Sủng Hôn Thập Niên 70: Gả Cho Người Đàn Ông Cứng Rắn Nhất - Chương 518

Cập nhật lúc: 2026-02-16 19:38:29
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Bản vốn là nông thôn, chồng cô cũng là lính xuất từ nông thôn mà!

 

Mấy bỗng chốc cảm thấy như khai sáng, đúng , họ bắt đầu ngõ cụt!

 

xử phạt , chuyện nhất định điều tra cho rõ, nếu là của Tang Tiểu Yến thì đưa cô về quê luôn!

 

Trời cao đất xa, quê cô cũng chẳng ai chuyện gì xảy ở khu bảo vệ!

 

Hơn nữa ở quê còn giúp chăm sóc con cái, hai đứa nhỏ cũng sinh ở khu bảo vệ, mà là Tang Tiểu Yến sinh ở quê!

 

Ái chà!

 

Chuyện đơn giản thế mà họ cho phức tạp lên!

 

Phó Quốc Quân khỏi văn phòng, sắc mặt liền trở nên nghiêm nghị, bao giờ dùng thủ đoạn với của , cho rằng thủ đoạn nên dùng đối với kẻ thù.

 

, nếu gọi điện về nhà, chắc chắn sẽ ăn ở căng tin.

 

Sau khi gọi điện về nhà, nghĩ đến việc xin nghỉ phép, một việc còn cần nhờ vợ chồng Mã Tuấn giúp đỡ, nên đổi ý sang nhà Mã Tuấn ăn cơm.

 

Nói cách khác, thằng nhóc Thu Thạch gián tiếp cứu .

 

Nếu dây dưa với Tang Tiểu Yến...

 

Hậu quả Phó Quốc Quân thực sự dám nghĩ tới.

 

Tsk tsk...

 

Chuyện đính hôn của Phó Thu Thạch đến thật đúng lúc.

 

Phó Quốc Quân về nhà liền thu dọn đồ đạc, từ Tết nhận điện thoại của bố , bắt đầu chuẩn quà cáp, lúc lấy từng thứ , cảm thấy đủ lắm.

 

Thế là lấy thêm một thứ khác sang nhà Mã Tuấn.

 

Chương 401 Không thiếu con trai

 

Lúc sang thì Hùng Xuân vẫn về.

 

"Chị dâu em ?" Phó Quốc Quân đặt những thứ mang tới lên bàn, thấy bóng dáng Hùng Xuân .

 

Mã Tuấn đ.ấ.m một phát vai : "Sao hả, đói ? Lại sai bảo vợ nấu cơm cho ?"

 

"Cậu mơ nhỉ!"

 

"Bếp núc tắt hết !"

 

Phó Quốc Quân đóng cửa : "Ông cụ bà cụ gọi điện tới, bảo em xin nghỉ về kinh thành."

 

"Những món đồ để dành ?"

 

"Có bán ?"

 

Mã Tuấn thì mừng rỡ khôn xiết.

 

Vợ chồng họ đều từ nông thôn tới, hai bên gia đình ở quê đều đông , gánh nặng lớn.

 

"Cậu đợi đấy, lấy cho!"

 

Nói xong liền phòng ngủ, một lúc mang một chiếc hộp gỗ.

 

Mở hộp gỗ , bên trong là một chiếc túi vải, mở túi vải , bên trong là một chiếc khăn tay, mở khăn tay , vẫn là một chiếc khăn tay khác...

 

Mở nửa ngày qua bao nhiêu lớp, mới lộ hai viên ngọc trai hình bầu d.ụ.c to hơn hạt đậu nành bên trong.

 

Trước Tết một nhiệm vụ ở một hòn đảo , mấy con ốc định ăn thì thấy trong đó hai viên ngọc trai hình bầu d.ụ.c.

 

Màu sắc cũng , một viên màu hồng nhạt, một viên màu hồng hoa hồng.

 

Anh từng thấy hạt ngọc nào như .

 

Mang về định đục một cái lỗ, dùng dây da xỏ để vợ đeo lén, nhưng Phó Quốc Quân lúc sang ăn chực ngăn .

 

Hỏi đồ ở .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/sung-hon-thap-nien-70-ga-cho-nguoi-dan-ong-cung-ran-nhat/chuong-518.html.]

 

Anh thành thật kể .

 

Phó Quốc Quân liền bảo đây là hai viên ngọc trai vô cùng quý giá, gọi là ngọc ốc (Conch Pearl).

 

Lúc đó Phó Quốc Quân bảo hỏi thăm ở trạm thu mua xem loại ngọc thu mua bao nhiêu tiền, chỉ bảo hỏi giá chứ bảo bán.

 

Hơn nữa dặn đừng mang đồ theo, cứ nhắc tới nên tò mò hỏi thôi.

 

Kết quả hỏi là năm mươi đồng một viên.

 

Lúc đó Mã Tuấn giật một cái, nếu Phó Quốc Quân dặn , lập tức về nhà lấy ngọc bán .

 

"Cậu định đổi thế nào?" Phó Quốc Quân hỏi .

 

Mã Tuấn chút thấp thỏm : "Trạm thu mua trả năm mươi, nếu đổi sáu mươi cộng thêm mười cân phiếu lương thực quốc, liệu quá đáng ?"

 

bản cũng cảm thấy quá đáng.

 

Phó Quốc Quân: "Một viên một trăm cộng thêm hai mươi cân phiếu lương thực quốc."

 

Mã Tuấn hít một khí lạnh, đập một phát vai Phó Quốc Quân: "Cái thằng nhóc đen tối thế!"

 

"Thực sự dám mở miệng!"

 

Phó Quốc Quân nhếch môi : "Anh quên nhà em ở ?"

 

"Cái giá em mang về cho họ, họ còn cảm ơn em rối rít tin ?"

 

"Tuy bây giờ thịnh hành những thứ , nhưng cũng một gia đình đang bí mật sưu tầm."

 

Mã Tuấn hít một sâu: "Thằng nhóc là lén lút trợ cấp cho ông đấy chứ?"

 

Phó Quốc Quân đảo mắt: "Anh nghĩ quá nhỉ!"

 

"Chuyện em thể kiếm của bốn mươi đồng tiền lời, nếu thì việc gì em xách đồ từ nhà ?"

 

Mã Tuấn yên tâm .

 

Bảo Phó Quốc Quân cất kỹ đừng để mất.

 

"Yên tâm, mất ! Cho dù mất cũng lỗ, thịt ốc chẳng ăn !"

 

Phó Quốc Quân về nhà liền ngủ một giấc thật ngon.

 

Tang Tiểu Yến thì thể cứ giả vờ ngất mãi .

 

Bác sĩ chẩn đoán cô , thế là tiếp nhận thẩm vấn cô bảo bác sĩ cho cô tỉnh .

 

Tang Tiểu Yến dù tâm cơ đến thì cũng là đặc vụ đào tạo chuyên nghiệp, đưa cô phòng thẩm vấn, dùng phương pháp thẩm vấn đơn giản nhất, một đêm, cô cũng trụ mà khai hết.

 

Haiz...

 

Quả thực là cô ý tính kế, chỉ điều là ôm nhầm .

 

Người ôm nhầm rốt cuộc là ai, cấp cũng truy cứu, bên phía Tang Tiểu Yến cũng truy cứu cô , chỉ mua vé cho cô , bảo cô lập tức dắt con về quê, lưu khu bảo vệ.

 

Tang Tiểu Yến lủi thủi rời .

 

Phó Quốc Quân cũng lên xe lửa, khác với Tang Tiểu Yến, tâm trạng hơn nhiều!

 

Trước khi xuất phát, liên lạc với phía kinh thành, hẹn với hai chị gái đợi ở nhà khách cơ quan huyện.

 

Đến nhà khách ở định , thu dọn xong xuôi mới làng.

 

Phó Hồng Diệp và Phó Hồng Sương chuyến tàu buổi chiều, sáng sớm hai chị em hẹn đến đơn vị tìm Phó Quốc Thành.

 

Tại đến nhà?

 

Còn vì ghê tởm Lưu Đình !

 

Trong lòng hai chị em họ, cả của họ t.h.ả.m hại như ngày hôm nay đều là Lưu Đình hại.

 

 

Loading...