụi bại , chỉ mất nửa năm.
Cả nhà họ Lưu đều trở thành trò trong ngõ nhỏ, thành câu chuyện phiếm bàn cơm tất niên của .
Đại đội Tiền Tiến.
Trên bàn cơm đêm giao thừa cũng chuyện để bàn tán.
Đó chính là em nhà họ Bao, đều đang đoán xem hai liệu giữ mạng .
Tuy nhiên khác với năm, bàn cơm tất niên năm nay, hầu như nhà nào cũng thêm hai lạng thịt, ngay cả thịt trong nhân bánh sủi cảo cũng bỏ nhiều hơn một chút.
Bởi vì , năm nay chia nhiều tiền mà!
Hơn nữa, sang năm cũng hy vọng!
Ngay cả mấy nhà họ Lã đó vì tù mà lỡ mất việc kiếm điểm công cũng vô cùng vui vẻ!
Có thể nhà nhà đều là một khung cảnh đỏ hỏa hưng vượng.
Gia đình Tưởng Điền Phong tuy cũng thể đoàn viên, nhưng Tưởng Điền Phong lờ mờ cảm thấy con trai ông theo Phó Thu Thạch việc lớn !
Cộng thêm mấy con trai núi mang về nhiều thịt, món ăn bàn cơm tất niên nhà họ Tưởng đặc biệt phong phú.
Cả nhà già trẻ đều đến thấy mặt trời.
"Chỉ Đại Trụ ở nhà, tối nay nó ăn thịt !" Bà cụ cảm thán, trong lòng thương nhớ đứa cháu đích tôn.
Tưởng Điền Phong gắp miếng thịt cá lọc xương cho bà cụ: "Mẹ, cháu trai chịu khổ chút cũng , đối tượng của Lâm tri thanh cũng cùng mà!"
"Yên tâm , việc giúp đồng chí Phó Thu Thạch, lợi ích thiếu phần cháu trai ! Mẹ cứ chờ mà xem!"
Bà cụ ăn miếng thịt cá con trai lọc cho, trong lòng vui vẻ, bà hỏi: "Lợi ích gì thế?"
"Có thể cho chúng mấy lọ mạch nha, mấy lọ đồ hộp ?"