Thật đây tại cứ luôn khó bản , gây gổ, khiến ông bà nội cũng luôn lo lắng.
"Thu Thạch , chuyện đính hôn của cháu tính đây? Cháu một mạch mấy tháng, bên nhà Niệm Niệm cháu xin cho t.ử tế, rõ với Niệm Niệm."
Phó Thu Thạch: "Bà nội, bác cả của Niệm Niệm cùng núi với cháu, gia đình Niệm Niệm ủng hộ cháu!"
Nói đoạn bóp nhẹ tay Lâm Niệm, ngước mắt cô gái bên cạnh, ánh mắt vô cùng dịu dàng.
Lâm Niệm đến mức ngại ngùng.
" bà nội, chắc lâu nữa cháu về đơn vị , chuyện đính hôn tranh thủ thôi, bà xem là cô cả thời gian đến, là cô hai thời gian đến?"
"Nếu đến thì ngày mai khởi hành luôn!"
Khoảng cách đến kỳ đại hội so tài đơn binh quốc còn xa nữa, nhanh ch.óng về trường tham gia huấn luyện!
Bà cụ : "Tí nữa bà gọi điện cho các cô, bảo các cô xin nghỉ..."
"Bà già , bà đừng chiếm điện thoại mãi thế, bà để vài câu chứ!"
...
Sau khi gọi điện xong, Phó Thu Thạch để tiền điện thoại bàn việc, đó dắt Lâm Niệm ngoài.
Đến cửa thì giấu tay lưng, dù cũng nỡ buông .
Tưởng Điền Phong thấy nhưng coi như thấy, chỉ hỏi hai gọi xong , bảo họ mau về , ông ở khóa cửa.
"Vâng! Cảm ơn bác, đại đội trưởng!" Trong lúc chuyện, Phó Thu Thạch đưa tay dắt Lâm Niệm phía , kiểu giấu đầu hở đuôi Tưởng Điền Phong đều thấy hết!
Chao ôi, ai mà chẳng thời trẻ trung chứ?
Hiểu !
Bước khỏi trụ sở đại đội, Lâm Niệm liền phản đối: "Người thấy hết !"
Khuôn mặt nhỏ của cô đỏ bừng, lúc Phó Thu Thạch chuyện đính hôn với ông bà nội bên , cô hổ đến đỏ mặt .
Lúc còn đỏ hơn.
Chẳng qua trời tối nên thấy mà thôi.
Phó Thu Thạch vui lắm!
Tâm trạng bay bổng vô cùng.
Anh dắt Lâm Niệm chầm chậm con đường làng, gió đêm se lạnh, nhưng cảm thấy m.á.u nóng sục sôi.
"Em lạnh ?" Phó Thu Thạch nhịn hỏi một câu.
Thực bàn tay nhỏ bé nắm trong lòng bàn tay ấm áp vô cùng, khuôn mặt nhỏ ánh trăng hình như cũng đỏ bừng.
Chỉ hôn một cái.
Rất hôn.
"Không lạnh!" Lâm Niệm lắc đầu.
Không những lạnh, cô còn thấy nóng, mặt nóng bừng bừng.
Phó Thu Thạch ôm chầm lấy cô, ôm thật c.h.ặ.t: " thấy em lạnh!"
Lưu Dũng Nam, cảm thấy trăng khá tròn nên cần bật đèn pin ngoài tìm : ...
Âm thầm , kháng cự đòn giáng của những kẻ vô lương tâm nhắm "cẩu độc ".
Haiz...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sung-hon-thap-nien-70-ga-cho-nguoi-dan-ong-cung-ran-nhat/chuong-515.html.]
Chào hỏi đôi cẩu lương cùng tới đầu đường trông chừng.
Đối tượng !
Phải thúc giục thím Đoạn nhanh lên mới !
Bên phía nhà cũ ở kinh thành, khi cúp điện thoại, hai ông bà lập tức gọi điện cho hai cô con gái, bảo họ nếu trong tay công việc gì đặc biệt quan trọng thì lập tức xin nghỉ, mang theo quà cáp đến nhà họ Lâm.
Sau đó gọi điện cho con trai út, bảo gọi ngay.
Phó Quốc Quân, tập huấn ngoài biển về, tắm rửa quần áo định ăn cơm khi ruột phũ phàng cúp điện thoại: ...
Đành chạy bộ đến phòng thông tin, cam chịu gọi cho ruột.
"Mẹ, đối xử với con trai út của như kiểu gọi thì đến, đuổi thì thế ạ! Con là con , chứ cái giẻ rách !"
Bà cụ mỉa mai: "Cái loại chịu tìm đối tượng thì còn chẳng bằng cái giẻ rách!"
"Thôi thế , con mau xin nghỉ , đến chỗ đối tượng của Thu Thạch một chuyến, Thu Thạch sắp đính hôn !"
Phó Quốc Quân mấy năm nghỉ phép t.ử tế, chuyện Thu Thạch đính hôn là việc lớn, là đại diện cho ông cụ bà cụ, nhất định !
"Được, mai con xin nghỉ luôn!" Anh từ biển về, xin nghỉ dễ ợt!
Vừa với cấp , xin nghỉ phép thăm để lo chuyện đính hôn cho Phó Thu Thạch!
"Khi đừng tay !"
"Phải mang theo thành ý của nhà họ Phó chúng !"
"Thằng cả của con cái kiểu dở đó, chắc chắn sẽ khó vợ Thu Thạch, cho nên con đại diện cho chúng , nhất định cho vợ Thu Thạch nở mày nở mặt..."
Sau khi cúp điện thoại, Phó Quốc Quân chua chát : "Giờ mới là đối tượng, còn đăng ký kết hôn mà, một tiếng vợ Thu Thạch, hai tiếng vợ Thu Thạch !"
"Thiên vị!"
Tuy lầm bầm như , nhưng Phó Quốc Quân vẫn khá vui vẻ, đường về nụ từng tắt.
Điều là, trong lúc gọi điện thoại, một phụ nữ vẻ mặt đầy u sầu đến ký túc xá tìm , gõ cửa thấy ai thưa, khác căng tin , lúc mới gạt nước mắt rời .
Chương 399 Phó Quốc Quân
Phó Quốc Quân về đến ký túc xá liền sang nhà em ăn chực.
Vợ của Mã Tuấn vội vàng nấu mì cho , Mã Tuấn chê bai : "Cậu đừng ba ngày hai bữa sang nhà ăn chực, mau tìm lấy một cô vợ !"
Phó Quốc Quân bế Mã Đại Bảo lên, cùng bé chơi trò lái máy bay xoay vòng vòng trong phòng khách chật hẹp, Mã Đại Bảo nắc nẻ.
Hùng Xuân ở trong bếp thấy cũng , chị với Phó Quốc Quân: "Tiểu Phó , chú thích trẻ con như thì nên mau ch.óng tìm lấy một !"
"Tìm một cô vợ sinh vài đứa con, nhà cửa mới nhộn nhịp!"
"Chỗ bệnh viện chúng mấy cô y tá trẻ, giáo viên trẻ ở trường, còn cả mấy cô gái ở đoàn văn công nữa, cô nào cô nấy đều xinh tuyệt trần, chú thích cô nào ?
Có thích ai thì với chị, chị mai cho!"
Phó Quốc Quân lắc đầu: "Chị dâu, em còn trẻ, nghĩ đến chuyện đó!"
"Thời gian em cống hiến cho tổ quốc còn thấy thiếu, kết hôn gì, kết !"
"Em là thích trẻ con, rảnh rỗi thì sang cưng nựng Đại Bảo là !"
Mã Tuấn mắng : "Cút ! Đại Bảo là con trai lão t.ử!"
Phó Quốc Quân chịu thua: "Cũng là con nuôi của em!"
Lúc Hùng Xuân ở trong bếp cầm chai giấm lên "Ái chà" một tiếng: "Hết giấm , Tiểu Phó , chú sang nhà chị Dương bên cạnh mượn ít giấm, mai chị mua trả chị !"